` Ám ầm 3 ầml
Tiếng nổ vang vọng không ngớt trong rừng, những cây đại thụ mấy người ôm liên tục gãy đổ, ngã xuống ngổn ngang.
"Thả ta ra! Thả ta ra! A a a!"
Một gã đàn ông mặc áo da trắng, mặt đầy đinh nhủi nhủi ngã xuống đất, gào khóc thảm thiết, cố sức túm lấy dây leo và lá rụng.
Mười đầu ngón tay bật máu vì dùng sức quá độ, móng tay bong tróc,
Nhưng vẫn không thể ngăn cản việc hắn bị người ta tứm cổ chân, lôi xềnh xệch đi.
"Thả ngươi? Đâu có dễ vậy, chẳng phải ngươi nói muốn lột da ta làm áo khoác sao? Còn đòi uống óc sống, ăn gan phổi tươi?"
Lý Ngang nắm lấy cổ chân gã kia, vừa kéo vừa nói: "Tính tình Phúc Oa Hoan Hoan ta đây tốt thật đấy, nhưng cũng có giới hạn chứ bộ.
Người đâu, cho vị công tử này ăn đất!"
"Tuân lệnh!"
Sài đại tiểu thư lập tức từ trong ngực Lý Ngang chưi ra, lơ lửng giữa không trung, nhìn gã mặt đầy đính cười đầy thâm ý, nhận lấy con dao Thụy Sĩ 300 đa năng từ Lý Ngang, mở lưỡi xẻng ra,
"Hây dô" một tiếng, xúc lá rụng và bùn đất, cậy miệng gã kia ra rồi nhét vào, sau đó dùng xẻng vỗ vỗ sau gáy, ép hắn nuốt xuống.
"Ăn đi! Mau ăn đi cho ta nhờ!"
Lý Ngang vung tay lên, cười nói: "Nói, còn dám uy hiếp ta nữa không?"
Gã đàn ông mặc áo da mặt đầy đinh ngậm một mồm đất, mắt ngấn lệ, điên cuồng lắc đầu.
Lý Ngang trợn mắt, "Khóc cái gì? Ta thấy rõ ràng là trong lòng còn ấm ức đấy, tiếp tục đút”
"Vâng!"
Sài đại tiểu thư khoái trá tiếp tục xúc đất nhét vào miệng gã kia,
Hắn không chịu nuốt, liền bị cô nàng dùng xẻng đập vỡ cả hàm răng, "Oẹ" một tiếng phun ra một bãi lẫn lộn răng vụn, lá rụng, bùn đất và máu.
Lý Ngang hai tay đút túi quần, hệt như một đại ca "xã hội đen" thứ thiệt, hơi cúi người nhìn xuống gã đàn ông, hỏi: "Đất ngon không?"
"Ngon 4,”
Gã mặt đầy đinh, răng bị đánh nát bét, nước mắt giàn giụa, dưới ánh mắt đe dọa của Sài đại tiểu thư, run rẩy nuốt từng ngụm bùn đất, lí nhí đáp: "Ngon ạ..."
"Ngon thì ăn thêm đi."
Lý Ngang hài lòng gật gù, hệt như một tên côn đồ thứ thiệt, uy hiếp nói: "Vừa nãy tao thấy mày ngồi xổm dưới gốc cây, hình như đang ăn cái gì đúng không? Có phải linh chi nhân sâm các kiểu không? Mau đưa đây cho tao."
Gã kia vội vàng lắc đầu: "Không có! Thật sự không có! Tôi đang..."
Lý Ngang trừng mắt, "Hử?”
"... "
Gã im lặng một hồi, nức nở, lục lọi trong túi áo da ra một thứ, đặt lên lòng bàn tay run rẩy, đưa cho Lý Ngang xem.
Đó là một miếng da người bị nhai nát, trắng bệch, còn sót lại hình xăm tiếng Nhật lờ mờ.
Gã run rẩy vén vạt áo da, giải thích: "Tôi mấy ngày rồi không có gì bỏ bụng, chỉ còn cách cậy mấy miếng da trên áo xuống ăn..."
"Ghê tởm quá, đi chết đi!”
Liêm đao xẹt qua, đầu lâu bay lên không trung, chưa kịp kêu la đã hóa thành tro bụi, tan biến không dấu vết.
"Xúi quẩy."
Lý Ngang lắc đầu, mài lưỡi liềm lên thân cây, tiện tay rút một viên kết tinh nhợt nhạt từ lỗ khảm trên chuôi đao, ném cho Sài đại tiểu thư, chẳng thèm nhìn cái áo da bỏ lại trên đất, quay người về phía cỗ xe.
