Ta chẳng qua là cảm thấy hơi mệt chút, dạo gần đây ta cảm giác sức khỏe mình không được tốt cho lắm.
- Từ nguyên soái, ngươi cũng phải nghĩ cho người khác chút chứ! Tô Dương chỉ vào bản thân nói:
- Con người ta không thể ngồi yên được, làm việc thì nóng nảy, chỉ là một mãng phu. Ta thấy Mạc tướng quân tốt lắm, có tư lịch, có uy vọng, còn có thực lực, ta đề cử hắn cho ngươi!
- Haizzz.
Từ nguyên soái nhìn Tô Dương nói:
- Tô tướng quân, ngươi nghĩ như thế là không được đâu.
Tô Dương cười nói:
- Ta hiểu ý của Từ nguyên soái, nhưng ta cho rằng mình cần phải rèn luyện thêm tám mươi một trăm năm, mới có tư cách tiếp nhận vị trí của ngươi.
- Tâm mươi một trăm năm?
Từ nguyên soái bất đắc dĩ lắc đầu.
- Đợi tám mươi một trăm năm nữa, đầu khớp xương cũng nát vụn rồi.
- Chắc chắn ngươi sẽ sống lâu trăm tuổi mà!
- Ha ha!
Tiếng cười kia, làm cho Tô Dương có chút lúng túng.
- Quên đi, không miễn cưỡng ngươi nữa. Ta sẽ lập tức cho người gọi Mạc tướng quân qua đây, ngươi dẫn hắn đến khu vực dung hợp kia.
- Được rồi!
Tô Dương mang theo Mạc Vân Kiếm trở lại trên lưng Phù Không Giải Khai, lại nói cho Trần Văn biết mệnh lệnh của Từ nguyên soái, sau đó hắn tạm biệt Mạc Vân Kiếm, bắt đầu chuyến hành trình vòng quanh trái đất.
Tô Dương nghĩ, ắt hắn mình là người đầu tiên trong ba trăm năm qua du lịch thế giới này.
- Giai Tư, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đã là Vương Giả cực phẩm, lúc ta không có mặt, ngươi cũng phải gắng sức giúp nó nâng cao thực lực, tranh thủ chờ đến khi ta trở lại, ngươi đã thành Hoàng cấp Ngự Thú Sư, hiểu chưa?
- Giai Tư đã hiểu!
Giai Tư trịnh trọng cúi người xuống.
Nàng là thật tâm cảm ơn hắn. Dạo gần đây thực lực nàng đột ngột tăng mạnh, khiến nàng thấy được sự lợi hại của Tô Dương.
Ngay cả chuyện Tô Dương “xúi giục” Kim Lân Mỹ Nhân Ngư, nàng cũng không truy cứu nữa. Dẫu sao, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư không hề có ý làm phàn.
Nếu trở thành Hoàng cấp Ngự Thú Sư, nàng có thể ký kết với những Hoàng cấp Sủng thú còn lại, sau này cho dù Kim Lân Mỹ Nhân Ngư rời đi, chỉ cần nàng trung thành và tận tâm với Tô Dương, nàng vẫn là Hoàng cấp Ngự Thú Sư.
Sự trợ giúp bồi dưỡng của Tô Dương đã giúp Giai Tư tiết kiệm được mấy năm!
- Đúng rồi, Tô tướng quân, tiểu Ngư có chuyện muốn nói với ngươi.
- Chuyện gì?
- Không biết, ta hỏi nó, nó nói muốn cho một mình ngươi biết thôi.
Giọng điệu Giai Tư đầy bất đắc dĩ, nàng vung tay lên, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư lập tức được triệu hoán ra ngoài.
- Tiểu Ngư, muốn nói gì với Tô tướng quân thì nhanh lên. Tô tướng quân có nhiệm vụ phải ra ngoài làm việc, có thể trong thời gian ngắn sẽ không trở về.
Tiểu Ngư gật đầu:
- Ừm!
Tô Dương hiếu kỳ nói:
- Có chuyện gì không?
- Tô tướng quân, có thể tìm một căn phòng hay không?
Thấy bộ dạng tiểu Ngư rất thần bí, Tô Dương cũng khó lòng cự tuyệt.
- Có thể!
Cùng lắm thì dây dưa thêm mấy phút thôi.
Vừa vào phòng, Tô Dương liền nghi hoặc hỏi:
- Có chuyện gì thế? Không thể giao lưu tinh thần sao?
- Ta cảm thấy nói chuyện trực tiếp vẫn tốt hơn.
- Nói nghe chút xem!
Tô Dương ngồi lên trên ghế.
- Trong lúc vô ý, ta nghe nói Liên Bang phái Tô tướng quân đi tìm kiếm vết nứt không gian?
- Đúng vậy!
Tô Dương kinh ngạc nhìn về phía Mỹ Nhân Ngư:
- Chẳng lẽ ngươi từng nhìn thấy ở một nơi nào đó rồi?
Mỹ Nhân Ngư gật đầu, nói:
- Thấy rồi!
- Cái gì?
- Ta đã thấy!
Mỹ Nhân Ngư thấp giọng nói:
- Ta đã từng thấy một thứ tương tự như vết nứt không gian ở nơi khác, chỉ là không có lớn được như ở đây!
- Nơi nào?
- Trên bầu trời gần khu quần cư của tộc Mỹ Nhân Ngư chúng ta.