Phẫn nộ và cừu hận trong giọng nói của Tiểu Ngư hoàn toàn biến mất, âm thanh trở nên mềm mại dịu dàng, tựa như đang làm nũng.
Cũng đúng lúc này, Tô Dương lại chú ý thấy độ trung thành của tiểu Ngư đối với hắn lại tăng lên lần nữa, trực tiếp đạt tới 97!
Giai Tư mang Kim Lân Mỹ Nhân Ngư bên mình mười năm, cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì độ trung thành xấp xỉ 70, mà Tô Dương ở cùng Kim Lân Mỹ Nhân Ngư chưa tới một tháng, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đã triệt để thần phục hắn!
Chỉ có thể nói, Tô Dương đã cho Kim Lân Mỹ Nhân Ngư nhiều lắm!
Nhất là khi so sánh Tô Dương với mẹ của mình, tiểu Ngư phát hiện, chủ nhân của mình thực sự quá hoàn mỹ! So với mẹ ruột của mình còn giỏi hơn gấp vạn lần!
- Hải Dương Châu chó má gì chứ, bây giờ ta chẳng thèm nữa...
Tiểu Ngư nhìn Tô Dương, ánh mắt kia, thiếu chút nữa nói với Tô Dương, ta chỉ yêu thích chủ nhân ngươi...
Nếu so sánh Kim Lân Mỹ Nhân Ngư và Băng Nguyệt Tinh Linh, thì Băng Nguyệt Tinh Linh càng giống nhân loại hơn.
Tình cảm của Băng Nguyệt Tinh Linh với Liễu Mộng Vân rất sâu đậm. Sau khi Tô Dương thu phục được Băng Nguyệt Tinh Linh, lúc có mặt Liễu Mộng Vân, Băng Nguyệt tinh linh cũng sẽ giữ một chút khoảng cách với Tô Dương, chứ không như Kim Lân Mỹ Nhân Ngư, không thèm kiêng nể gì cả, hoàn toàn không để ý chủ nhân Giai Tư của nó đang ở bên cạnh.
Đương nhiên, trường hợp quá đáng hơn Tô Dương cũng đã gặp, ví dụ như con Ách Vận Thần Nha kia của Hạ Na.
Tô Dương suy nghĩ một chút, nói một cách đơn giản chuyện khu vực dung hợp không gian cho tiểu Ngư nghe, lại nói rõ khó khăn mà Liên Bang đang gặp phải cùng nhiệm vụ của mình cho tiểu Ngư biết.
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư rất ít khi có mặt ở trên lưng Phù Không Giải Khai, hoặc là nó đang chiến đấu trên biển, hoặc là bị Giai Tư cho và trong không gian ngự thú, nên nó không biết quá rõ chuyện ở chung quanh. Nó nói chuyện vết nứt không gian cho Tô Dương cũng là vì ngẫu nhiên nghe được từ chỗ những Ngự Thú Sư khác.
- Chủ nhân muốn cứu quốc gia của mình sao? Thật đúng là vĩ đại nha!
- Vĩ đại? Cũng không đến mức ấy.
Tô Dương hỏi:
- Ngươi có ý tưởng nào hay không?
- Có hơi khó.
Mỹ Nhân Ngư mấp máy môi, lại nói:
- Thỉnh thoảng cũng sẽ có Hung thú Thủy hệ chạy ra từ trong vết nứt không gian, nhưng đều bị Mỹ Nhân Ngư chúng ta giết. Người phụ nữ đó không cho phép bất kì Hung thú nào tới gần... chắc là Ngự Thú Sư nhân loại cũng vậy.
- Không có ngoại lệ sao?
- Nhiều năm qua như vậy, không có ngoại lệ!
Tiểu Ngư nhìn biểu tình mất mát của Tô Dương, liền vội vàng nói:
- Nhưng vì Tô tướng quân, ta có thể thử xem, nhưng không chắc chắn lắm.
- Vậy thì thật sự cám ơn nhiều!
Tiểu Ngư tình nguyện giúp đỡ hắn, Tô Dương liền rất hài lòng.
Dẫu sao nó cũng đã nói với hắn, mối quan hệ giữa nó với em gái và mẹ nó không được tốt.
Nếu thật sự không được, có thể Tô Dương sẽ suy tính đến việc thả Địa Ngục Huyết Đằng Hoa ra, hắn biết làm thế có thể sẽ đánh vỡ thế cân bằng về thực lực giữa những con Sủng thú của mình một cách nghiêm trọng, gây nên một số vấn đề chưa biết, nhưng Liên Bang đã đến bước ngoặc nguy hiểm, Tô Dương cũng không ngại mạo hiểm thử xem.
Với lại, nguy hiểm vẫn còn khá nhỏ, nhiều lắm là mất đi nó mà thôi. Nhưng Tô Dương nghĩ, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa sẽ không phản bội hắn.
- Đúng rồi, có một chuyện có thể giúp ích cho ngươi.
Tô Dương hiếu kỳ hỏi:
- Chuyện gì?
- Một vài thuộc hạ của người phụ nữ đó đến từ một thế giới khác.
Tô Dương hơi nheo mắt lại:
- Thì ra là như vậy.
Kỳ thực, lúc Tô Dương phát hiện ra khe hở không gian, hắn đã có suy đoán này. Rất có thể, một số Hung thú của thế giới này đến từ thế giới khác, chúng thông qua vết nứt không gian mà tới đây.