Việc phát hiện ra lối vào thông đạo trong thành phố này đã tăng thêm đáng kể lòng tin cho mọi người.
Đội ong bắp cày mở đường trinh sát phía trước, hộ tống đoàn xe dọc theo đại lộ tiến về trung tâm thành phố.
Phong cảnh hai bên đường mang đậm phong cách Nhật Bản.
Nào là cửa hàng với biển quảng cáo tiếng Nhật, đèn neon lấp lánh, hàng cây hoa anh đào trồng dọc bờ sông, những con đường khu dân cư dốc thoai thoải, hay những con hẻm nhỏ hẹp chật chội.
Trong thành phố không một bóng người, chỉ có tiếng gió xào xạc, tĩnh mịch đến lạ.
May mắn là không có chuyện gì xảy ra, đó là điều tốt nhất.
Mọi người không dám tự tiện đi lại trong thành phố, Vạn Lý Phong Đao điều khiển xe, chậm rãi tiến về địa điểm đã định.
Đó là một khu dân cư nằm khuất sau những con phố sầm uất, nhà cửa phần lớn là kiến trúc hai hoặc ba tầng bằng gạch, ngói và gỗ, kiểu biệt thự đơn lập của dân thường, trông đã cũ kỹ.
Mỗi nhà đều có sân nhỏ bao quanh bởi tường gạch thấp, trên tường gắn biển tên nhà với dòng chữ đen trên nền màu, kiểu như "Nhà của [Tên người]".
Có chút giống nhà Nobita trong anime « Doraemon », nhưng vắng vẻ, tĩnh lặng và tàn tạ hơn nhiều.
Chiếc xe chở bốn người chơi đi vòng quanh khu dân cư vài vòng, cuối cùng khoanh vùng được ba căn nhà liền kề.
Vì ngõ hẻm dẫn vào ba căn nhà đó quá hẹp, xe không thể đi vào, nên cả nhóm quyết định dừng xe ở cuối hẻm lớn rồi đi bộ vào.
"Đến rồi,"
Hình Hà Sầu nắm chặt đồng hồ quả quýt, ngẩng đầu nhìn lên căn nhà ba tầng sơn màu vàng nhạt, mái ngói đỏ, hít sâu một hơi, "Thông đạo dẫn đến tầng tiếp theo, hẳn là ở ngay trong căn nhà này."
Đứng cạnh anh, Vạn Lý Phong Đao vô thức liếm môi.
Căn biệt thự kiểu Nhật trước mắt gần như có thể dùng từ "tàn tạ xơ xác” để hình dung.
Chậu hoa dọc tường rào phần lớn đã úa tàn, một mảng tường bong tróc sơn để lộ ra những bó dây điện cũ kỹ chằng chịt giữa các phòng, cục nóng điều hòa phủ đầy bụi bám ở phía ngoài cửa sổ tầng hai.
Nhìn thì có vẻ bình thường,
Nhưng nó lại mang đến cho anh một dự cảm cực kỳ bất an.
"Nhà Fukujin..."
Liễu Vô Đãi nhìn tấm biển trên tường rào, khẽ nói: "Người sống ở căn nhà này họ Fukujin sao?”
Vạn Lý Phong Đao hỏi: "Sao? Họ này có vấn đề gì à?"
Liễu Vô Đãi lắc đầu, "Thời xưa, dân thường Nhật Bản phần lớn chỉ có tên mà không có họ. Mãi đến thời Minh Trị Duy Tân, Minh Trị ban hành « Bình dân mầm tự hứa khả lệnh », cho phép tất cả người dân Nhật Bản, bao gồm cả dân thường, có quyền có họ.
Nhưng dân chúng lo lắng việc có họ sẽ kéo theo vấn đề nộp thuế, nên không mấy mặn mà. Vì vậy, Minh Trị sau đó lại ban hành « Mầm tự tất xưng lệnh », bắt buộc dân chúng phải lấy họ.
Vào thời điểm đó, dân trí Nhật Bản còn thấp, việc đặt tên phần lớn dựa vào địa hình, địa vật xung quanh. Vì vậy mới có những cái tên kỳ lạ.
