Quả thực, hắn có hơi động lòng trước con Tam Đầu Ma Sa tiềm lực Hoàng cấp cực phẩm đó, nhưng hắn quyết định, trước tiên cứ xem năng lực chiến đấu của Tam Đầu Ma Sa một chút rồi lại nói.
Chỉ khi Tô Dương tự mình ra tay, mới có thể khảo nghiệm được sức chiến đấu của Tam Đầu Ma Sa. Hắn cũng nhận ra, trong thành trì kia không có Hoàng cấp Ngự Thú Sư.
Bên trong Ma Sa Bảo, cảnh báo phòng không điếc tai vang vọng cả tòa thành trì, cả thành trì trở nên hỗn loạn, ngay cả Thành Vệ Quân cũng hốt hoảng, hoàn toàn từ bỏ chống cự, trăm phương ngàn kế tìm mọi biện pháp bỏ chạy trối chết.
Khi thành chủ của Ma Sa Bảo, Vương Giả cấp Ngự Thú Sư Ma Hùng thấy hai vòi rồng cực lớn tập kích tới, chứng kiến vô số thân ảnh của Hung thú Ma Sa bên trong vòi rồng, hai mắt hắn tràn đầy tuyệt vọng.
Ma Hùng hôn Thập tự giá, quỳ trên mặt đất:
- Thượng Đết Van cầu người cứu lấy những tín đồ chúng ta đi!
Trở thành thành chủ nơi đây, đương nhiên hắn biết rõ Hoàng cấp Tam Đầu Ma Sa đáng sợ cỡ nào.
Vòi rồng đi đến đâu, không một Ngự Thú Sư nhân loại nào ở đó có thể ngăn cản. Từng con Bạch Kim cấp Hắc Hải Ma Sa nhảy ra từ trong vòi rồng, chúng lơ lửng giữa không trung, há cái miệng khổng lồ làm lộ ra đám răng nhọn hoắc, chúng lao tới Ma Sa Bảo như vô số đạn pháo bắn tới.
Kiến trúc bên trong Ma Sa Bảo trực tiếp bị bọn chúng va sập, cái miệng rộng hoác đó nuốt chửng cả kiến trúc lẫn nhân loại vào trong bụng.
Thật ra, Bạch Kim cấp Ngự Thú Sư bên trong Ma Sa Bảo không hề ít. Nhưng hầu hết bọn họ vừa nhìn thấy Ma Sa Phong Quyển liền bỏ chạy trối chết. Các Ngự Thú Sư cao cấp bỏ chạy phải nói là nhanh như điện, chỉ còn lại những Ngự Thú Sư cấp thấp trong Ma Sa Bảo.
Một số ít cao thủ cũng chỉ biết đối phó với Hung thú đang công kích bản thân, sau đó tiếp tục chạy trốn, bởi vì bọn họ biết rõ, có chống cự thế nào đi nữa cũng đều là phí công. Bọn họ không cách nào chống lại Hoàng cấp Hung thú bên trong Ma Sa Phong Quyển.
Sinh mệnh lực của Hung thú thật sự rất ngoan cường. Dù là Hải Thú không thích ứng với hoàn cảnh lục địa, chúng vẫn có thể “chơi đùa” một lúc lâu trên mặt đất, chẳng qua sức chiến đấu giảm xuống một chút mà thôi. Thậm chí, một vài Hải Thú lợi hại còn có thể tạo ra Thủy cảnh trên mặt đất, ví dụ như Kim Lân Mỹ Nhân Ngư.
Hoàng Cấp Hung thú còn chưa có xuất hiện, hơn mười Bạch Kim cấp Hắc Hải Ma Sa đã xâm nhập vào trong Ma Sa Bảo, khuấy động bên trong đến long trời lở đất.ngay cả thành chủ Ma Sa Bảo là Jonh sau khi không được Thượng Đế giúp đỡ, cũng đã lựa chọn bỏ trốn. Dưới tình huống này còn cố gắng trấn thủ Ma Sa Bảo thì chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Khi đụng phải cục diện như thế này, cách giữ mạng tốt nhất của Ngự Thú Sư có thực lực địa vị hay dân thường đều là trốn vào hầm trú ẩn, phong tỏa lối vào hầm trú ẩn, sau đó yên lặng cầu nguyện.
Cầu nguyện Thượng Đế xót thương mình.
Ma Sa Phong Quyển thật sự còn chưa tới, tất cả những thứ này chỉ là khúc nhạc dạo đầu.
Rất nhanh, Ma Sa Phong Quyển đã vào lục địa.
Trên đất bằng, hai vòi rồng khổng lồ như hai trụ trời không hề có dấu hiệu yếu bớt đi, chúng vẫn dùng tốc độ cực nhanh như cũ di chuyển vào trong lục địa.
Đám người Tô Dương xem như đã nhìn ra, mục tiêu của hai con Hoàng cấp Tam Đầu Ma Sa căn bản không phải là tòa thành trì nào, có thể chúng lựa chọn tiến vào hải vực này chỉ vì thuận tiện mà thôi.
Vốn Tô Dương đã định ra tay, nhưng nhìn thấy tường lũy của thành trì đã sụp đổ, bên trong thành, mấy con Bạch Kim cấp Hắc Hải Ma Sa gần như càn nát mọi thứ, hắn liền không muốn ra tay nữa. Hắn sẽ chờ vòi rồng tiếp tục di chuyển vào trong lục địa, bây giờ xuất thủ, thời gian có chút không quá thỏa đáng.
Năng lực hải chiến của Tam Đầu Ma Sa không cần Tô Dương kiểm nghiệm nữa, đến đất bằng mới là cách kiểm nghiệm tốt nhất, vả lại chúng đã bị Bạo Phong Chi Ưng theo dõi, hiển nhiên không thể thoát được.
Hai vòi rồng khổng lồ nhanh chóng di chuyển tới phía trước, thời điểm chúng sắp đến gần thành trì, Hắc Hải Ma Sa đang tàn sát bừa bãi trong thành có thể là cảm thấy không có ý nghĩa gì, con nào con nấy búng đuôi nhảy bổ vào trong vòi rồng, cỡi vòi rồng nghênh ngang rời đi.
Đây là đi nhờ xe sao? !