Có thể hiểu tương tự như dân thường Vân quốc Liên Bang thích trồng rau, mặc kệ đi tới đâu, ở vị trí nào, chỉ cần có điều kiện, sâu trong thâm tâm đều sinh ra xung động muốn khai khẩn đất đai, nhất định phải trồng một ít rau.
Đương nhiên loại yêu thích này của bọn nó đem đến cho rất nhiều chủng tộc còn lại sự đả kích mang tính chất hủy diệt.
Số lượng Băng Tuyết Nữ Yêu không phải đặc biệt nhiều. Cũng không chỉ có Bắc quân bộ gặp phải, Tây Bắc quân bộ, Đông Bắc quân bộ đều sẽ đụng phải Băng Tuyết Nữ Yêu. Chỉ là số lượng Băng Tuyết Nữ Yêu mà Bắc quân bộ phải chịu nhiều hơn.
Tô Dương gặp phải hai con Tuyết Vực Ma Điêu này, hơn một trăm năm trước bình thường đều ở khu vực phía bắc, bởi vì Băng Tuyết Nữ Yêu không ngừng khuếch tán băng tuyết, bọn nó mới bắt đầu chạy tới phía nam.
Đừng tưởng rằng Băng Tuyết Nữ Yêu tạo ra thế giới băng tuyết liền thực sự thân thiện với tất cả Hung thú Băng hệ. Nơi đó chỉ là chỗ vui chơi cho Hung thú Băng Nguyên Tố hệ.
Thực vật bình thường rất khó sinh trưởng trong thế giới chỉ toàn là băng tuyết. Hung thú cấp thấp rất khó sinh tồn, bởi vậy con mồi giảm bớt không ngừng, Tuyết Vực Ma Điêu là Hung thú ăn thịt, không thể không rời khỏi mảnh đất kia.
Lại nói tiếp, Tuyết Vực Ma Điêu giống với con người, đều là người bị hại sau khi Băng Tuyết Nữ Yêu bành trướng lãnh thổ. Cho nên Tô Dương định ban thưởng cái chết cho bọn nó một cách thống khoái. Để chúng nó khi chết thì về gần cố hương của mình thêm một chút, khiến chúng nó không đến mức tiếp tục xa xứ, di chuyển về phía nam.
Nghĩ tới đây, Tô Dương tự làm mình cảm động đến muốn chết.
- Hai người các ngươi, một người một con, giết bọn nó.
Mặc Y phấn khởi gật đầu, tay nhỏ ra một chiêu, một con hổ khổng lồ từ không gian đen nhánh chui ra, con Hung thú này cực kỳ khổng lồ, còn mọc hai cái cánh, hắc sắc tử khí nồng đậm bao phủ cả người.
Mắt như bánh xe, vô thần giống như khôi lỗi, toàn thân nát bươm, vết thương trên cổ rõ ràng nhìn thê thảm, nhưng trên người nó lại không ngừng tản ra uy thế thuộc về Hoàng Giả, chỉ là đuôi hơi ngắn một tí.
Nếu như có Ngự Thú Sư mới xuống từ trên chiến trường Hắc Hổ thành, nhất định có thể liếc mắt là nhận ra nó từng là Thú Hoàng Bão Phong Khiếu Vân Hổ từng thống lĩnh trăm vạn Hung thú, quát tháo phong vân ở Liên Bang Đông Nam bộ.
Đây là món đồ chơi mới nhất của Mặc Y do Tô Dương đưa cho.
Tuy rằng thực lực của Bão Phong Khiếu Vân Hổ đã không bằng xưa kia, chỉ bằng cấp bậc thực lực của Mặc Y, mượn thiên phú chiến đấu ưu tú và kỹ năng khi còn sống của nó, dù cho hiện giờ nó đã hóa thành khôi lỗi nhưng vẫn có thể nghiền nát đồng cấp.
Con khôi lỗi này nói một cách tương đối chính là thứ tốt nhất mà Tô Dương có thể tìm được trong giai đoạn này.
Bão Phong Khiếu Vân Hổ há to miệng, năng lượng Phong hệ hắc sắc điên cuồng bạo động.
Hắc Hổ pháo!
“Âm” một tiếng đinh tai nhức óc vang lên.
Ý nghĩ đầu tiên của hai con Tuyết Vực Ma Điêu chính là trốn!
Nhưng bọn nó làm sao trốn được Hắc Hổ pháo được thiên phú Thần cấp gia trì? Một con Vương Giả trung phẩm Tuyết Vực Ma Điêu lập tức bị đánh thành bã vụn.
“Đinh! Sủng thú Song Sinh Chi Tử của ngươi giết chết Vương Giả trung phẩm Hung thú Tuyết Vực Ma Điêu, + mười tỉ điểm kinh nghiệm"
Hầu như cùng lúc, thân thể một con Tuyết Vực Ma Điêu khác đột nhiên dừng lại, hét lên một tiếng thảm thiết không lý do rồi rơi xuống đất.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp cũng ra tay.
“Đinh! Sủng thú Thất Thải Mê Huyễn Điệp của ngươi giết chết Vương Giả hạ phẩm Hung thú Tuyết Vực Ma Điêu, + 3 vạn ức điểm kinh nghiệm"
Tô Dương cười nói:
- Làm rất tốt!
Sủng thú nhất định không thể đả kích, phải cổ vũ nhiều hơn mới đúng.
Hơn nữa lần săn giết Hung thú này khiến Tô Dương lại tìm về cảm xúc mãnh liệt của năm đó đi săn giết Hung thú.
Quả nhiên phải giết, phải hủy diệt gì đó mới có ý nghĩa.
Bắc Băng Thành, Bắc quân bộ.
Lô Dương đi tìm Tô Dương, phát hiện trong phòng làm việc không có ai, hắn liền hỏi Liễu Mộng Vân:
- Liễu phó quan, Tô tướng quân đi đâu rồi?