"Không sao chứ?”
Lý Ngang liếc nhìn những vết thương chằng chịt trên người Vạn Lý Phong Đao, tiện miệng hỏi.
"Không việc gì."
Tiểu Đao Ca lắc đầu, nắm lấy tay phải đang cầm kiếm, răng rắc một tiếng tự mình nắn lại khớp bả vai trật, "Hơi phiền phức một chút thôi..."
Vừa rồi trong rừng rậm, hắn bị hơn mười con xác chết trôi vây công, liều mạng chém giết được vài con thì viện binh đến – Sài đại tiểu thư mặc thanh nga giáp từ trên trời giáng xuống, cầm thanh đồng liêm đao chém dưa thái rau, cả hai phối hợp tiêu diệt hết đám xác chết trôi còn lại.
Nghĩ đến đây, Vạn Lý Phong Đao khẽ liếc nhìn bóng đáng mặc bộ giáp đỏ trắng im lặng kia.
Thật mạnh…
Sức mạnh, nhanh nhẹn, tốc độ phản ứng, khả năng chịu đòn, khả năng tự lành… Mỗi một hạng đều vượt xa những người chơi mà Vạn Lý Phong Đao từng thấy trước đây.
Mà bộ giáp này chỉ là vật phụ thuộc của Lý Nhật Thăng.
Lúc ban đầu gặp ở Cô Hàn Tự, đối phương còn thấp hơn mình vài cấp, hiện tại thì…
Vạn Lý Phong Đao lắc đầu, vứt những suy nghĩ vấn vơ ra sau đầu, hỏi Lý Ngang: "Bây giờ làm sao?”
"Dẫn nó đi, xem Hình lão ca có tỉnh lại không."
Lý Ngang kéo mạnh sợi xích sắt. Theo đám xác chết trôi bị tiêu diệt, Thủy Yểm cũng bị trọng thương, toàn thân run rẩy, hai mắt trắng dã, trông như sắp chết đến nơi.
Đáng tiếc, bộ dạng thảm hại này chẳng hề khơi gợi chút đồng cảm nào trong lòng Lý Ngang.
Hắn kéo xích sắt, chậm rãi đi về phía hốc cây, thỉnh thoảng quay lại quát mắng Thủy Yểm đuổi theo cho nhanh, mặc kệ việc nó đang co giật toàn thân.
Cả bọn lôi theo tù binh đến hốc cây, Lý Ngang một tay nắm xích sắt, một tay tứm cổ Thủy Yểm, ép nó nhìn Hình Hà Sầu đang hôn mê bên trong.
Lý Ngang lạnh nhạt hỏi: "Làm thế nào mới khiến hắn tỉnh lại?"
“…”
Thủy Yểm đứng im, cứng đờ người, nước mắt chảy dài, im lặng không nói.
"Hỏi ngươi đấy!"
Lý Ngang không chút do dự tát mạnh vào mặt nó, hưng hăng nói: "Còn nhìn? Còn nhìn nữa? Tin không ta đập VỠ sọ mày."
Đối diện với sự uy hiếp tàn bạo, Thủy Yểm bị trói như bánh chưng lặng lẽ rơi lệ, khẽ nhấc mũi chân, chậm rãi cúi người xuống, tiến sát đến Hình Hà Sầu, há miệng phun ra một làn sương trắng.
"Khẩu khí lớn đấy."
Lý Ngang tán thưởng một câu, nhìn làn sương trắng mờ ảo rơi vào mũi Hình Hà Sầu, cầm thanh đồng trường liêm nhận từ Sài đại tiểu thư, kề lên cổ Thủy Yểm.
Chỉ cần có động tĩnh gì bất thường, hắn sẽ chém bay đầu nó ngay lập tức.
"Tốt."
Thủy Yểm không có da từ từ đứng thẳng dậy, rời khỏi hốc cây, trông tiều tụy, vô cùng tiều tụy.
Hình Hà Sầu đang nằm dưới đất bỗng nhiên phát ra tiếng hít khí khàn khàn, lồng ngực phập phồng, hai mắt mở ra, nhìn chằm chằm lên đỉnh hốc cây.
"Ta đây là… Sao thế này?"
Hình Hà Sầu cố gắng gượng dậy, ôm trán, nhìn những người đang đứng bên ngoài hốc cây, "Phong Đao lão đệ, còn có Liễu tiểu thư, sao các người lại ở đây?"
Lý Ngang nhỏ giọng nói với Vạn Lý Phong Đao: "Hỏi hắn mấy câu chỉ có hai người biết."
Vạn Lý Phong Đao hiểu ý, đây là sợ Thủy Yểm giở trò, liền hỏi mấy câu riêng tư,
Sau đó Hình Hà Sầu cho hiện ID người chơi, xác minh thân phận xong thì thở phào nhẹ nhõm, kéo người đàn ông vạm vỡ lên từ dưới đất, "Chào mừng trở lại."
Hình Hà Sầu gật đầu, nhìn Lý Ngang mặc đồ đỏ chói mắt cùng bộ thanh nga giáp, "Hai vị này là…"
"Người quen cũ, Lý Nhật Thăng, và… cộng sự của hắn."
