Không có gì quá khen cả!
Tuyết Thiên Thành miễn cưỡng cười nói.
- Có thể nhìn thấy hậu bối ưu tú như vậy, ta cũng có thể yên tâm.
Cường giả quân đội Ngự Thú Sư đại đa số đều không sống thọ và chết tại nhà. Bọn họ già yếu rất nhanh, Tuyết Thiên Thành có thể kiên trì đến bây giờ đã rất giỏi rồi.
- Tuyết tướng quân, ta có một con Sủng thú Trị liệu hệ, có cần ta giúp ngươi trị liệu một lần không?
- Cũng được!
Tuyết Thiên Thành không có chối từ, cười để Dao Quang trị liệu cho hắn một lần.
Tô Dương len lén hỏi Dao Quang về tình huống của Tuyết Thiên Thành.
Dao Quang nói cho Tô Dương, Tuyết Thiên Thành bây giờ thương thế không tính là nghiêm trọng, nó rất dễ dàng chữa khỏi, nhưng mấy năm trước, nội tạng Tuyết Thiên Thành đã bắt đầu già đi.
Mấy năm gần đây, thực lực của hắn hẳn là không ngừng trượt dốc.
Thân thể già yếu, thực lực giảm, lại tăng thêm Sủng thú chủ chiến chết trận, Tuyết Thiên Thành xin về hưu, vậy có thể hoàn toàn giải thích được rồi. Tô Dương không có khuyên Tuyết Thiên Thành tái xuất giang hồ.
Chém giết hơn nửa đời người, Tuyết Thiên Thành cũng nên nghỉ ngơi. Cứ để thế hệ trước kéo thân thể hư nhược tiếp tục, vậy chỉ có thể chứng minh đời mới vô năng.
- Rất thoải mái, thảo nào Thi Phàm Mộng khen ngợi ngươi như vậy.
- Dao Quang rất ưu tú!
- Chuyện Bắc quân bộ liền nhờ ngươi.
Tuyết Thiên Thành nhìn gò tuyết nói.
- Nếu như có vấn đề gì ngươi có thể tới hỏi ta, nếu có ai không phục quân lệnh, ngươi xử trí theo quân lệnh là được, không cần cho ai mặt mũi hiểu chưa?
- Hiểu rồi!
Tô Dương gật đầu. Tuyết lão gia tử nói vậy, Tô Dương có thể thả lỏng làm việc.
Ở Bắc quân bộ có không ít cao tầng là Tuyết Thiên Thành đề bạt lên.
- Ừm!
Tuyết Thiên Thành gật đầu, hơi cô đơn nói.
- Vậy cứ thế đi! Ta hôm nay không giữ khách, nơi đây cũng không có chỗ ở...
Tuyết Thiên Thành đang muốn tiễn khách.
Tô Dương không cảm thấy có vấn đề gì, năm đó Tuyết Thiên Thành có tiếng cao ngạo. Tính cách quái gở, không thích nói nhiều, nói đi là phải đi, muốn giữ ngươi ăn cơm thì là thật sự muốn giữ khách, không muốn giữ lại ngươi ăn cơm, cũng sẽ không giả vờ "Khách sáo".
Kỳ thực Tô Dương rất thích phong cách thẳng thắn đơn giản này.
Trước khi đi, Tô Dương đột nhiên hỏi:
- Tuyết tướng quân, ta thấy nơi này băng tuyết sắp hòa tan, có muốn ta giúp ngươi củng cố hay không?
Tuyết Thiên Thành nhìn Tô Dương, lại hơi liếc nhìn gò tuyết chung quanh, do dự một chút mới nói:
- Vậy làm phiền ngươi!
Rất hiển nhiên, sau khi mất đi Hàn Băng Tuyết Nữ, Tuyết Thiên Thành đã không còn những Sủng thú băng hệ khác. Cũng có thể là sau trận chiến đó, Sủng thú băng hệ của hắn đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Mười phút sau, vài gò tuyết cao ngất, chỉ có căn lều tuyết và nấm mộ kia của Tuyết Thiên Thành được Liễu Mộng Vân cố gắng kiểm soát cho tuyết hơi phủ kín lại, vẫn duy trì đại khái nguyên trạng không bị phá hư.
Tuyết Thiên Thành vươn tay, tiếp được hoa tuyết óng ánh, trên mặt nở nụ cười.
- Rất ưu tú, năng lượng hàn băng vô cùng thuần túy, hiếm thấy trên đời!
- Sủng thú băng hệ của Liễu sĩ quan rất giỏi!
- Đúng vậy, hoàn toàn vượt qua Tuyết Nữ, rất tốt!
Rời khỏi biệt thự của Tuyết tướng quân, Lô Dương hỏi Tô Dương muốn ở tòa nhà thế nào, hắn sẽ sắp xếp.
- Không cần quá lớn, một tiểu biệt thự là tốt rồi, đại khái có thể ở lại bảy, tám người là được.
Tô Dương không có yêu cầu cao về chỗ ở, bốn người bọn họ cần ba gian phòng. Còn lại phải chuẩn bị hai gian phòng cho Mặc Y, Huyết Ly. Còn đâu thì làm dự bị, rộng quá cũng không để làm gì.
- Ta hiểu rồi!
Buổi chiều Tô Dương quét sạch thương binh quân y viện.