Hắn đứng lên, Mặc Y nghi hoặc nhìn nhưng hắn lại tạm thời không để ý đến Mặc Y mà đi tới bên cạnh cửa sổ không vui hỏi:
"Hệ thống, phần thưởng này có vẻ keo kiệt quá!"
"Đây là nhiệm vụ được hệ thống kiểm tra chọn lựa rồi thông báo!"
Hệ thống bất đắc dĩ trả lời.
"Có thể là hệ thống phân phát nhiệm vụ phán định nhiệm vụ này với ngươi có độ khó không cao!"
"Không cao? Không cao cũng tốn thời gian nha!"
Lần trước ở tây nam bộ, độ khó tiêu diệt Phân Đà Thiên Tinh Hội cũng không cao nhưng hệ thống cho phần thưởng vẫn là tương đối khá. Thú Thần Giáo ở phương Bắc còn ghê hơn cả Thiên Tinh Hội, có thể kích sát Tuyết Thiên Thành chứng minh thực lực mạnh hơn cả Thiên Tinh Hội Đông Nam bộ, nhưng vì sao phần thưởng lại kém hơn rất rất nhiều như thế?
Cái này không phù hợp Logic!
Hệ thống: "Không rõ! Không biết! Ta cũng không hiểu!"
"Con mẹ nó!"
Tô Dương không nhịn được chửi thề. Hắn ngồi trở lại ghế bành, bưng nước trái cây lên, hung hăng ực một hớp.
Mặc Y úp vào ngực Tô Dương nhỏ giọng hỏi:
- Chủ nhân làm sao vậy? Ai chọc ngươi à?
- Không có gì!
- Nói cho ta biết nha! Ta giúp ngươi giết hắn! Chế tác thành món đồ chơi!
- Thôi được rồi!
Hệ thống vẫn là rất trâu bò, Tô Dương quyết định tạm thời phải nhẫn nhịn.
- Mà đối diện không phải có sô pha à? Tại sao cứ phải chen vào chỗ ta... Chật thế này ngươi không cảm thấy khó chịu hả?
Cùng Mặc Y áp sát như thế, Tô Dương luôn cảm thấy rất khó chịu.
Mặc Y cao lên tới 1m6, thu cánh lại chẳng khác gì người thường.
Dung mạo tuyệt mỹ, khí chất nguy hiểm tà dị, còn thường thường tỏ ra không muốn xa rời và thuận theo Tô Dương nữa.
Kể cả là hắn cũng rất khó chịu đựng được loại khảo nghiệm này nha!
Nếu như không phải đã thành thân, có Liễu Mộng Vân tương trợ, Tô Dương đều sợ hãi ngày nào đó chính mình không cầm được, làm ra việc cầm thú!
- Vậy tại sao ngươi và Liễu Mộng Vân chen ở trên một cái giường lại không cảm thấy khó chịu?
Vấn đề này Tô Dương thấy khó trả lời, giải thích không được!
- Ngươi còn nhỏ, sau này ngươi sẽ hiểu!
- Ta đã sắp trưởng thành, nhỏ chỗ nào?
Tô Dương hơi thấy dở khóc dở cười nói:
- Ngươi từ trong trứng chui ra còn chưa tới một năm đi?
Mặc Y giải thích:
- Chúng ta cũng không giống với con người các ngươi, lấy tuổi tác để phân chia có trưởng thành hay không, chúng ta dùng thực lực!
Tô Dương hiểu thật đúng là có cách nói này. Khái niệm của Hung thú cấp thấp với tuổi tác rất mơ hồ, hoặc là hoàn toàn không có khái niệm tuổi tác này. Còn Hung thú cao cấp lại lấy thực lực chủng tộc nhiều hơn để phân biệt có trưởng thành hay chưa.
Theo đẳng cấp của chúng tăng lên, thân thể sẽ không ngừng trưởng thành hoàn thiện, tỉ lệ thuận với năng lực.
Nếu như dưới tình huống bình thường giống Mặc Y thuộc dạng Hung thú tiềm lực Thần cấp, muốn trưởng thành đến Vương Giả cấp, nếu không có kỳ ngộ đặc biệt... ít nhất cần vài thập niên, thậm chí trên cả trăm năm.
Nhưng vì nó là Sủng thú của Tô Dương, tốc độ phát triển bị kéo nhanh hơn không ít. Tô Dương nói:
- Thôi được, xem như ngươi sắp trưởng thành.
- Giọng điệu của ngươi thật có lệ!
Tô Dương nhìn Mặc Y, ngay cả cái này cũng có thể nghe ra á?
- Chủ nhân, ngươi có phải không thích Mặc Y nữa hay không?
- Thích chứ!
Sủng thú nhà mình ngoan ngoãn nghe lời, thực lực cũng tốt, dung mạo lại xinh đẹp, ai mà không thích?
- Vậy tại sao bây giờ ngươi không ôm ta?
- Ngươi sắp trưởng thành, là đại cô nương!
Tô Dương cảm giác câu trả lời này của mình phải full điểm.
- Vậy tại sao ngươi thích ôm Liễu Mộng Vân?
Mặt già của Tô Dương đỏ lên, xoa mũi hơi ngượng ngùng.
Hắn cũng không biết Mặc Y nhìn thấy lúc nào. Bình thường ở ngoài phòng, hắn và Liễu Mộng Vân đều rất ổn trọng, sẽ không rải thức ăn chó bừa bãi ở ngoài.