Ngự Thú Sư tinh anh của Thương quốc hoặc là bị quân đoàn Cự Thử Hoàng giết chết, hoặc là lựa chọn trở thành người phản kháng Cự Thử Hoàng, chỉ có một số rất ít tinh nhuệ đầu hàng Cự Thử Hoàng, tuyên bố thần phục nó, thờ phụng nó. Mà sức chiến đấu của đám tinh nhuệ này thì có thể tưởng tượng được rồi.
Để cho con Cự Thử Hoàng kia liên hợp với Liên Bang bọn họ hầu như là không có khả năng. Nói không chừng, con Cự Thử Hoàng kia phát hiện ra một mảnh đất trời mới, sẽ chạy tới Liên Bang náo loạn một phen. Cự Thử Hoàng với thực lực Đế cấp, chỉ e Liên Bang sẽ giải quyết rất vất vả.
Nghĩ đến đây, Tô Dương trở lại lưng Bạo Phong Chi Ưng, hành động càng thêm cẩn thận.
Cũng không bao lâu sau, hắn lại liên tiếp đụng độ phải ba tiểu đội Ngự Thú Sư thần phục Cự Thử Hoàng, Tô Dương không nói nhảm nhiều, trực tiếp giết chết toàn bộ, sau đó để cho Thất Thải Mê Huyễn Điệp thu hoạch tình báo.
Kết quả tình báo đều là giống nhau như đúc, tất cả những tin tức lấy được từ chỗ năm Ngự Thú Sư ban đầu đều là thật.
Khi Giai Tư nghe được chuyện đã xảy ra trên Thương quốc, nàng nhỏ giọng hỏi:
- Tô tướng quân, vậy tiếp theo chúng ta nên làm thế nào bây giờ?
- Chỉ có thể đi trên biển!
Nếu Bạo Phong Chi Ưng đúng lúc bay ngang qua đầu Cự Thử Hoàng, bị nó phát hiện ra, có thể sẽ dẫn đến phiền phức.
Không phải là Tô Dương không giết được Cự Thử Hoàng, Tô Dương chỉ là không muốn đi trêu chọc nó làm gì. Còn việc giúp người dân Cự Thử được tự do, thì Tô Dương chưa từng nghĩ tới.
Hắn cảm giác những người còn sống sót trong Thương quốc đều có cuộc sống khá an nhàn. Nói không chừng, hắn lo chuyện bao đồng, người ta chưa chắc đã cảm kích. Tô Dương cũng chẳng rỗi hơi đến thế.
Bạo Phong Chi Ưng bay ra khỏi lục địa, tiếp tục bay về phía Nam. Qua mười ngày, lúc đi đến điểm cuối của Thương quốc, Tô Dương đột nhiên híp mắt lại.
Hắn cảm ứng được.
Hắn cảm ứng được dao động dị thường của năng lượng không gian, tám chín phần mười là điểm dung hợp không gian!
Chính là ở vị trí cực Nam của tinh cầu này!
Sau khi nhận được tin tức, Tô Dương liền vui vẻ đi đến vùng đất ở cực Nam. Vị trí dung hợp không gian này tương đối khá, chung quanh gần như không có nhân loại sinh sống. Có thể khu vực dung hợp sẽ lan dần đến Thương quốc, nhưng hầu hết người của Thương quốc đều tụ tập ở phía Bắc đại lục.
Khí hậu càng ngày càng lạnh, sông băng càng ngày càng nhiều, Tô Dương cũng càng ngày càng đến gần điểm dung hợp không gian.
Bầu trời đầy hoa tuyết, mặt đất mênh mông vô bờ, một mảnh trắng xóa khiến mát người khó chịu.nhưng đối với Tô Dương và Giai Tư thì giá lạnh không phải là vấn đề gì lớn.
Ngay tại thời điểm Tô Dương cách mục tiêu càng ngày càng gần, hắn đột nhiên ra lệnh cho Bạo Phong Chi Ưng dừng lại. Giai Tư nghi ngờ hỏi:
- Làm sao vậy, Tô tướng quân?
- Tạm thời không thể tiếp tục đi về phía đó. Hình như nơi đó có nguy hiểm!
- Cảm giác sao?
- Đúng vậy!
Tô Dương gật đầu.
- Đến từ trực giác của cao thủ!
- Ừm!
Giai Tư gật đầu, chấp nhận cách nói của Tô Dương. Trước đây mỗi khi chiến đấu, thỉnh thoảng nàng cũng sẽ cảm ứng được nguy CƠ.
- Mặc dù không rõ là nguy hiểm gì, nhưng ta tạm thời không muốn mạo hiểm!
Tô Dương lấy bản đồ ra, vòng đỏ một cái ở vị trí Nam Cực.
- Đi tới nơi đây đã đủ rồi. Hư Không Du Linh có thể khẳng định trước mặt thật sự có một khu vực dung hợp, mục đích của ta xem như đã đạt được.
Giai Tư nhỏ giọng nói:
- Kỳ thật nếu tinh cầu này có thể ngã xuống ở vị trí này thì cũng không tệ.
- Quả thực khá là lý tưởng. Chúng ta đi thôi!
Tô Dương hà ra từng hơi.
- Mặc dù ta không sợ lạnh, nhưng ta lại không thích khí trời lạnh lẽo quái quỷ này. Ngay cả đi tiểu mà không chú ý một chút cũng bị đông cứng lại, thực sự là phiền phức.
Giai Tư cúi đầu, đột nhiên không nói gì, nàng cũng có chung nỗi phiền muộn đó.
- Chúng ta đi Hoàng Kim đại lục nhìn thử, hi vọng phía bên đó có thể tốt một chút.