Lần trước đến thăm, cứ điểm Hòa Sơn Đường vẫn còn trong trạng thái chiến tranh. Bên trong, tường đều được xây bằng gạch hợp kim màu xám đậm, cửa sổ hướng ra ngoài chất đầy súng máy, sàn nhà và trần nhà vẽ đầy những trận pháp đồ án huyền ảo, phức tạp.
Nhưng bây giờ, ánh đèn trong đại sảnh mờ tối, bày biện đơn sơ, không hề thấy bất kỳ công trình vũ trang nào.
Hai bên đại sảnh đặt vài hàng ghế dài, trên đó ngồi một số người thường.
Các thành viên Đặc Sự Cục mặc tây trang đen vội vã đi lại giữa hành lang, vẻ mặt khẩn trương.
Màn hình tinh thể lỏng treo trên trần đại sảnh phát ra những dòng phụ đề nhấp nhô, phối hợp với hệ thống phát thanh, nhắc nhở nhân viên đến từng tầng lầu báo danh.
Cứ điểm Hòa Sơn Đường đã ở vào trạng thái nửa công khai. Ngoài nhân viên Đặc Sự Cục và thợ săn tiền thưởng, nhân viên các ngành khác cũng có thể vào cứ điểm phối hợp công việc.
Còn những người bình thường trong đại sảnh, người thì đến báo cáo về những sự kiện dị thường đã tận mắt chứng kiến, người thì từng tiếp xúc với dị thường, đến để kiểm tra sức khỏe, lại có người xác định bản thân đang bị cuốn vào một sự kiện dị thường, đến để được bảo vệ.
Lý Ngang giống như bao thanh thiếu niên khác, vừa đi vừa tò mò quan sát đại sảnh với ánh mắt pha chút lo lắng. Hai tay cậu hơi run rẩy, đặt sát bên người, không ngừng xoa vào nhau.
Sơ Ấm đưa cả hai đến phòng tiếp tân cạnh đại sảnh. Rất nhanh, Vệ Lăng Lam mặc tây trang đen đi đến, nói chuyện vài câu với hai người rồi bảo Lý Ngang ngồi nghỉ một lát.
Cô dẫn Vương Tùng San đi làm thủ tục ghi chép và một loạt kiểm nghiệm tâm trí.
Hai giờ sau, cả hai mới quay lại.
"Sao rồi?"
Lý Ngang đứng lên hỏi.
Vương Tùng San có chút hoang mang giơ tờ báo cáo kiểm nghiệm lên, nhíu mày nói: "Chắc là không có vấn đề gì, trên này nói các chỉ số đều bình thường."
"Chính xác hơn thì, mức độ lây nhiễm mô nhân của em rất thấp."
Vệ Lăng Lam khoanh tay trước ngực, cũng nhíu mày, "Đa phần dị thường mô nhân đều có khái niệm về mức độ lây nhiễm.
Dị thường mô nhân, ví dụ như truyền thuyết đô thị Sinh Nam Vương, có thể lây nhiễm trên diện rộng cho người bình thường, là nguồn ô nhiễm cấp một.
Còn những người thấy truyền thuyết đô thị đó, hoặc đăng lại, truyền bá nó, là nguồn ô nhiễm cấp hai, cấp ba, thậm chí cấp bốn.
Thông thường, cấp độ ô nhiễm càng cao, thì chịu ảnh hưởng của dị thường mô nhân càng lớn.
Các cứ điểm khác cũng tiếp nhận một số người bình thường tiếp xúc và bị lây nhiễm mô nhân Sinh Nam Vương.
Nhưng mức độ ô nhiễm dị thường mô nhân của San San lại thấp hơn nhiều so với họ. Câu chuyện Sinh Nam Vương em ấy kể, không thể tạo thành nguồn ô nhiễm mô nhân cấp một..."
Vương Tùng San mở to mắt, "Chuyện này kỳ lạ lắm sao?"
"Chỉ có thể nói là tương đối hiếm gặp thôi."
Vệ Lăng Lam nhún vai, nói: "Chúng ta vẫn chưa hiểu sâu về dị thường mô nhân, nên đôi khi sẽ có những trường hợp đặc biệt.
Ví dụ, những người có tâm trí kiên định, chỉ số lý trí cao, thì khả năng kháng lại dị thường mô nhân sẽ cao hơn một chút so với người bình thường.
Cũng không có gì quá lạ lùng.”
"Vậy à?"
Vương Tùng San chớp chớp mắt, "Vậy đây là chuyện tốt chứ?"
"Đương nhiên là chuyện tốt rồi."
Vệ Lăng Lam lợi dụng chiều cao, xoa đầu Vương Tùng San một cách cưng chiều. Mặc cho cô nàng phía sau kháng nghị, Vệ Lăng Lam cười nói: "Không ngờ nha đầu em lại có chút năng khiếu.
Sao, có muốn gia nhập đội đặc nhiệm cơ động không?
Chị đây sắp lên đội trưởng rồi, có thể kiếm cho mình một cô thư ký nhỏ nhu thuận, lanh lợi, chuyên phụ trách nghe ngóng."