Dân sống gần chân núi thì lấy tên dưới núi, cạnh ruộng thì lấy tên Tanabe, ngư dân lấy tên Hải Lão, người làm công việc văn hóa lấy tên Monbu, hoặc dùng tập tục sinh hoạt, ngày lễ, hiệu buôn, sự kiện, điềm lành để đặt họ.
Họ Fukujin này, là dòng họ có liên quan đến đền thờ và Thần đạo."
"Thần đạo?"
Vạn Lý Phong Đao nhướng mày. Trước khi trở thành người chơi, hiểu biết của anh về văn hóa Thần đạo Nhật Bản chỉ dừng lại ở mấy hình ảnh vu nữ xinh đẹp mặc trang phục lộng lẫy.
Sau khi trở thành người chơi, anh mới bổ sung được không ít kiến thức ít người biết, rằng Thần đạo là một tôn giáo truyền thống của Nhật Bản, thuộc về tín ngưỡng đa thần.
Thần ở đây không hắn là những vị thần tối cao vô thượng.
Từ "kami" trong tiếng Nhật có thể dùng để chỉ thần phật truyền thống, cũng có thể chỉ vong linh, cây cối có tinh phách, thậm chí là những hung thần ác sát trong truyền thuyết kinh dị.
Thần đạo coi các loại động thực vật trong tự nhiên là thần linh, coi Nhật Bản là nơi thần linh trú ngụ, vạn vật đều có linh hồn, mọi nơi đều có thần, nên mới có câu "Tám trăm vạn thần minh".
"Tôi nhớ ở phía đông thành phố có một đền thờ Cổ Thần thì phải?"
Vạn Lý Phong Đao nhíu mày nói: "Hay là chúng ta đến đó điều tra trước?
Hoặc đến sở cảnh sát trong thành phố này, tra xem có thông tin gì liên quan đến Fukujin không?”
"Ừm..."
Hình Hà Sầu lấy ra tấm bản đồ cũ mua được từ một cửa hàng ven đường (trên bản đồ ghi tên thành phố này là 'Ca Sơn Thị', thuộc huyện Ca Sơn, một thành phố không có thật trong thế giới thực. Huyện ở Nhật lớn hơn thành phố).
Anh mở bản đồ ra, so sánh với cuốn sách nhỏ « Cẩm nang du lịch Ca Sơn Thị » song ngữ Nhật-Anh, rồi nói: "Ngôi đền ở phía đông thành phố là đền Yorihime. Theo giới thiệu thì nơi đây thờ phụng thần hộ mệnh bản địa, Thiên nữ Yorihime.
Hồ nước sau đền được gọi là vùng đất khởi nguyên, người dân địa phương có truyền thuyết rằng 'trước khi chết, nếu xuống hồ, có thể chuyển sinh, sống lại cuộc đời mới, chuộc lại những điều hối tiếc'.
Mấy năm trước từng có du khách trượt chân ngã xuống hồ suýt chết đuối, nên hiện tại tạm thời không mở cửa cho người ngoài.”
Liễu Vô Đãi hỏi: "Thông tin về người quản lý đền thì sao?"
"Không có."
Hình Hà Sầu lắc đầu, "Nhưng mà dám viết cả chuyện du khách ngã xuống hồ suýt chết đuối vào cẩm nang du lịch...
Tư duy của người Nhật đúng là kỳ lạ."
"Thì truyền thuyết về việc chuyển thế, kết hợp với sự kiện có thật, là một chiêu marketing không tồi mà."
Vạn Lý Phong Đao nhún vai, thờ ơ nói: "Thế giới thực bên Nhật Bản, dạo gần đây sản xuất không ít anime đề tài dị giới chuyển sinh, nhan nhản khắp nơi.
Chỉ có thể nói là tác phẩm văn nghệ phản ánh hiện thực xã hội, giới trẻ bị bóc lột trong xã hội áp lực cao không tìm được lối thoát, chỉ còn biết gửi gắm hy vọng vào việc chuyển sinh sang thế giới khác, trở thành người trên người."