Cơ mặt Từ Bành co quắp lại, Tô Dương lại mang theo khách sạn đến đây, cái không gian trữ vật này có khoa trương quá không đấy?
Đặt một khách sạn lên trên lưng Vương Giả cực phẩm Phù Không Giải Khai hoàn toàn không có vấn đề gì, vô cùng ổn định!
Nếu như Từ Bằng muốn, còn có thể xây một thành trì trên lưng Phù Không Giải Khai, giống như Thủy quốc vậy. Chẳng qua sẽ ảnh hưởng đến sức chiến đấu cùng sự linh hoạt của nó.
- Đúng vậy, chính là khách sạn. Khách sạn này khá thuận tiện, cũng có chút tiếng tăm ở Đại Tiều Thành, có hơn một trăm căn phòng, các ngươi có thể chọn phòng mà mình thích vào ở. Chờ các anh em đợt sau đến đây, ta cũng có thể mang thêm một căn nhà tới.
Tô Dương cười nói.
Vốn dĩ Tô Dương còn muốn mang theo cả ông chủ khách sạn, nhân viên phục vụ và đầu bếp đến đây, nhưng ngẫm nghĩ một hồi vẫn là bỏ qua, nhiệm vụ lần này khá nguy hiểm, hơn nữa cũng có chút bất tiện.
Từ Bành bất đắc dĩ nói:
- Vẫn là Tô tướng quân lợi hại.
- Được rồi. Phù Không Giải Khai không có ý kiến gì chứ?
- Ta sẽ nói với nó một tiếng. Nếu chỉ là để tạm thời thì chắc nó sẽ không có ý kiến gì.
- Vậy làm phiền Từ tướng quân.
Trần Văn nhìn thấy khách sạn, gương mặt cũng hết sức vui vẻ:
- Từ tướng quân, tới giúp chúng ta khiêng số máy móc này đến một gian phòng tốt nhất nào!
- ỒI Tô Dương suy nghĩ một chút, cũng vén tay áo chạy qua hỗ trợ, dẫu sao cấp bậc trong đám người bọn họ cũng không khác biệt lắm.
Cùng lúc đó, bên trong Đại Tiều Thành, vị trí Khách Sạn Hắc Thạch San Hô tọa lạc giờ chỉ còn lại một cái hố lớn. Tên Tô Dương này, ngay cả nền nhà cũng bị hắn cạy đi luôn.
Quản lý Khách Sạn Hắc Thạch San Hô nhìn tinh hạch Vương Giả cấp Hung thú trong tay, hai mắt đều tỏa sáng. Hắn biết, lần buôn bán này hắn kiếm bộn rồi!
Có năm vị Liên Bang tướng quân tự mình ra tay hỗ trợ, máy móc nhanh chóng được lắp ráp xong, trong lúc đó cũng có Hỏa nguyên tố công kích Phù Không Giải Khai, nhưng đều bị Thất Thải Mê Huyễn Điệp cùng Mặc Y giết chết.
Bận bịu một hồi, cuối cùng Tô Dương và mấy vị tướng quân cũng rảnh rỗi.
"Đinh! Chúc mừng kí chủ, Sủng thú Thất Thải Mê Huyễn Điệp của ngươi thăng cấp đến Hoàng Cấp hạ phẩm!"
Mới vừa đi đến cửa khách sạn, Tô Dương liền nghe được thanh âm gợi ý của Hệ thống, vẻ mặt liền tươi cười. Thất Thải Mê Huyễn Điệp đã thăng cấp, chỉ còn thiếu Mặc Y.
Đứng sát rìa thân thể khổng lồ của Phù Không Giải Khai, Tô Dương nhìn thấy ngoài khơi vẫn kích động như cũ, đám Hỏa nguyên tố Hung thú vẫn điên cuồng công kích mặt biển. Một vài Hải Thú trồi lên trên mặt nước, chống lại sự công kích của đám Hỏa nguyên tố Hung thú kia.
Tô Dương cảm thấy, ngoài những Hung thú thò đầu ra bên ngoài, thì rất có thể dưới mặt biển vẫn còn ẩn giấu những Hung thú thực lực cao khác.
- Tô tướng quân, để cho Phù Không Giải Khai bay lên cao nữa đi!
Giai Tư trầm giọng nói:
- Thanh thế lớn như vậy, nhất định sẽ khiến Hoàng cấp Hải Thú chú ý, ta hoài nghi trong hải vực gần đây chắc chắn đã có Hoàng cấp Hải Thú chú ý tới chúng ta, nếu Phù Không Giải Khai vẫn ở độ cao này, rất có thể sẽ bị đánh lén.
- Được!
Tô Dương xoay người hô lên với Từ Bành.
- Từ tướng quân! Để cho Phù Không Giải Khai bay lên cao nữa đi, càng cao càng tốt, ở trên đó cũng có thể thấy được vết nứt không gian!
- Được rồi, Tô tướng quân!
Tô Dương nói với Giai Tư:
- Bây giờ thả tiểu Ngư ra cho nó luyện tập chút đi.
Quanh đây đều là biển rộng, vừa vặn thích hợp cho Kim Lân Mỹ Nhân Ngư luyện tập.
- Mặc Y, ngươi cũng ra tay giết một ít, hiện tại đang có một con Vương Giả cấp Hung thú đằng kia.
- Ta sẽ cố gắng, chủ nhân!
Mặc Y cực kỳ nhiệt tình, nó không muốn tụt hậu so với những con Sủng thú khác của Tô Dương. Giai Tư hơi do dự một chút, cuối cùng cũng triệu hoán Kim Lân Mỹ Nhân Ngư ra.
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư lơ lửng giữa không trung, nhờ đám sóng nước kia nâng thân thể nó lên.