Hiện tại, thế cân bằng bị phá vỡ. Hỏa Dịch quốc đã có Sủng thú Không gian hệ, bọn họ sẽ quật khởi mạnh mẽ, tình thế của Huyền Điểm quốc tràn ngập nguy cơ, mà Đường quốc bọn họ cũng sẽ phải đối mặt với lựa chọn khó khăn.
Đường Nguyệt nhỏ giọng hỏi:
- Hỏa Dịch quốc ép buộc chúng ta như thế, bọn họ không sợ chúng ta trực tiếp nghiêng về phía Huyền Điểm quốc sao?
- Bệ hạ cũng rất khó xử.
Ông cụ đáp, lại nói:
- Bởi vì cho dù chúng ta có nghiêng hẳn về phía Huyền Điểm quốc, thì nguy hiểm vẫn không nhỏ đi. Con Sủng thú Không gian hệ kia rất đáng sợ, một Ngự Thú Sư đối mặt với một Ngự Thú Sư đồng cấp có Sủng thú Không gian hệ trong tay, căn là không trốn không thoát. Nếu chúng ta dám ủng hộ Huyền Điểm quốc, nói không chừng Hỏa Dịch quốc sẽ trực tiếp công kích Đường quốc chúng ta!
- Nhưng nếu chúng ta ủng hộ Hỏa Dịch quốc, chờ đến khi Hỏa Dịch quốc giải quyết xong Huyền Điểm quốc rồi, bọn hắn sẽ để chúng ta tiếp tục tồn tại sao?
- Đương nhiên không có khả năng!
Ông cụ trầm giọng nói:
- Được mạnh yếu thua, lợi ích là quan trọng nhất. Bọn họ chỉ quan tâm có lợi với bọn họ hay không, hợp tác với bọn họ chẳng khác nào bảo hổ lột da.
Đường Nguyệt cũng cảm nhận được áp lực nặng nề.
Thời điểm Đường Nguyệt đang lo lắng cho vận mệnh quốc gia, Giai Tư ở sau lưng Tô Dương đột nhiên lên tiếng:
- Tô tướng quân, hay là ngươi giúp Đường Nguyệt một tay?
Hai mắt Đường Nguyệt sáng lên, ánh mắt xanh biếc xinh đẹp nhìn chằm chằm Tô Dương. Tô Dương lại có chút kỳ quái nhìn về phía Giai Tư, hình như Giai Tư có hơi tốt bụng quá rồi, người phụ nữ này vốn không phải hạng hay thương người, nàng là cùng một loại người với Liễu Mộng Vân.
- Nguyệt, hai vị này là...
Ông cụ tóc trắng tò mò nhìn Tô Dương và Giai Tư.
Thực ra lão đã chú ý tới Giai Tư và Tô Dương ở sau lưng Đường Nguyệt từ sớm, vì khí chất của hai người không giống như người bình thường, cộng thêm quân phục đang mặc trên người rất khác với quân phục của những quốc gia mà lão biết.
Có thể được Đường Nguyệt mang tới đây, chắc chắn không phải quân nhân bình thường.
- Tô tướng quân, Giai Tư phó quan, vị này chính là Bạch phó thành chủ của Lâm An thành, là người mà ông cố nội ta tín nhiệm nhất, cũng là rường cột của Đường quốc ta!
Sau khi Đường Nguyệt giới thiệu lão với hai vị khách trước mặt, Bạch Thắng liền hơi híp mắt lại. Thông qua những lời giới thiệu của Đường Nguyệt, lão liền biết, hai người này tuyệt đối không đơn giản.
Tướng quân?
Phó quan?
Lão quan sát cẩn thận một chút, liền cảm nhận được sát khí lạnh lẽo từ trên người Giai Tư, mà Tô Dương thì lão không cảm nhận được bất kì điều gì.
Nhưng chính vì như thế, mới có thể khiến Bạch Thắng lưu ý. Bởi vì ai cũng có thể nhận ra, giữa hai người này, Tô Dương làm chủ!
Còn về thực lực của Tô Dương và Giai Tư, thì Bạch Thắng không phát hiện ra được, giống như cả hai đều là người thường. Nhưng một kẻ còn nặng sát khí hơn cả lão, sao có thể là người thường?
Người được xưng là tướng quân, sao có thể là người thường?
Bạch Thắng lộ ra nụ cười hòa ái:
- Tô tướng quân, Giai Tư phó quan, hoan nghênh các ngươi đến Lâm An thành làm khách!
- Ừm!
Tô Dương hơi gật đầu:
- Lâm An cũng không tệ lắm!
Lúc này, Bạch Thắng rốt cuộc có thể cảm nhận được uy nghiêm của một vị thượng giả từ trên người Tô Dương. Loại uy nghiêm này còn vượt xa cả Hoàng Đế của Đường quốc bọn họ!
Khi so sánh với Hoàng Đế của Đường quốc, Tô Dương càng giống một vị Hoàng Giả hơn!
- Ông nội Bạch, Tô tướng quân và Giai Tư phó quan là người của Vân quốc Liên Bang.
Bạch Thắng kinh ngạc hỏi:
- Vân quốc Liên Bang nào?
- Thế giới này có hai cái Vân quốc sao?
Đường Nguyệt đáp, đồng thời chỉ về phía Đông.
- Làm sao có khả năng?
- Không có gì không thể!
Lúc này, dường như Bạch Thắng đã rõ, vì sao ban nãy Giai Tư phó quan lại nói với vị tướng quân kia rằng hãy hỗ trợ.
Có thể vượt qua đại dương, đủ để nói rõ thực lực của hai người.
Dù là vị Hoàng Đế kia của Đế Quốc Quang Minh Thần Thánh, người được công nhận là đệ nhất cường giả trên mảnh Hoàng Kim đại lục này cũng không có dũng khí vượt qua đại dương!
- Bạch gia gia, Tô tướng quân cùng Giai Tư phó quan muốn đi gặp mặt bệ hạ.
- Được.
Bạch Thắng đáp, lại nói:
- Vậy ta sẽ vào bẩm báo để bệ hạ mời hai vị.
Quả nhiên, Bạch Thắng không để Tô Dương đợi lâu, gần năm phút sau, lão đã xuất hiện lại.
- Tô tướng quân, Giai Tư phó quan, mời vào bên trong!
- Được.
Theo Bạch Thắng đi thẳng đến thư phòng của Hoàng Đế Đường quốc, nửa đường Tô Dương cùng Giai Tư còn đụng phải một người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, thần sắc kiêu căng. Người ngoại quốc đó mặt mày đỏ bừng, hếch cằm lên cao, nhìn thấy đám người Tô Dương thì hừ lạnh một tiếng, sau đó trực tiếp rời đi.
Lúc người nọ biến mất ở chỗ ngoặt, Bạch Thắng mới nhỏ giọng nói:
- Đó chính là quan ngoại giao của Hỏa Dịch quốc trú tại Đường quốc chúng ta.
Đường Nguyệt cũng nói:
- Tô tướng quân, ngươi không nên tức giận, có thể tên kia tưởng hai vị là người Đường quốc chúng ta.
- Không, ta không tức giận!
Tô Dương khẽ cười đáp, lại nói:
- Ta chỉ cảm thấy vô cùng thú vị.
- Thú vị?
Đường Nguyệt cùng Bạch Thắng đều tỏ ra khó hiểu.
- Đúng vậy, là thú vị.
Tô Dương cười ha ha, nói:
- Đã lâu rồi không có ai dám dùng ánh mắt đó nhìn ta, nên ta cảm giác rất mới lạ.