Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5587 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 193

❊ ❊ ❊

“Đây là …” Peter nhìn màn hình, cũng thấy khó hiểu. Bọn chúng vừa mới nãy còn chạy như bay, sao đột nhiên lại thành con ma men? Chuyện này rất bất thường!

“Chẳng lẽ người điều khiển xảy ra chuyện gì rồi?” Mắt chột phấn khích nói.

“Chắc sẽ không … xui xẻo đến mức đó chứ?” Peter không dám chắc, chung quy cứ cảm thấy có gì đó không ổn.

Tên cướp phụ trách quan sát ra-đa nhún vai, ý nói hắn cũng không biết, nhưng mà: “Hạm trưởng, tốc độ của chúng đang giảm dần.”

“Tốt!” Peter sáng mắt lên. Cần quái gì phải biết nguyên do, nếu tốc độ của chúng đang giảm, thì sẽ đuổi kịp chúng nhanh thôi. Phải giết chết chúng nó trước khi tiến vào khu vực của Liên Bang. Thật ra áp lực của Peter cũng lớn lắm.

Hắn biết đợt tấn công trước đã làm bộ đội canh gác chú ý. Theo tính toán của lão đại, nếu quân đội nhận được tín hiệu rồi đi cứu viện ngay lập tức, thì chỉ khoảng chưa đầy một tiếng nữa, bọn họ sẽ chạm trán với quân đội.

Cướp vũ trụ rất hung tàn, nhưng không hề ngu. Chiến hạm hải tặc đấu với tàu bảo vệ bình thường thì còn được, chứ gặp quân chính quy thì khổ.

Bây giờ Peter chỉ mong giải quyết xong đối phương trước khi quân cứu viện của Liên Bang đến. Nếu không thì … bọn chúng chỉ còn nước chạy trốn.

“Phụt …” Gerald nhìn màn hình biểu thị động tác né tránh hình chữ S xiêu xiêu vẹo vẹo của Phỉ Nhi, không nhịn được phì cười.

Những người khác cũng nhìn chằm chằm vào Lâm Phỉ Nhi nhắm chặt mắt ngồi trên ghế hạm trưởng với ánh mắt kỳ quặc.

“Ariel, cậu lừa tớ!!! Phi thuyền không thể thực hiện động tác né tránh hình chữ S! QAQ!” Lâm Phỉ Nhi dùng những dấu chấm than cực lớn để biểu đạt sự bất mãn của mình với Ariel.

Đáng tiếc là chẳng nhằm nhò gì với Ariel. Hắn chỉ nhíu mày nói: “Nếu không làm được, thì cùng nhau chờ chết đi.”

Lâm Phỉ Nhi: “!!!”

“Nhưng … tôi chết cũng chẳng sao, dù gì vẫn có người yêu bên cạnh. Còn cậu một thân một mình cô đơn, ngay cả cảm giác yêu thương còn chưa từng nếm trải, chết như thế có cam lòng không?” Ariel hất tóc, nháy mắt với Chung Thịnh khiến mọi người ngạc nhiên.

Cả phòng ai nấy đều trố mắt rớt cằm, chỉ có Chung Thịnh là xấu hổ đỏ mặt.

Lâm Phỉ Nhi: “QAQ, tớ muốn tìm người yêu chết cùng!!!!”

“Nếu có thể sống sót, thì kiếm cả đống người cũng được. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là cậu có thể sống tiếp.” Ariel nói rất bình thản. Nhưng nói đi nói lại thì vẫn là một con dao cắm phập vào tim Lâm Phỉ Nhi.

Nếu không phải còn đang bận điều khiển phi thuyền, thì Lâm Phỉ Nhi đã nhảy dựng lên hộc máu cho Ariel xem rồi. Không được bắt nạt người ta! Nhất là con gái! Chính vì mấy tên đàn ông các người chiếm hết những người tài giỏi xuất chúng cho nên thân là phận gái tôi đây mới không có ai cần!

“Được rồi, sống được cái đã rồi nói sau, nghe lời tôi đi.” Ariel đổi lại giọng đứng đắn. Lâm Phỉ Nhi không kêu gào nữa, im lặng nghe Ariel chỉ dẫn.