Ngồi trên xe, Vạn Lý Phong Đao và đồng bọn thấy Lý Ngang trở lại, nhất thời có chút không quen,
Một tiếng đồng hồ, vị huynh đài này giữa rừng thịt nát hơn chục con tà ma, mà thời gian trưng bình để chiến đấu với mỗi con còn chưa đến ba phút, còn không bằng thời gian hắn "thẩm vấn" chúng nó.
Nói đi cũng phải nói lại, mấy người cũng coi như gặp không ít người chơi trong trò chơi sinh tử này,
Có người điềm tĩnh lạnh nhạt, gặp nguy không sợ,
Có người khát máu, tàn bạo,
Có người bệnh hoạn cực đoan, điên khùng thất thường,
Có người nhu nhược sợ sệt, lo trước lo sau.
Nhưng chưa từng thấy ai như Lý huynh đây, thích "hòa mình" với tà ma, thậm chí chủ động tìm kiếm chúng nó.
Lúc trước ở Cô Hàn Tự đã biết cậu không phải người thường rồi.
"Xong hết rồi."
Lý Ngang mở cửa xe, nhảy lên, chào hỏi mọi người, "Trong rừng không còn tà ma nữa, đi thôi."
Vạn Lý Phong Đao để ý thấy con Thủy Yểm bị xích sắt trói lại không thấy đâu, chắc hăn đã bị hắn thủ tiêu, lặng lẽ tra chìa khóa, khởi động xe, hỏi Hình Hà Sầu ngồi ghế phụ: "Lão Hình, đi đâu?”
"Hướng bên trái Tiên Triều mà đi."
Hình Hà Sầu xem đồng hồ quả quýt, chỉ đường.
Lý Ngang lấy tổ ong ra, triệu hồi đám ong trinh sát đang tản mát khắp khu rừng.
Năng lực bay đường dài của loại ong này rất tốt, vượt xa máy bay trinh sát không người lái thông thường, có thể bay liên tục mấy tiếng ở tốc độ tối đa,
Hết thời gian thì phải về tổ ăn mật bổ sưng năng lượng.
Lý Ngang có kế hoạch tiếp tục đặc hóa cấu tạo ong, bỏ bớt linh kiện, dồn trọng lượng thân thể để trang bị khí quan đặc hóa.
Một số binh chủng ong thậm chí không thể tự ăn, phải nhờ ong khác đút mồi,
Giống như máy bay chiến đấu hiện đại, có thể tiếp nhiên liệu trên không,
Để tăng bán kính tuần tra.
Lý Ngang thu xếp xong đám ong, cúi người đóng cửa xe, tránh mưa gió, ngồi xuống rồi duỗi người một cái, hỏi Hình Hà Sầu: "Hình lão ca, đi hết khu rừng này thì bao lâu nữa đến chỗ khác?”
"Cái này..."
Hình Hà Sầu ngập ngừng: "Tôi không chắc lắm.
Theo lời của đám túi khôn, trong tầng vô thức tập thể của Sinh Nam Vương, đâu đâu cũng là chuyện lạ đô thị,
Không gian không tuân theo quy luật vật lý thực tế, phải dùng 'khu vực' chứ không phải 'khoảng cách' để đo."
Vạn Lý Phong Đao nhướn mày: "Khu vực?”
"Ừ."
Hình Hà Sầu gật đầu: "Có thể coi tầng vô thức tập thể này như một cái bánh ga tô khổng lồ, trên đó có đủ loại chuyện lạ đô thị.
Mỗi loại tập trung ở một góc, như các phần khác nhau của bánh ga tô.
Chuyện lạ liên quan đến đường xá hoang mạc, chuyện lạ liên quan đến cuộc sống đô thị, chuyện lạ liên quan đến vùng núi hoang dã...
Thông đạo đến tầng tiếp theo hắn là nằm ở trung tâm giấc mơ, càng đi vào trung tâm, sự khác biệt giữa các khu vực càng rõ, chuyện lạ xuất hiện ở đó càng nguy hiểm."
Vạn Lý Phong Đao cười: "Vậy tôi mong là khu tiếp theo có xe xịn và gái đẹp."
Hình Hà Sầu lắc đầu: "Căn cứ vào việc Kuchisake-onna xuất hiện trong rừng, khu tiếp theo,
Rất có thể sẽ là chuyện lạ đô thị dựa trên văn hóa Nhật Bản..."