Liễu Vô Đãi trực tiếp giới thiệu, nhìn đáng vẻ Lý Ngang là biết hắn lại định ấp ủ mấy câu tự giới thiệu lố lăng, thôi thì cứ tiết kiệm thời gian cho xong.
"Lý huynh đệ."
Mắt Hình Hà Sầu sáng lên, "Không ngờ ngươi cũng đến."
"Loại náo nhiệt này sao ta có thể vắng mặt được."
Lý Ngang cười ha hả, ngoài đời hắn cũng từng trò chuyện với Hình Hà Sầu qua hệ thống chat của game, lần này vào mộng cảnh Sinh Nam Vương không liên lạc, không ngờ cuối cùng vẫn gặp.
Cùng cán bộ của Đặc Sự Cục chưng đội, có chút không tiện lắm thì phải...
Lý Ngang phẩy tay, bảo Sài đại tiểu thư dẫn Thủy Yểm ra chỗ khác chơi.
Cảm thấy mình bị cho ra rìa, Sài đại tiểu thư có chút buồn bực, bĩu môi lẩm bẩm gì đó kiểu "Lần nào bàn chuyện cũng không gọi ta".
Tiện tay vung qua vung lại cái bánh chưng xích sắt, quật gãy hết cây này đến cây khác, kèm theo đó là tiếng kêu la kinh hãi đau đớn của Thủy Yểm.
"Tóm lại,"
Lý Ngang quay đầu, nhìn Hình Hà Sầu, "Hình lão ca, có thể tiết lộ chút thông tin về tình hình Sinh Nam Vương mà Đặc Sự Cục nắm được không?”
Liễu Vô Đãi và Vạn Lý Phong Đao dựng thẳng tai nghe, cấp bậc bảo mật của họ chưa đủ để tiếp cận thông tin nội bộ.
Nhưng Hình Hà Sầu, đội trưởng một trong những đội đặc nhiệm cơ động của Ân Thị, chắc chắn là người trong cuộc.
Hình Hà Sầu do dự một chút, rồi gật đầu, nói: "Mấy vị đều là người đáng tin cậy của Đặc Sự Cục, chia sẻ một chút thông tin cũng không sao.
Dù mấy vị nghe xong có muốn rời khỏi mộng cảnh Sinh Nam Vương hay tiếp tục thâm nhập, ta cũng không ngăn cản.
Đương nhiên, nếu mấy vị sẵn lòng phối hợp với Đặc Sự Cục, giúp chúng ta hoàn thành kế hoạch, thì tốt quá."
Kế hoạch… Nghe có vẻ như Đặc Sự Cục đang bố trí gì đó?
Lý Ngang bình tĩnh gật đầu, Liễu Vô Đãi và Vạn Lý Phong Đao cũng im lặng đồng ý – họ tin Hình Hà Sầu sẽ không nói dối về chuyện này.
"Vậy ta nói đây."
Hình Hà Sầu hít sâu một hơi, nhíu mày, trầm giọng nói: "Sự việc Sinh Nam Vương phải bắt nguồn từ chuyện Thận Long rời đi dẫn đến Tù Ma Quật trốn thoát."
Lý Ngang nghe vậy ngớ người, "Hai chuyện này liên quan?”
"Ừm."
Hình Hà Sầu trầm giọng nói: "Chắc hẳn mấy vị cũng đã biết, Tù Ma Quật giam giữ vô số yêu ma sinh ra ý thức riêng, sau khi Thận Long rời đi thì tự di chuyển về hướng tây, hiện đã chiếm cứ khu vực gần dãy Côn Lôn, tạm thời ẩn náu."
Lý Ngang và những người khác im lặng.
Để ngăn chặn Tù Ma Quật gây ra biến cố, chính phủ đã ngay lập tức tiến hành sơ tán quy mô lớn cư dân quanh Côn Lôn Sơn, rút hết dân chúng khỏi đó.
Đồng thời xác định một vùng cấm bay rộng lớn ở chân núi.
Trên bản đồ vệ tinh, khu vực đó đã biến thành một mảng đen kịt, không thể thăm dò.
Về việc này, cộng đồng quốc tế im hơi lặng tiếng một cách kỳ lạ.
Trên các diễn đàn của người chơi lan truyền tin đồn rằng chính phủ đã thành lập một căn cứ quân sự tuyệt mật trong khu vực đó.
Lý Ngang và Liễu Vô Đãi đều là những người trực tiếp trải qua sự kiện Thận Long, biết rõ tình hình bên trong.
Còn Vạn Lý Phong Đao lần đầu tiên nghe thấy những thông tin này, sắc mặt hơi biến đổi, trong lòng có chút hối hận, cảm thấy mình hình như đã bị cuốn vào một bí mật khó lường.
"Những suy đoán về căn cứ quân sự và khu vực cấm bay trên diễn đàn đều chính xác."
Hình Hà Sầu buông tay nói: "Chúng tôi phong tỏa khu vực Tù Ma Quật, xây dựng trung tâm nghiên cứu ở bên ngoài, chịu trách nhiệm giám sát, thăm dò, nghiên cứu bản chất của Tù Ma Quật."