“Nhớ kỹ, bây giờ cậu đang điều khiển một chiếc phi thuyền cực lớn. Giá trị tinh thần lực của cậu rất cao, đủ để khống chế con thuyền này. Sự khác nhau giữa lái phi thuyền và điều khiển cơ giáp chỉ là thể tích của phi thuyền quá lớn. Lúc điều khiển cơ giáp, cậu có thể tưởng tượng mình là một mỹ nữ yểu điệu.”

Lâm Phỉ Nhi: “Tớ vốn là như thế!!!”

Ariel: …

Mọi người: …

Chán nản vỗ trán, Ariel bắt đầu nghi ngờ tiểu đội trực thuộc này của mình liệu có phải lựa chọn chính xác không.

“Được rồi, để tôi nói kiểu khác, lúc lái phi thuyền, phải tưởng tượng mình thành một người béo phì, một người to béo mập mạp khi thực hiện động tác né tránh hình chữ S tất nhiên phải có một số điều chỉnh nho nhỏ cho phù hợp với hình thể của mình. Tôi nghĩ chắc cậu sẽ không nói với tôi người béo phì không thực hiện được động tác đó, đúng không?”

“Được rồi, để tớ thử xem …” Lâm Phỉ Nhi viết dòng này xong thì không nói gì nữa. Những người trên phi thuyền không cảm nhận được gì, còn Lôi Tranh đang theo dõi ra-đa thì nhìn ra được, hiện tại phi thuyền di chuyển vẫn xiêu xiêu vẹo vẹo như trước, nhưng mơ hồ đã có bóng dáng của hình chữ S.

“Tốt lắm, Phỉ Nhi, cậu làm rất tốt.” Ariel nhướn mày, vui vẻ tặng Lâm Phỉ Nhi một lời cổ vũ.

Lâm Phỉ Nhi vẽ trên màn hình một khuôn mặt cười kiêu ngạo, sau đó tiếp tục luyện động tác né tránh hình chữ S phiên bản béo phì.

“Hạm trưởng, cự ly chỉ còn năm mươi đơn vị vũ trụ.” Mắt chột báo cáo với Peter.

“Ừ.” Peter rít một hơi xì gà, “Chủ pháo chuẩn bị.”

“Rõ.”

“Hạm trưởng! Có biến!”

“Chuyện gì?” Peter ngẩng đầu nhìn liếc qua ra-đa. Màn hình đang hiển thị hình ảnh chiếc phi thuyền mà họ đang đuổi theo, vừa rồi trông còn như con ma men, bây giờ động tác đã rõ ràng và lưu loát hơn nhiều. Peter nhìn một lát, đứng bật dậy.

“Đây là … động tác né tránh hình chữ S?” Giọng hắn rất lạ, nghe có vẻ không giống câu nghi vấn.

Mắt chột cũng ngẩn ra nhìn màn hình. Bọn chúng đều biết điều khiển cơ giáp, nhưng đây đúng là lần đầu tiên thấy một phi thuyền khổng lồ thực hiện được động tác né tránh hình chữ S.

Tên cướp giám sát ra-đa nuốt nước miếng cái ực, nói nhỏ: “Đúng vậy. Hơn nữa, tốc độ của chúng đang tăng lên.”

Tăng tốc có nghĩa là đối phương đã thành thạo thao tác, cũng có nghĩa là cứ tiếp tục thế này thì chủ pháo sẽ rất khó nhắm vào chúng.

Peter kinh ngạc nhìn hình ảnh chiếc phi thuyền hiển thị trên màn hình, vắt óc nghĩ cách mà không ra. Theo tin tức lão đại cung cấp, nhân viên điều khiển của phi thuyền gần như đã bị họ giết sạch. Phi thuyền có thể tiếp tục hoạt động đã làm người ta sửng sốt rồi, vậy mà chẳng biết ai đang lái nó, lại có thể thực hiện động tác của cơ giáp, dù chỉ là động tác né tránh hình chữ S đơn giản nhất cũng đủ khiến hắn ngỡ ngàng.

“Nhanh lên! Nhân lúc chúng chưa thành thạo, đẩy nhanh tốc độ tấn công!” Peter quyết định rất nhanh. Đối phương ngày càng thành thạo, bọn chúng lại càng khó ngắm trúng mục tiêu. Thay vì lát nữa mất hẳn mục tiêu, chi bằng nã pháo luôn bây giờ.

