Lý Ngang trừng mắt, cùng đám người Tam nương tử sốt ruột nhìn nhau, chờ đợi điều gì đó xảy ra.
Một giây, hai giây, chẳng có chuyện gì.
Tam nương tử nhếch mép, lùi lại nửa bước nhỏ, giơ ngón tay thon dài, hung hăng chỉ vào Lý Ngang.
"Biến cho ta!"
Một giây, hai giây, Lý Ngang sờ soạng khắp người, vẫn chẳng có gì xảy ra.
"Sao có thể?”
Vẻ kinh ngạc lộ rõ trên mặt Tam nương tử. Để gã đạo sĩ tóc ngắn kia trúng chiêu, nàng đã cố ý cho thêm lượng bột mì tà thuật vào bánh nướng.
Đến võ tướng hàng đầu nhân gian, thể phách cường kiện đến cực điểm, cũng phải ngoan ngoãn biến thành lừa trong vòng một khắc đồng hồ, mất hết thần trí.
Đám thủ hạ tận mắt thấy đạo sĩ tóc ngắn ăn hết bánh nướng, chạy ra sau viện bẩm báo, nàng mới dám cho người đến.
Lẽ nào đạo sĩ kia có thần công hộ thể, nên tà thuật tác dụng chậm hơn người khác?
"Sao, thấy lạ lắm à?"
Lý Ngang nghiêng đầu, lật tay, lấy ra hai cái bánh nướng và một bát cháo ấm.
"Làm khách sạn mà nhiệt tình thật, nhưng đồ ăn dở tệ.
Trong mắt đầu bếp trẻ tuổi nhất đẳng cấp đặc biệt như ta, nó chẳng khác gì thứ vứt đi."
Lý Ngang hất bánh nướng và cháo xuống đất, lắc đầu: "Đến cả anh túc xác cũng không thèm cho, còn mặt mũi mở tiệm cơm?"
. Nà TA h 3 + Là ` x ~ ~À h Z+ 1A F4 h ` Ai đời tiệm cơm lại bỏ anh túc xác vào đồ ăn! Rõ ràng ngươi mới là hắc điểm thì cói
Tam nương tử gào thét trong lòng, khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ lưỡng có vẻ hơi méo mó.
Trong tài liệu Trúc Học Dân cung cấp có nói, thế giới này quỷ dị tà thuật vô số, có thứ còn vô lý hơn cả kỹ năng người chơi.
Nào là thứ thuốc chỉ cần uống một giọt, đàn ông cũng mang thai ngay được,
Nào là đan dược ăn vào có thể tự do bay lượn nhưng toàn thân mọc đầy u nhọt,
Nào là vết máu ma thú khô khốc chỉ cần chạm vào vết thương liền hóa thành vững máu.
Chuyện này không hề hiếm gặp.
Bởi vậy, người chơi tốt nhất đừng ăn bất cứ thứ gì thổ dân thế giới này cung cấp, tự cung tự cấp thì tốt hơn.
Hình Hà Sầu làm nhân viên Đặc Sự Cục chính phủ, mang theo rất nhiều dược hoàn chống đói, Vạn Lý Phong Đao cũng mang theo đủ đồ ăn nén cho mấy tháng.
Về phần Lý Ngang… Kỳ thật hắn dựa vào sinh vật mẫu bản có thể không cần ăn.
Nếu muốn ăn, hắn cũng có thể dùng thần minh ấn ký, trồng ra hoa quả rau củ sạch sẽ ngay từ trong đất.
Tam nương tử không hề hay biết những điều này, nhưng việc đó không ngăn cản nàng lùi lại mấy bước, hô lớn: "Bắt nó lại cho ta!"
Trong thế giới này, phụ nữ goá bụa trẻ tuổi dù có độc môn tà thuật, cũng khó duy trì cơ ngơi khổng lồ.
Người ta nói phụ nữ càng thông minh càng dối trá.
