Giai Tư, Đường Huyền Huy, Đường Nguyệt và cả Mặc Y đều đứng lên, Hỏa Không cũng không tiện ngồi nữa.
- Tô tướng quân, ngươi đây là?
Tô Dương nói thẳng:
- Bây giờ không còn sớm nữa.
Hỏa Không ra sức giữ Tô Dương lại, nhưng Tô Dương cũng không thèm để ý. Lúc gần đi, Tô Dương còn vỗ vỗ bả vai Hỏa Không, dặn dò hắn:
- Quan tâm Đường quốc một chút, nếu như ngày nào đó ta trở lại mà không thấy Đường quốc, ta sẽ bắt các ngươi khai đao, các ngươi hiểu chưa?
- Hiểu! Hiểu!
- Ngươi là một người thông minh, ta không muốn ngươi, còn có gia tộc của ngươi, thậm chí quốc gia của ngươi cùng nhau tiêu tan... Không phải vạn bất đắc dĩ, ta cũng không muốn giết quá nhiều người!
Một lần nữa, trên trán Hỏa Không lại chảy xuống mồ hôi lạnh.
Tô Dương cười cười, tập hợp ba người kia lại, thu Mặc Y về, rồi biến mất ngay trước mắt Hỏa Không trong nháy mắt. Hỏa Không xác nhận Tô Dương đã đi rồi, thì hắn như bị rút sạch mọi khớp xương, ngồi phịch xuống ghế salon không nhúc nhích. Thật sự là Tô Dương mang tới cho hắn áp lực quá lớn.
Cái loại cảm giác tính mạng của mình bị người khác nắm giữ trong tay, vẫn là lần đầu tiên Hỏa Không cảm nhận được.
- Là Vân quốc Liên Bang kia sao?
Hắn nhìn về phía Đông, lẩm bẩm.
- Hình như... cũng không có gì kỳ quái.
Nhờ vào bối cảnh gia tộc cường đại, Hỏa Không đã được nghe qua chuyện của Vân quốc Liên Bang. Từ xưa tới nay, Vân quốc Liên Bang luôn là cường quốc trên thế giới này, có thể đôi khi bọn họ cũng sẽ suy yếu, nhưng vẫn luôn có thể cấp tốc quật khởi.
Hỏa Dịch quốc và Huyền Điểm quốc nằm ở bờ biển phía Đông Hoàng Kim đại lục, hai quốc gia này lấn Đường quốc vào một góc bờ biển. Không phải Đường Quốc không muốn bành trướng, mà là Đường Quốc hữu tâm vô lực.
Ba trăm năm trước, người Vân quốc thuộc diện số ít ở Kim quốc, Đường quốc lại lấy người Vân quốc làm chủ thể quốc gia, đương nhiên không thể có bao nhiêu nhân khẩu. Nhất là ở thế giới hỗn loạn này, nhân khẩu không giảm bớt đã là may mắn nhờ trời, muốn nhân khẩu tăng lên thì cần phải có đủ thực lực.
Đường quốc có không? Rất rõ ràng, không có!
Không chỉ Đường Quốc không có, mà Vân quốc Liên Bang cũng không có!
Nhân khẩu càng nhiều, Ngự Thú Sư được sinh ra càng nhiều, số lượng Ngự Thú Sư càng nhiều, Ngự Thú Sư tinh anh xuất hiện cũng càng nhiều, thực lực quốc gia lại càng tăng mạnh!
Ổ thế giới Hung thú hoành hành này, câu nói người nhiều sức mạnh càng lớn lại được thể hiện đầy đủ hơn.
Tô Dương mang theo ba người, thuấn di trở về Lâm An thành, lại chạy tới Huyền Điểm quốc. Hiển nhiên, Quốc chủ Huyền Điểm quốc cũng khuất phục Tô Dương. Trước lực lượng áp đảo tuyệt đối, chỉ cần là kẻ có lý trí, không muốn chết, đều biết nên chọn thế nào.
Lần nữa trở lại Lâm An thành, Đường Nguyệt dùng vẻ mặt sùng bái nhìn Tô Dương, mà Đường Huyền Huy đối với Tô Dương cũng cung kính vô cùng. Hắn biết, Đường quốc bọn hắn tạm thời xem như được giữ rồi.
Từ nay về sau, chỉ cần Tô Dương không xảy ra vấn đề gì, hoặc không nghe được chính xác tin tức Tô Dương đã chết, Hỏa Dịch quốc cùng Huyền Điểm quốc tuyệt đối không dám động đến Đường quốc bọn hắn!
Đường Huyền Huy chân thành nói ra:
- Tô tướng quân, thực sự là quá cảm kích ngươi!
- Thống trị Đường quốc cho tốt là được rồi.
Tô Dương cười nói.
- Ngươi lấy tên quốc gia như thế, thì đừng có thống trị nó không tốt.
- Ta nhất định sẽ thống trị nó thật tốt!
- Chúng ta rất trông chờ!
Tô Dương dừng chân ở Đường quốc nửa tháng đã vượt xa dự đoán của hắn, bây giờ cũng đến lúc nên rời đi rồi.
Ngay tại lúc Tô Dương muốn rời đi, Đường Nguyệt chợt kéo tay áo Tô Dương, nói:
- Tô tướng quân, ngươi có thể không đi hay không?
- Không được!
Tô Dương lắc đầu, nói:
- Ta còn có nhiệm vụ của mình, ta còn phải trở về Vân quốc Liên Bang, ta không chỉ có một mình ta.
- Không phải ngươi nói con Sủng thú Không gian hệ kia của ngươi rất lợi hại sao?
Đường Nguyệt nhỏ giọng nói tiếp:
- Tô tướng quân, lúc ngươi rảnh rỗi có thể trở về Đường quốc thăm ta không?
- hẳn là có thể!