Cuộc sống dân thường trong Lâm An thành hơi thua kém cuộc sống dân thường ở Vân quốc Liên Bang một chút, quần áo trên người có phần cũ nát, chắp vá nhiều chỗ, nhưng thân thể cũng khỏe mạnh, mặc dù có chút gầy yếu, miễn cưỡng vẫn có thể sống được.
Ổ trên đại lục này, bộ dáng này chắc cũng là trên tiêu chuẩn trung bình.
Còn chưa đi dạo hết hai cảnh quan, trời đã sắp tối.
- Dẫn ta đi gặp Hoàng Đế của các ngươi đi.
Tô Dương thấp giọng cười cười.
- Chắc hắn là ông cố nội của các ngươi nhỉ?
Nghe Tô Dương nói như vậy, trong lòng Đường Nguyệt tràn đầy vui mừng:
- Đúng vậy! Là ông cố nội của ta!
Nàng liền vội vàng nói.
- Để ta dẫn ngươi đi!
Như thể sợ Tô Dương sẽ chạy mất vậy.
Đường Nguyệt có mục đích gì, Tô Dương rất rõ ràng, nhưng hắn không thèm để ý. Nếu những người muốn xin hắn hỗ trợ, nhờ hắn làm giúp gì đó đều là kẻ đáng ghét, thì chắc trên đời này hắn chẳng thích được bao nhiêu người.
Khi hai Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư vừa nhìn thấy Đường Nguyệt tới liền chủ động chào hỏi nàng:
- Đường quận chúa!
Quận chúa?
Tô Dương nhịn không được liếc mắt nhìn Đường Nguyệt, xưng hô này có hơi “cổ” nha!
Nhưng mà có thể nhìn ra được, địa vị của Đường Nguyệt trong Hoàng tộc khá cao.
- Tô tướng quân, làm sao vậy?
- Không có gì!
Lúc này Tô Dương mới phản ứng lại. Có thể hắn cảm thấy tiếng xưng hô “quận chúa” này có hơi lạ, nhưng ắt hẳn ở bên Đường quốc này đã quen rồi.
- Bệ hạ có ở đây không?
- CóI
- Vậy thì tốt quá, ta muốn đi gặp hắn!
- Hình như bệ hạ đang vội!
Một Ngự Thú Sư đáp.
- Ba ngày trước, quan ngoại giao của Hỏa Dịch quốc đã tới.
- Có chuyện gì không?
- Hỏa Dịch quốc muốn tiêu diệt con Huyết Viêm Ma Tích Dịch kia, bọn họ hi vọng Đường quốc chúng ta có thể phái ra 300 Ngự Thú Sư bộ đội, cùng với Đường thành chủ là ông nội ngươi tiến hành hiệp trợ!
- Cái gì?
Đường Nguyệt kêu lên thất thanh...
- Con Huyết Viêm Ma Tích Dịch kia thì mắc mớ gì đến chúng ta?
Rõ ràng đó là Hung thú trong cảnh nội Hỏa Dịch quốc mà? Hơn nữa nó là Hoàng cấp Hung thú, không phải rất nguy hiểm sao?
- Ừm!
Ngự Thú Sư canh gác trước hoàng cung kia gật đầu.
- Tin tức đã được truyền ra, chắc chắn là bệ hạ không muốn để Đường thành chủ đi mạo hiểm. Đám người bên kia đã hẹn ngày hôm nay phải trả lời, nên cách đây một giờ bọn họ đã vào trong đó rồi.
Đường Nguyệt gật đầu giới thiệu:
- Đây là những người bạn của ta, Tô Dương và Giai Tư, bọn họ đều là Ngự Thú Sư thiên tài, ta muốn dẫn bọn họ vào hoàng cung gặp bệ hạ.
Ngự Thú Sư đua mắt nhìn Tô Dương và Giai Tư, nam anh tuấn đẹp trai, nữ đẹp như thiên tiên, thoạt nhìn còn rất trẻ, mà cũng không có vẻ gì sẽ gây ra nguy hiểm cho bệ hạ.
Đương nhiên, quan trọng nhất là vì Tô Dương và Giai Tư đã thu lại khí thế, nên Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư căn bản không thể cảm giác được thực lực của bọn họ!
Tuy nói là hoàng cung, nhưng thủ vệ không quá sâm nghiêm, cũng có thể là vị địa vị của Đường Nguyệt, mà hai Ngự Thú Sư đều gật đầu đồng ý, tránh ra cho ba người đi vào.
Tô Dương đi phía sau Đường Nguyệt, lên tiếng hỏi:
- Không phải ngươi nói Hỏa Dịch quốc và Huyền Điểm quốc đều cố kỵ hai vị Vương Giả cấp Ngự Thú Sư của Đường gia các ngươi sao?
- Ta cũng không rõ lắm!
Đường Nguyệt lắc lắc đầu nói.
- Trước đây Hỏa Dịch quốc chưa từng có yêu cầu quá phận như thế, bọn họ cũng sợ chúng ta sẽ nghiêng về Huyền Điểm quốc.
Ta cảm thấy tình huống lần này có chút không đúng.
- Vẫn nên vào xem một chút đi!