Tam nương tử dựa vào thuật thao túng lòng người, đã sớm khiến mấy tên tiểu nhị nhất mực trung thành, chết vì nàng cũng cam lòng.
Mấy tên tiểu nhị trong tiệm mặt mày căng thăng, lặng lẽ rút chủy thủ, đây thừng từ trong vạt áo, chậm rãi xông về phía Lý Ngang.
"Nàng là người xấu, là đồ đàn bà xấu xa, đừng có bị lừa, ngốc hả?!"
Lý Ngang hết lời khuyên bảo, nhưng mấy tên tiểu nhị mặt lạnh như tiền, làm ngơ, mặc kệ Tam nương tử bỏ mặc bọn hắn chạy về phía đại sảnh khách sạn.
Tựa hồ bọn họ đã quyết tâm, nhất định phải ngăn chặn gã đạo sĩ, để Tam nương tử có thời gian.
"Không nghe lời khuyên."
Lý Ngang lắc đầu, thở dài, tiện tay hất một tên tiểu nhị cầm dao găm đâm tới ra ngoài.
Một quyền đánh bay tên tiểu nhị cầm dây thừng định tròng vào cổ hắn.
Trong chuồng ngựa, con lừa xanh kia trừng to mắt, trong mắt phản chiếu bóng dáng đạo sĩ vô địch, không ngừng tuôn ra tín ngưỡng chi lực.
Bốp.
Tên tiểu nhị cuối cùng cũng bị Lý Ngang đá văng, đập đầu vào cọc gỗ bên ngoài chuồng ngựa, hai mắt trắng dã, không rõ sống chết.
Lý Ngang phủi tay, quay người nhìn về phía chuồng ngựa.
Đám lừa ngựa ồn ào trong chuồng dường như cũng ý thức được điều gì.
Vốn ồn ào bất an, chúng im bặt.
Vốn tê liệt, chúng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn đạo sĩ.
Lượng lớn tín ngưỡng chi lực tràn vào ấn ký trong người hắn.
"Các vị ở đây đợi một lát, bần đạo đi một chút rồi sẽ quay lại."
Lý Ngang chắp tay với đám lừa ngựa, quay người đi về phía khách sạn.
"Tam nương tử? Tam nương tử, Tam nương tử? Tam nương tử."
Giọng hô hoán kéo dài kỳ quái của gã đạo sĩ tóc ngắn vang vọng khắp khách sạn.
Tam nương tử trốn trong một căn phòng trên lầu hai, mặt tái mét, ôm chặt lấy bọc hành lý lấy từ phòng ngủ của mình.
Trong bọc chứa vàng bạc châu báu, hòm gỗ dùng để thi triển tà thuật, sổ sách ghi chép số lượng lừa ngựa ra vào, cùng một số đồ lặt vặt.
"Tam nương tử cô ở đâu thế?"
Tiếng hô hoán của gã đạo sĩ tóc ngắn như vọng ra từ mọi ngóc ngách, như ma âm rót vào tai.
Tam nương tử mặt trắng bệch, gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng.
Cẩn thận từng li từng tí dịch chuyển bước chân, chậm rãi tiến đến gần cửa sổ.
Người chết vì tiền, chim chết vì mồi, nàng khổ sở kinh doanh quán cháo cơm bao năm như vậy, nếu bỏ lại tiền tài nơi này, lưu lạc tha hương nghèo rớt mùng tơi,
Vậy thà giết quách nàng đi còn hơn.
Tiền, nàng muốn, mạng sống, nàng cũng muốn.
"Kẹt kẹt."
Tiếng cửa phòng bị kéo ra, dần dần tiến gần đến căn phòng của nàng.
Tam nương tử cắn chặt răng, buộc chặt bọc hành lý vào người, rón rén leo lên bàn gần cửa sổ, chậm rãi vịn lấy cửa sổ, nắm lấy sợi dây thừng buộc vào thành giường.
Chuẩn bị men theo dây thừng tuột xuống đống cỏ khô, sau đó cưỡi ngựa tẩu thoát khỏi khách sạn.