Trên lô cốt, đột nhiên bắn ra hỏa quang kịch liệt.
ầm ầm!
Đây là tiếng nổ mạnh của đại pháo năng tinh.
Đại pháo năng tinh bắn vào người Bạo Phong Chi Ưng, phát ra tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc, nhưng Bạo Phong Chi Ứng còn không thèm triển khai phòng ngự, nó cứ lơ lửng giữa không trung như thế, không chút sứt mẻ.
rầm rầm rầm!
Có phát pháo dẫn đầu, các pháo thủ còn lại như nhận được tín hiệu, bắt đầu sử dụng năng tinh đại pháo bắn tới Bạo Phong Chỉ Ứng.
Thiểm quang kịch liệt cùng bạo tạc khiến người nhìn hoa mắt, bụi mù bốc lên dày đặc, ảnh hưởng tới phạm vi nhìn của rất nhiều người.
- Là Sủng thú hay Hung thú?
- Không biết, nhưng chắc chắn là kẻ địch!
- Đúng vậy!
- Đã chết rồi sao?
- hẳn là chết rồi chứ?
- Không biết!
Rất nhiều Ngự Thú Sư bộ đội đang nhìn bầu trời hỏi.
Khói thuốc súng tan đi, thân ảnh khổng lồ của Bạo Phong Chi Ung lại xuất hiện trước mặt những người ở Lạc Thành. Bạo tạc không gây ra bất kì vết thương nào cho Bạo Phong Chi Ưng.
Trong nháy mắt, vô số Ngự Thú Sư ở Lạc Thành cảm giác tê dại cả da đầu!
Vì bọn họ biết, đại pháo năng tinh trong thành bọn họ mạnh đến cố nào.
Đường Thiên, thành chủ Lạc Thành lao ra từ trong phủ thành chủ, nhìn lên Bạo Phong Chi Ưng phía trên bầu trời, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm thấy mình không phải đang đứng trên sàn nhà, mà là đạp trên bông vải. Hai chân của hắn như nhũn ra, sắp không nghe theo sai khiến của bản thân nữa.
Có thể Ngự Thú Sư bình thường không phân biệt được trên kia là Sủng thú hay Hung thú, có thể không nhận ra được thực lực nó thế nào, nhưng Đường Thiên với thực lực Vương Giả cấp lại có thể mơ hồ cảm giác được!
Người kia còn cường đại hơn ông nội của hắn, rất có thể là trên cả Vương Giả cực phẩm. Đường Thiên không dám nghĩ nữa!
Rốt cuộc là cường giả nào chứ? Còn con Sủng thú xa lạ kia nữa, Đường Thiên vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nó!
- Đều ngừng lại! Không công kích nữa!
Đường Thiên rống to.
Bất kể là vị cường giả nào, đều không phải người mà Lạc Thành bọn họ có thể chống lại, nếu đã đánh không lại, đương nhiên không cần đánh tiếp.
Dẫu sao trên đó không phải là Hung thú, nếu là Ngự Thú Sư nhân loại, ắt hẳn hai bên vẫn có thể nói chuyện được.
Đường Thiên lớn tiếng hô:
- Không biết là vị tiền bối nào đến đây?
Hắn nói, đương nhiên là ngôn ngữ của Hoàng kim đại lục.
Tô Dương không biết ngôn ngữ này, nên liền cho Thất Thải Mê Huyễn Điệp đến bên người. Sau khi Thất Thải Mê Huyễn Điệp lấy được ký ức của hai Ngự Thú Sư Ma Sa Bảo, nó liền hoàn toàn nắm giữ được ngôn ngữ này, muốn phiên dịch là không khó.
Tô Dương bước ra, rời khỏi Bạo Phong Chi Ứng, lơ lửng giữa không trung, hắn đi theo phía sau Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Ban nãy hắn đứng trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng, người bên dưới căn bản không thể thấy hắn, giờ hắn vừa xuất hiện, hầu như toàn bộ Ngự Thú Sư ở Lạc Thành đều chú ý tới hắn.
Không có cách nào khác, thật sự là muốn không chú ý đến hắn cũng khó.
Tô Dương nhìn thoáng qua Đường Thiên, cả tòa thành trì mang đậm phong cách Vân quốc cùng với rất nhiều dân thường, hắn cười dùng tiếng Vân quốc nói:
- Nghi thức hoan nghênh này của các ngươi tương đối khá, ta có thể cảm nhận được nhiệt tình của các ngươi!
Nghe được lời nói của Tô Dương, Đường Thiên hơi sững sờ, sau đó lập tức dùng tiếng Vân quốc trả lời:
- Bọn họ chỉ là quá nhạy cảm, đã mạo phạm tiền bối, cũng xin tiền bối không nên tức giận, tha thứ cho sai lầm của bọn họ!
Nếu nói cho chính xác, thì chuyện lần này Tô Dương phải chịu trách nhiệm nhiều hơn, nhưng Đường Thiên lại không dám trách cứ Tô Dương, chỉ có thể nhận lỗi về mình.
Tiếng Vân quốc của Đường Thiên xen lẫn một ít khẩu âm địa phương tương tự Liên Bang Đông Nam Bộ, nhưng Tô Dương cũng có thể hiểu được, đã rời đi ba trăm năm, nếu khẩu âm không thay đổi mới là kỳ quái. Huống hồ, hắn cũng có thể miễn cưỡng nghe hiểu được.
Đương nhiên, Tô Dương sẽ không truy cứu trách nhiệm của Lạc Thành, hắn chỉ cười nói:
- Vấn đề không lớn, ta cũng trong lúc bất chợt mới quyết định tới xem một chút, thành thị này coi như không tệ!