"Phụt..."
Vương Tùng San lè lưỡi, liếc mắt nói: "Thôi đi, làm thư ký cho chị, có khi em còn phải chăm sóc chị từ A đến Z, dọn dẹp cái phòng ngủ chẳng khác gì chuồng heo của chị ấy chứ."
"Em bảo phòng ngủ của ai giống chuồng heo hả!"
Nữ thanh niên văn nghệ lớn tuổi bị chạm nọc, trừng mắt, nhẹ nhàng cốc vào tay Vương Tùng San một cái rồi quay sang Lý Ngang nói: “Nói chung, theo như bộ phận đị thường mô nhân và thông tin nguy hại,
lần này dị thường mô nhân Sinh Nam Vương không có gì đặc biệt nguy hiểm cả.
Hơn nữa, bên họ đã có đồng nghiệp xử lý,
chắc là có thể tìm ra biện pháp giải quyết trước khi dị thường mô nhân phát sinh đột biến, gây nguy hại.
Vậy nên San San tương đối an toàn."
"Vậy thì tốt rồi."
Lý Ngang nhẹ nhàng thở ra, cảm kích gật đầu với Vệ Lăng Lam.
"Tuy nhiên,"
Vệ Lăng Lam cười ranh mãnh, kéo Vương Tùng San lại, ôm cô vào lòng,
mặc cho cô nàng phản kháng, cúi đầu, làm ra vẻ tà mị như mấy tổng tài bá đạo, "Để đảm bảo an toàn, tối nay em cứ ở lại ký túc xá của nhân viên cứ điểm đi, ngủ cùng chị.
Yên tâm, phòng chị ở một mình rộng lắm,
có đủ thứ hay ho, máy chơi game các kiểu..."
Vệ Lăng Lam trêu chọc Vương Tùng San một hồi mới buông cô ra, giải thích với Lý Ngang: "An toàn là quan trọng nhất.
Mấy ngày tới, có lẽ San San phải ở cùng chị.
Đợi đến khi bộ phận dị thường mô nhân và thông tin nguy hại giải quyết xong, em ấy mới có thể trở lại cuộc sống bình thường."
Vệ Lăng Lam nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Vương Tùng San cũng hiểu đây không phải trò đùa, đứng tại chỗ có chút trầm mặc.
"Em hiểu."
Lý Ngang khẽ gật đầu, nhìn Vương Tùng San cười nói: "Vui vẻ lên chút đi, được nghỉ vài ngày có gì không tốt? Em cứ ở đây, rảnh anh sẽ đến tìm em."
"Ừm."
Vương Tùng San im lặng gật đầu, nắm chặt tờ kiểm tra trong tay, vẫn có vẻ hơi lo lắng.
Vệ Lăng Lam thở dài trong lòng. Trong mắt người chơi, có lẽ đây chỉ là một sự kiện dị thường hơi phiền phức, nhưng đối với người bình thường, nó lại là tai họa.
Người bình thường, trước dị thường, thật sự quá yếu đuối.
Nhưng nghĩ lại, ngay cả người chơi, trong những trò chơi sát phạt kia cũng chỉ là những con sâu bọ mạnh hơn đồng loại một chút mà thôi...
Tự thân còn khó bảo toàn.
Vệ Lăng Lam mím môi, nhìn Vương Tùng San nở nụ cười tươi tắn, "Đừng buồn bã thế, có mấy ngày không gặp bạn trai cũng không chết ai đâu.
Coi như là em với chị em mình hâm nóng tình cảm đi, bao lâu rồi chúng ta không ngủ cùng nhau.”
Không đợi Vương Tùng San đỏ mặt phản bác, Vệ Lăng Lam quay đầu, cầm lấy một tập tài liệu giấy, đưa cho Lý Ngang, "Đây là hiệp nghị bảo mật, trường em chắc là có tổ chức học rồi nhỉ?
Sau khi ký hiệp nghị, em không được tiết lộ thông tin liên quan đến sự kiện dị thường,
cũng không được truyền bá thông tin liên quan đến mô nhân Sinh Nam Vương trên mạng. Nếu không sẽ bị coi là hành vi gây nguy hại cho cộng đồng.
Nhưng chị nghĩ em hiểu mà."
Lý Ngang nhận lấy tài liệu, liếc qua, xác nhận không có vấn đề gì rồi gật đầu, cầm bút ký tên mình vào hiệp nghị.
"Tốt."
Vệ Lăng Lam nhận lại hiệp nghị, "Vậy chị đưa San San đi trước nhé, có cần gọi xe đưa em về không?"
"Không cần, em tự bắt xe về được."
Lý Ngang lắc đầu, tạm biệt Vương Tùng San rồi rời khỏi tòa nhà của Đặc Sự Cục.
Cậu bắt taxi về nhà như một người bình thường.
Và gửi tin nhắn cho gã buôn tin Con La:
"Giúp tôi thu thập tất cả thông tin liên quan đến Sinh Nam Vương."