Ánh mắt Kim Lân Mỹ Nhân Ngư vô cùng phức tạp, khẽ nói:
- Có, có mẹ của ta.
- Trùng hợp như vậy?
Cũng may, tin tức này coi như không quá xấu.
Tô Dương cảm thấy mình có thể thông qua Kim Lân Mỹ Nhân Ngư nói chuyện với tộc Mỹ Nhân Ngư một chút. Đánh không lại, đương nhiên chỉ có thể nói chuyện, nếu như đánh thắng được, Tô Dương đã chẳng thèm lãng phí nước miếng.
- Chờ tới khi đến được căn cứ các ngươi, có thể cho ta nói chuyện với mẹ của ngươi không?
- E là không được!
- Vì sao?
- Ta đã cắt đứt quan hệ với người phụ nữ đó.
Người phụ nữ đó, là chỉ mẹ của tiểu Ngư?
- Vì sao?
Sau khi Tô Dương hỏi như thế, liền thấy tiểu Ngư cúi đầu không nói chuyện. Tô Dương lại hỏi:
- Có chuyện gì không thể nói ra sao?
Giai Tư cũng nhìn tiểu Ngư, rõ ràng là nàng cũng không biết những chuyện này.
Đừng nghĩ Kim Lân Mỹ Nhân Ngư là Sủng thú của Giai Tư, đối với Giai Tư, nó vẫn có điều giấu giếm. Không phải Sủng thú cao cấp nào cũng sẽ thành thật trăm phần trăm với chủ nhân của mình.
Một vài Ngự Thú Sư khi hỏi đến bí mật của Sủng thú, phát hiện Sủng thú không muốn trả lời, thì cũng sẽ hỏi sang chuyện khác.
Ai bảo Sủng thú có quyền làm phản chứ?
- Cũng không có gì là không thể nói.
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư miễn cưỡng cười cười, nói:
- Người phụ nữ đó là thủ lĩnh của căn cứ, thống lĩnh một số Lam Lân, Hồng Lân Mỹ Nhân Ngư. Ta còn một đứa em nữa, thiên phú tốt hơn ta nhiều. Ta và người phụ nữ đó quan hệ không tốt, nói đúng ra, ta là bị lưu vong.
- Lưu vong? Phạm sai lầm?
- Ừm!
Mỹ Nhân Ngư gật đầu.
- Quả thực đã phạm phải chút sai lầm.
Tô Dương thâm thúy cười nói:
- Sợ rằng không chỉ là chút sai lầm đâu nhỉ?
Tộc Mỹ Nhân Ngư có thực lực vô cùng cường đại trong đại dương. Chủng tộc Lam Lân Mỹ Nhân Ngư có tiềm lực Vương Giả cấp, chủng tộc Hồng Lân Mỹ Nhân Ngư có tiềm lực Hoàng cấp, chỉ như vậy đã có sức mạnh cực kỳ đáng sợ!
Nếu thật sự như những gì Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đã nói, mẹ của nó là Đế cấp Hung thú, thống lĩnh rất nhiều Mỹ Nhân Ngư cường đại như thế, vậy thì địa vị nhất định cực kỳ cao. Nếu Kim Lân Mỹ Nhân Ngư chỉ phạm chút sai lầm như những gì nó nói, mẹ của nó sao có thể đơn giản trục xuất nó ra khỏi căn cứ, hoàn toàn lưu vong bên ngoài chứ?
Dẫu sao, mẹ của nó chỉ có hai đứa con. Tô Dương cảm thấy, bình thường chỉ có Hung thú sống một mình mới đánh đuổi hậu duệ của mình đi. Nếu Hung thú đó có thuộc hạ có căn cứ, chắc chắn vẫn sẽ giữ lại hậu duệ bên mình, cùng nhau tạo nên một thế lực càng lớn càng tốt.
Tô Dương cười nói:
- Tiểu Ngư, có phải ngươi còn điều gì giấu giếm ta?
Mỹ Nhân Ngư trầm mặc. Nàng nhìn phía Tây biển rộng vô tận, không nói gì.
Giai Tư ở bên cạnh nói:
- Trước đây ta cũng từng hỏi tiểu Ngư rồi, nhưng nó không muốn nói đến chuyện trước kia...
Giai Tư còn chưa nói hết lời, Mỹ Nhân Ngư đã thấp giọng nói:
- Nếu như là Tô tướng quân muốn biết, ta có thể nói cho ngươi biết.
Giai Tư sửng sốt một chút, cái đầu xinh đẹp muộn phiền cúi xuống.
Nàng đột nhiên có một loại xúc động muốn nhảy từ trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng xuống, đâm đầu thẳng vào biển sâu!
Quá nghẹn khuất!
Giai Tư cảm thấy, Mỹ Nhân Ngư càng giống như là Sủng thú của Tô Dương hơn, lại còn là cái loại đáng yêu kia nữa!
Tô Dương dựa lên trên khớp móng Bạo Phong Chi Ứng, có chút hiếu kỳ nói:
- Ta thật sự muốn biết.
- Ừm!
Mỹ Nhân Ngư đi tới trước mặt Tô Dương, chui vào trong lòng hắn, tựa đầu lên ngực hắn, nhẹ nhàng bày ra cái đuôi vàng óng của mình.
- Người phụ nữ đó nuôi dưỡng một viên Hải Dương Châu ở trong cấm địa.
- Hải Dương Châu? Đó là cái gì?
- Một loại bảo vật cực kỳ trân quý, Hung thú Thủy hệ dùng nó có thể đề thăng tiềm lực rất tốt. Nếu như đủ may mắn, còn có thể giúp Đế cấp Hung thú đột phá đến Thần cấp!