Ban nãy, bọn chúng theo Ma Sa bỏ chạy trối chết, kết quả đều bị Địa Ngục Huyết Đằng Hoa cản lại hết. Đám Hung thú này có thực lực không tệ, cho dù thân thể đã bị mớ gai nhọn đâm thủng, bọn chúng vẫn có thể miễn cưỡng duy trì được tính mạng.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp trao đổi với Tam Đầu Ma Sa một hồi.
Tô Dương có thể thấy rõ, nội tâm Tam Đầu Ma Sa đang giãy dụa.
"Nói cho nó biết, nếu như nó thật sự không đồng ý, ta sẽ nhét toàn bộ đồng tộc của nó vào trong bụng nó!"
Tô Dương đã sớm chú ý thấy, hình như con Tam Đầu Ma Sa này khá là để ý đến sống chết của đám thuộc hạ và đồng tộc nó. Dù là lúc chạy trốn, nó cũng không quên bọn chúng, cũng đủ nghĩa khí.
Nói xong câu đó, Tô Dương thở ra một hơi, hắn ngẩng đầu nhìn vâng thái dương nóng bỏng trên đỉnh đầu. Bây giờ đang là giữa trưa, khí trời có hơi nóng bức.
Tô Dương không sợ nhiệt, nhưng không có nghĩa là hắn thích nhiệt.
Hắn xoay người đi tới bóng rầm dưới cánh Thất Thải Mê Huyễn Điệp, không nhịn được mà nhớ đến Liễu Mộng Vân.
Trải qua Thất Thải Mê Huyễn Điệp khuyên bảo, rốt cuộc Tam Đầu Ma Sa cũng suy nghĩ lại một chút, nó cảm thấy thực lực Tô Dương rất mạnh, có thần phục hắn thì cũng không phải là không được.
Hơn nữa, quả thực nó cũng muốn bảo vệ thuộc hạ và đồng tộc của mình.
"Chủ nhân, con này nói là, nếu như nó tình nguyện thần phục ngươi, nó hy vọng ngươi có thể thả đồng tộc nó!"
Tô Dương không hề nghĩ ngợi: "Có thể!"
Điều này hoàn toàn không thành vấn đề.
"Nó còn có một điều kiện khác!"
"Điều kiện gì?"
Giọng điệu Tô Dương đã hơi không kiên nhẫn.
"Nó muốn ước định với ngươi, ước định sẽ ra sức cho ngươi trong hai mươi năm, hai mươi năm sau, ngươi phải thả nó rời đi, để nó tự do... "
Ánh mắt Mặc Y, Bạo Phong Chi Ưng, Mỹ Nhân Ngư nhìn Tam Đầu Ma Sa đều có chút bất thiện!
Tô Dương nghe được điều kiện này, trên mặt không có bất kì biểu tình nào. Hắn đưa lưng về phía Tam Đầu Ma Sa, cũng không xoay người lại, chỉ chậm rãi giơ tay lên, nhẹ giọng nói ra:
- Giết sạch toàn bộ! Để Tam Đầu Ma Sa được toàn thây!
Yêu cầu này, hắn không làm được! Tuyệt đối không thể đồng ý!
Địa Ngục Huyết Đằng Hoa nhận được mệnh lệnh, mấy trăm dây leo đồng thời co rút lại. Vô số gai nhọn sắc bén cắt nát, xé rách mấy trăm con Ma Sa thuộc hạ, đồng tộc của Tam Đầu Ma Sa thành từng mảnh nhỏ, xử quyết toàn bộ ngay trước mặt nó.
Con Tam Đầu Ma Sa kia vừa nhìn thấy tình cảnh này liền phẫn nộ đến đỏ ngầu hai mắt.
- Còn đám bàn điều kiện với chủ nhân, thực sự là không biết điều!
Mặc Y cười lạnh nói.
- Cho thể diện mà không cần, chủ nhân đồng ý thu nhận ngươi đã là may mắn ba đời ngươi tích cóp mới có được, loại ngu xuẩn như ngươi không nên sống!
Đây đúng là nịnh bợ!
Nhưng Tô Dương nghe thấy rất thoải mái, hắn cảm giác vẫn là Mặc Y ngoan ngoãn nhất.
Mặc Y đang định để cho Bão Phong Khiếu Vân Hổ ra tay, thì mười sợi dây leo của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa đang buộc chặt Tam Đầu Ma Sa đã bắn ra mười cái gai nhọn, trong nháy mắt xuyên thấu trái tim nó.
Tam Đầu Ma Sa không cam lòng giật giật mấy cái, sau đó hoàn toàn bất động.
Khi nó chết, sáu con mắt vẫn còn nhìn chằm chằm bóng lưng Tô Dương, trong ánh mắt tràn đầy không cam lòng, phẫn nộ, nghi hoặc, cùng vô cùng kinh ngạc.
Giai Tư thấy Tô Dương dứt khoát xử quyết Tam Đầu Ma Sa thì cũng hơi sững sờ. Nàng không ngờ Tô Dương lại lưu loát nhanh chóng chọn giết chết Tam Đầu Ma Sa như vậy.
Dây leo đỏ máu đưa thi thể của Tam Đầu Ma Sa tới trước mặt Tô Dương.
Tô Dương quay đầu, nhìn thoáng qua khối thi thể khổng lồ như núi trước mặt mình, trong lòng hơi cảm thấy đáng tiếc. Nhưng cảm giác tiếc hận đó chỉ thoáng qua trong đầu liền biến mất.
- Mặc Y, bộ thi thể này cũng không tệ lắm, đúng không?
- Tốt vô cùng!
Mặc Y cười, ánh mắt cong cong. Nó biết là Tô Dương sẽ không quên nó, bộ thi thể Tam Đầu Ma Sa này rõ ràng tốt hơn bộ thi thể Hoàng cấp hạ phẩm Tam Đầu Ma Sa mà bọn họ đánh chết ban nãy nhiều.