"Không phải ở Liên Bang Đông Nam Bộ, chắc còn ở phía Đông Nam của Đại Tiều Thành, rất có thể là ở khu vực biển sâu."
Hư Không Du Linh sỡ hữu năng lực Không Gian Cảm Ứng Thần Thoại cấp, nó cũng đã ở Liên Bang Đông Nam Bộ một thời gian rất dài, nên Tô Dương vô cùng tin tưởng phán đoán về vị trí của nó.
"Vậy là tốt rồi!"
Tô Dương xem như thả lỏng một hơi, hắn từng là quân nhân ở Đông Nam Quân Bộ, hắn không muôn thấy Đông Nam Bộ xảy ra bất kì thương vong nào.
"Cũng không biết là Hung thú Không gian hệ cấp bậc gì. Hi vọng nó chỉ là đi ngang qua, không chạy tới Vân quốc Liên Bang chúng ta.
"Nó hẳn không phải là Hung thú! Căn cứ theo cảm ứng của ta, chắc chắn không phải do Hung thú Không gian hệ làm ra, không có khí tức đặc biệt thuộc về năng lượng không gian, đây là một cỗ năng lượng không gian không hề có linh hồn!"
Hư Không Du Linh đột nhiên nói thế.
"Không phải Hung thú? Đó là cái gì?"
"Càng giống như là hiện tượng tự nhiên hơn, cỗ năng lượng Không gian hệ kinh khủng này giống như không gian bị xé rách, va chạm hoặc xác nhập một cách tự nhiên!"
"Không gian xé rách, va chạm hoặc là xác nhập?"
Đồng tử Tô Dương co rụt lại, không chớp mắt nhìn chằm chằm Hư Không Du Linh, dường như hắn đã nắm bắt được điều gì, lại dường như không hề nắm bắt được.
"Ngươi có thể nói cặn kẽ một chút không? "
"Chủ nhân, ta muốn tới gần một chút"
"Được!"
Tô Dương thu toàn bộ Sủng thú của mình lại, cho Hư Không Du Linh bám lên người mình. Hắn Thuấn Gian Di Động một cái, trong nháy mắt đã xuất hiện trên đường ven biển bên ngoài Đại Tiều Thành.
Lúc này, trên đường biển ven biển Đại Tiều Thành, mây đen rợp trời, cuồng phong gào thét, nước biển như bị một lực lượng vô hình nào đó khuấy đảo mà sôi trào lên. Tô Dương nhờ vào Hư Không Du Linh, càng thêm cảm nhận rõ ràng dao động năng lượng không gian ở đây. Dao động năng lượng Không gian hệ này khiến cho một kẻ cực kỳ nhạy cảm với năng lượng Không gian hệ như Tô Dương cũng phải kinh hồn táng đảm.
- Tô tướng quân, sao ngươi lại tới đây?
Lưu Ngôn, thành chủ tiền nhiệm Đại Tiểu Thành kinh ngạc hỏi.
Có thể Lưu Ngôn rất khó cảm giác được năng lượng Không gian hệ, cho dù hơi chút cảm giác được cũng không cách nào lĩnh hội sự mênh mông của cỗ năng lượng này, nhưng hắn vẫn có thể dựa trên những thay đổi khác thường ở đây để đưa ra được một vài phán đoán.
Hắn phán đoán, có lẽ đang xảy ra một đại sự nào đó, phán đoán có lẽ có nguy hiểm đang cận kề.
- Làm sao? Không chào đón?
Lưu Ngôn vội vã giải thích:
- Không phải, Tô tướng quân, ta tuyệt đối không có ý đó!
- Ta biết! Ta chỉ đùa với ngươi thôi!
Tô Dương không nói giỡn với Lưu Ngôn nữa, hắn trầm giọng nói:
- Ta đang ở phương Bắc, đột nhiên cảm nhận được dị động năng lượng đáng sợ, ta lo Đông Nam Bộ gặp chuyện không may nên mới vội vàng chạy tới đây xem thử.
Lưu Ngôn kêu lên thất thanh:
- Cái gì? Ngươi đang ở phía Bắc của Liên Bang cũng cảm nhận được?
- Đúng vậy! Ta nhận ra được lúc đang ở gần năm tòa thành trì lớn nhất tại cực Bắc.
Lưu Ngôn hít sâu một hơi, nói:
- Nghiêm trọng đến vậy sao?
Quãng đường từ năm tòa thành trì đó đến Đại Tiều Thành đã hầu như kéo dài toàn bộ Vân quốc Liên Bang!
Ổ xa vạn dặm còn bị Tô Dương cảm giác được, ngoài việc Tô Dương có năng lực cảm ứng siêu quần ra, chỉ e dị động của cỗ năng lượng này quá mức cường hãn cũng là một trong những nguyên nhân chủ yếu.
- Là bạo động của năng lượng Không gian hệ, vô cùng đáng sợ, một Ngự Thú Sư bình thường khó mà cảm nhận được!
Lưu Ngôn yên lặng không nói. Hắn nghĩ không ra, rốt cuộc là từ lúc nào mà một Vương Giả cấp Ngự Thú Sư cũng bị xem là một Ngự Thú Sư bình thường rồi? Chẳng lẽ Vương Giả cấp Ngự Thú Sư không phải là cường giả sao?
- Tô tướng quân biết tại sao không?
- Ta đi kiểm tra một chút!
- Vậy ngươi cẩn thận!
- Ừm!