Đương nhiên là Đường Nguyệt biết ông nội mình có chủ ý gì, vốn nàng cực kỳ bài xích, nhưng sau khi nhìn thấy Tô Dương, nàng lại cảm thấy hình như ông nội mình cũng có chút đáng tin.
Hiện tại lại đột nhiên nghe nói Tô tướng quân đã có vợ, tâm trạng hồi hộp của nàng liền lạnh xuống. Trong mắt một số thiếu nữ, Tô Dương đã có vợ thì sức hấp dẫn đã giảm đi rất nhiều.
Giai Tư cười nói:
- Hoàng Cấp Ngự Thú Sư, ngươi cứ nói đi?
- ỒI Đường Nguyệt suy nghĩ một lát, lại cười hỏi:
- Nàng bao nhiêu tuổi rồi?
- Hai mươi mấy!
- Trâu bò!
Đả kích này có hơi lớn quá!
Đường Thiên nghe được Giai Tư cùng Đường Nguyệt nói chuyện, tuy trong lòng có hơi mất mát, nhưng hắn cũng không quá để ý, đối với chuyện này, hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Cho dù Tô Dương đã có vợ thì sao chứ? Chỉ cần Tô Dương thật sự thích cháu gái hắn, vậy thì tất cả đều không thành vấn đề. Cùng lắm thì làm một cái gường thật lớn, hơi chen chúc một tí!
Hắn chính là như vậy!
Đương nhiên, Đường Thiên rõ ràng, tất cả không thể cưỡng cầu.
Hắn chỉ có thể gửi hy vọng vào sức quyến rũ của cháu gái mình.
Trải qua cuộc nói chuyện vào ban ngày, Đường Thiên đã phát hiện, Tô Dương không có nhiều hứng thú với đại lục này, mà đối với Đường quốc bọn hắn, Tô Dương cũng chẳng hứng thú bao nhiều.
Đường Thiên hy vọng Tô Dương có thể giúp đỡ Đường quốc bọn hắn, dẫu sao tình cảnh của Đường quốc cũng có chút gian nan.
Tô Dương vừa tiến vào hội trường, hội trường liền yên tĩnh lại.
Mọi người đều nhìn về phía Tô Dương.
Tô Dương cũng không hề để ý ánh mắt của những người này, hắn chỉ nghiêng tai lắng nghe, trong một góc hội trường, có hơn mười nhạc sĩ đang diễn tấu...
Từ khúc là âm nhạc truyền thống của Vân quốc Liên Bang.
"Cung, thương, sừng, huy, vũ", ngũ âm sắp xếp theo thứ tự, làn điệu uyển chuyển mượt mà, có một loại khí thế mênh mang hào hùng ngập tràn cõi lòng.
Bài hát này rất cổ xưa, phải có hơn ba trăm năm lịch sử, tên gọi là “Thương Hải Nhất Thanh Tiếu”, Tô Dương đã nghe ở cả hai kiếp.
Kiếp trước, hắn thường xuyên nghe.
Kiếp này, Tô Dương ở Vân quốc Liên Bang chỉ nghe qua hai lần.
Một là vì không ai nuôi không nhạc sĩ làm gì, hai là hắn công vụ bề bộn, cũng không thích tụ họp vui vẻ, rất nhiều cuộc gặp xã giao đều bị hắn từ chối.
Có đôi khi Tô Dương cũng hoài nghi, phải chăng thế giới mình ở trước khi xuyên việt đến đây chính là tiền thân của thế giới này vào ba trăm năm trước hay không...
Nhưng rồi một vài dấu tích vẫn nói cho hắn biết, hai thế giới không hề giống nhau, chỉ là có quá nhiều thứ tương đồng mà thôi.
Hiện tại, nghe thấy bài hát này ở Hoàng Kim đại lục, Tô Dương vẫn cảm thấy kinh ngạc, nếu hắn không nghe lầm, dường như người diễn tấu thật sự dùng nhạc cụ truyền thống của Vân quốc Liên Bang!
Đường Thiên giới thiệu sơ qua về Tô Dương, cũng đề cập chuyện Tô Dương đến từ Vân quốc Liên Bang, còn là một vị tướng quân, những thứ khác như thực lực của Tô Dương thì hắn không tiết lộ nhiều lắm.
Hắn sợ Tô Dương phản cảm. Hơn nữa, chỉ cần là người có đầu óc bình thường đều biết, Tô Dương không phải kẻ bọn họ chọc nổi.
Hắn tin rằng, thuộc hạ của mình sẽ không ngu xuẩn như thế.
Đương nhiên, sự thực cũng là như vậy.
Toàn bộ cao tầng và người nhà của mình trong buổi tiệc hôm nay đều rất thức thời. Mấy vị cao tầng cầm ly rượu tới kính rượu Tô Dương, bọn họ rất hứng thú về Vân quốc Liên Bang, muốn tìm hiểu một chút.
Tô Dương vừa nghe nhạc vừa tùy ý nói với họ một vài phương diện và tình huống không thuộc cơ mật của Vân quốc Liên Bang.
Hắn cũng không sợ quốc gia ở Hoàng Kim đại lục này sẽ ra tay với Vân quốc Liên Bang, nếu quả thực có người dám làm như thế, nói không chừng hắn còn cực kỳ hoan nghênh, lại còn đích thân nghênh tiếp. Tới bao nhiêu tên Tô Dương liền giết hết bấy nhiêu, càng nhiều càng tốt!
Mấy vị cao tầng nói chuyện với Tô Dương hồi lâu, phát hiện hắn tỏ ra không quá hứng thú, liền để lại mấy thiếu nữ trẻ tuổi ở đó, sau đó rời đi rất tự nhiên.