Chỉ trong ngày thứ hai, tổng quân bộ liền phái Trần Văn, phó viện trưởng Viện Khoa Học của Liên Bang dẫn đầu đội tinh anh đi điều tra, trong đó có năm nhà khoa học của Viện Khoa Học, năm vị Vương Giả cấp tướng quân cùng rất nhiều máy móc kỹ thuật khác.
Dĩ nhiên, đội điều tra do Liên Bang phái ra không chỉ có chừng này, đây chỉ là đội thăm dò đầu tiên. Liên Bang là suy nghĩ đến khả năng vận chuyển người của Tô Dương nên mới phái đi trước mười người.
Căn cứ theo kế hoạch, tiếp sau đó sẽ có gần trăm nhà nghiên cứu khoa học được điều đi dưới sự bảo hộ của các cao thủ tinh anh. Nhưng những người này đều sẽ di chuyển bằng đường bộ đến Đại Tiều Thành ở Đông Nam Quân Bộ trước, sau đó mới do Tô Dương tiến hành vận chuyển, như vậy có thể giảm bớt chút gánh nặng cho Tô Dương.
Trước khi đội điều tra đầu tiên sẽ xuất phát vào ngày thứ ba, ngày thứ hai Tô Dương liền xin trở về Bắc Quân Bộ một chút, sắp xếp mọi thứ cho tốt.
Khi hắn trở lại Bắc Băng Thành đã vào khoảng ba, bốn giờ chiều.
Tô Dương đẩy cửa phòng làm việc, nhìn thấy Liễu Mộng Vân đang cúi đầu xử lý văn kiện, nàng cũng không ngẩng đầu lên.
- Ehèm!
Tô Dương hắng giọng một cái.
- Ồ! Có người còn biết trở lại sao? Mấy ngày này ở bên ngoài chơi đủ rồi chứ gì?
Tô Dương không nhịn cười được. Tuy nói hắn là đi thị sát 200 thành trì ở Bắc Quân Bộ, nhưng hầu như mỗi ngày vào lúc trời tối hắn đều có thể về nhà, hắn có Hư Không Du Linh mà?
Về nhà vô cùng thuận tiện, chỉ trong nháy mắt.
Nhưng mấy ngày gần đây, vì phải tìm tòi nghiên cứu chuyện năng lượng không gian bạo động dị thường, nên hắn không trở về nói với Liễu Mộng Vân. Tô Dương chỉ cười cười, chạy đến phía sau Liễu Mộng Vần, vươn tay nhẹ nhàng xoa bóp vai cho nàng.
Liễu Mộng Vân chậm rãi ngửa ra sau, tựa đầu lên trên bụng Tô Dương.
- Mấy ngày gần đây có chuyện gì?
Thanh âm của nàng êm ái hơn rất nhiều, rõ ràng đã không còn tức giận nữa. Liễu Mộng Vân biết, chắc chắn Tô Dương đã gặp phải phiền toái nào đó.
- Gặp phải một phiền toái rất lớn!
- Phiền toái gì?
Tô Dương nói cho Liễu Mộng Vân nghe những chuyện hắn đã trải qua trong mấy ngày gần đây, cùng với vấn đề mà có thể thế giới này sẽ gặp phải. Liễu Mộng Vân hơi nhắm mắt lại, trên gò má tinh xảo tuyệt mỹ không có bất kì biểu tình gì.
Nhưng Tô Dương biết, tim nàng đang đập rất mạnh.
- Tô Dương, Liên Bang sẽ biến mất sao?
- Không đâu.
- VÌ sao?
Tô Dương cười nói:
- Vì có ta! Liễu Mộng Vân mở mắt nhìn Tô Dương, cười đưa hai tay ra.
Tô Dương hơi khom lưng, cái cổ liền bị hai tay Liễu Mộng Vân kéo xuống, cho đến khi môi hai người chạm vào nhau. Tô Dương tựa lên trên tường, chậm rãi nói:
- Chuyện ở Bắc Quân Bộ tạm thời phải làm phiền ngươi, ta muốn đi cứu vớt thế giới!
- Ừm!
- Chăm sóc bản thân cho tốt, có thời gian ta sẽ trở lại.
- Chờ một chút!
Ngay lúc Tô Dương định rời đi, Liễu Mộng Vân đột nhiên gọi hắn lại.
- Còn có chuyện gì sao?
Liễu Mộng Vân cắn răng nói:
- Ngươi mang Giai Tư theo đi! Không phải ngươi vẫn còn một vị trí sao? Cho Giai Tư đi!
- VÌ sao?
- Lần này các ngươi đến biển sâu, ngoại trừ có Hỏa nguyên tố Hung thú đến từ thế giới khác ra, thực lực Hung thú ở biển sâu cũng không thể khinh thường. Trong cả Vân quốc Liên Bang này, chỉ e cũng chỉ có một mình Giai Tư là quen thuộc biển sâu nhất!
- Ngươi cần một trợ thủ quen thuộc khu vực biển sâu, cho nên tốt nhất là mang Giai Tư theo.
Liễu Mộng Vân thật sự đang suy nghĩ vì Tô Dương. Đừng tưởng rằng Hung thú ở thế giới khác mới cường hãn, Hung thú ở thế giới này của bọn họ cũng không yếu, chí ít, thực lực Tô Dương hiện tại còn chưa đủ trình độ để khinh thường chúng.
- Vậy mang nàng theo thôi.
Nếu Liễu Mộng Vân đã nói như thế, Tô Dương không có lý nào cự tuyệt.
- Nhưng mà vị trí kia...