“Xác định mục tiêu động cơ phản lực, nã pháo!” Peter hô lên.

“Nã pháo!” Tên cướp điều khiển vũ khí cũng hô lại một lần.

Chùm sáng trắng chói mắt bắn từ cánh trái chiến hạm vọt thẳng ra ngoài. Phi thuyền phía trước dường như đã phát hiện lần tấn công này, cùng lúc làm động tác né tránh.

Cột sáng không bắn trúng vị trí trọng yếu của động cơ phản lực, mà chệch sang phần đuôi bên phải của phi thuyền.

Peter thấy thế, lắc đầu nuối tiếc. Không trúng động cơ phản lực, nhưng trúng vị trí khác chắc sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của động cơ. Chỉ cần khiến chúng giảm tốc độ, Peter tin chắc rằng mình có thể phá hủy phi thuyền trước khi quân cứu viện đến.

Đáng tiếc, chuyện khiến hắn sửng sốt đã xảy ra.

Một giây ngay trước khi cột sáng tiếp xúc phần đuôi bên phải của phi thuyền, một màng sáng trong suốt đột nhiên xuất hiện.

Chùm sáng trắng tấn công không có hiệu quả. Còn màng sáng trong suốt mờ hẳn đi.

“Cái đệt! Tại sao chúng vẫn còn năng lượng để duy trì màng chắn?” Peter tức muốn lật bàn. Lúc trước màng chắn bảo vệ gần như đã tiêu hao hết năng lượng. Vậy bây giờ rút cuộc là chúng lấy năng lượng ở đâu ra? Chẳng lẽ trên phi thuyền có nguồn năng lượng dự trữ vô hạn?

“Làm hay lắm.” Lôi Tranh hô lên, hưng phấn nhìn Chung Thịnh.

Những người khác cũng dùng ánh mắt cực kỳ nhiệt tình nhìn anh làm anh hơi đỏ mặt.

“Màng chắn còn bao nhiêu năng lượng?”

Chung Thịnh kiểm tra một lát rồi nói: “Còn khoảng 60%.”

“Tốt lắm.” Ariel rất hài lòng. Vốn dĩ năng lượng của họ không còn nhiều, nếu duy trì màng chắn liên tục thì sợ là không cầm cự được lâu. Nhưng để khởi động màng chắn đúng một giây ngay trước khi bị tấn công thì cần phải biết nắm bắt thời cơ thật chính xác. Trong những người ở đây, chỉ Chung Thịnh có khả năng đó.

“Chung Thịnh, cậu ngầu lắm đó!!!” Gerald hai mắt sáng như sao, nhìn Chung Thịnh với vẻ sùng bái.

Edward nghe thế mặt liền sa sầm, ánh mắt nhìn Chung Thịnh cũng trở nên phức tạp.

“Chú ý, chủ pháo của chúng lại bắt đầu tụ năng lượng.” Lôi Tranh không quên nhiệm vụ của mình, vừa mừng cho Chung Thịnh vừa chú ý ra-đa để cảnh báo kịp thời.

“Phỉ Nhi, trông chờ vào cậu cả đấy. Chúng ta không còn nhiều năng lượng, chỉ khi cậu cố gắng tránh được tấn công của chúng, chúng ta mới cầm cự được càng lâu hơn.” – Ariel nói.

“Không thành vấn đề! Xem đây!” Màn hình hiện lên dòng chữ lớn như vậy, rồi mọi người cảm nhận được rất rõ phi thuyền nghiêng đi, vẽ thành một đường cong mềm mại.

Nhìn Lâm Phỉ Nhi điều khiển phi thuyền ngày càng thành thạo, Ariel dần thoải mái hơn.

Lại nhìn những người bận rộn trong phòng hạm trưởng, hắn hơi nhoẻn miệng cười. Bây giờ bị bọn cướp tập kích vô cùng nguy hiểm, nhưng xét ở khía cạnh khác, băng cướp Huyết Dạ cũng trở thành đá mài dao cho tiểu đội của hắn.

→.→ Edward đúng là lòng dạ hẹp hòi. Tính chiếm hữu cực cao … Nhưng hãy thông cảm cho thằng bé luôn không có được gì này, tha thứ cho cậu ta đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »