Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5780 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 110

❊ ❊ ❊

Chung Thịnh vô thức giãy giụa khiến hắn hơi bất mãn.

Chung Thịnh cứng người không dám nhúc nhích nữa, vừa lúc cảm giác lành lạnh nói cho anh biết quần áo mặc trên người đã bị cởi ra từ bao giờ, nửa thân trần ửng lên màu đỏ nhàn nhạt.

Hít sâu một hơi.

Chung Thịnh không ngờ mình lại ngẩn người đến mức đó, đồng thời không khỏi cảm thán. Quả nhiên là ngài Ariel, ngay cả cởi quần áo cũng rất nhanh! [Ý, hình như có gì không đúng!]

Đoán được tối nay có khả năng xảy ra chuyện nào đó, Chung Thịnh lắp bắp nói: “Tôi … em đi tắm một chút.”

Ariel nhìn anh với ánh mắt thâm sâu khó dò, cuối cùng gật đầu.

Vội vàng nhặt quần áo rơi tán loạn dưới đất lên, Chung Thịnh vọt vào phòng tắm như chạy nạn.

Không phải anh chưa chuẩn bị tâm lý cho chuyện sắp xảy ra. Nhưng thân là một người đàn ông, anh không thể bình thản tiếp nhận một người đàn ông sắp sửa tiến vào cơ thể mình.

Sau khi Chung Thịnh vào phòng tắm, Ariel đè nén ngọn lửa thiêu đốt trong lòng, mở quang não ra, tìm phần tư liệu ‘Làm thế nào để người yêu nam của bạn đạt được khoái cảm lớn nhất’, cẩn thận nghiên cứu.

Ở trong phòng tắm chuẩn bị tâm lý xong, cũng rửa qua một lần chỗ bí ẩn đó đó, Chung Thịnh thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đi đến cửa lại buồn bực.

Anh nên để trần đi ra hay là mặc áo choàng tắm?

Để trần có vẻ trắng trợn quá. Nhưng mặc áo choàng tắm lại có vẻ giấu đầu hở đuôi. Chung Thịnh khó xử nhìn cái áo choàng tắm treo trên tường.

Hít sâu một hơi, anh cầm áo mặc lên người.

Được rồi, cười anh bịt tai trộm chuông cũng được. Dù sao anh không có can đảm để trần đứng trước mặt ngài Ariel. Đặc biệt là khi đối phương còn dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào cơ thể anh.

Khoác áo vào rồi bước ra ngoài, Chung Thịnh thấy Ariel nằm dựa lên đầu giường, chăm chú nhìn quang não như đang nghiên cứu cái gì đó.

Anh hiếu kỳ đến xem. Nhất thời muốn quỳ lạy! Ngài Ariel, rốt cuộc ngài làm thế nào mà dùng thái độ nghiên cứu học thuật để xem cái thể loại này hả trời!!!

“Thú vị lắm. Em có muốn xem không?” Ariel nghiêng người, ánh mắt đảo qua cặp đùi thon dài dưới áo choàng tắm tối đi vài phần.

“Không … không cần.” Chung Thịnh đỏ mặt.

“Chuyện liên quan đến ‘cuộc sống chăn gối’ của em sau này, tôi nghĩ chúng ta nên cùng nhau nghiên cứu mới tốt. Em thấy sao?” Ariel liếm môi, ngón tay kéo áo choàng tắm của anh ra, để lộ ***g ngực săn chắc.

“Dạ …” Đối mặt với Ariel, Chung Thịnh chưa từng biết từ chối là gì đương nhiên không có đáp án nào khác.

“Vậy … chúng ta nên bắt đầu từ đâu đây?” Ariel nhếch môi cười, bàn tay chậm rãi vuốt lên ***g ngực Chung Thịnh, đặc biệt chăm sóc cho hai đầu ti.

Chung Thịnh run giọng đáp: “Đâu … đâu cũng được …”

“Thật không?” Ariel nhướn mày, mỉm cười tao nhã, “Nhưng mà, theo như quyển sách này nói, việc đầu tiên chúng ta phải làm hình như là cởi quần áo của nhau.”

Chung Thịnh không kìm được tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng. Bàn tay của Ariel cứ sờ vuốt kích thích cơ thể anh không ngừng làm anh không tài nào tập trung được, chỉ mơ hồ nghe được cởi quần áo gì đó.

Cúi đầu nhìn mình, cái áo choàng đáng thương đã trượt xuống đến khuỷu tay, vạt áo mở rộng gần như chẳng che được gì, ngược lại có cảm giác như đang ỡm ờ.

Chung Thịnh cắn chặt răng, dứt khoát cởi áo ra ném xuống đất. Anh không tin người sống hai đời như mình lại bị một thanh niên mười tám tuổi đùa bỡn trong chuyện ***.

Anh đẩy Ariel ngã ra giường, mình thì ngồi cưỡi lên, cố nén sự xấu hổ, cởi từng nút áo cho Ariel.

Bởi vì hôm nay là ngày về lại trường Đệ Nhất, cho nên buổi sáng mọi người thống nhất thay quân phục luôn trên phi thuyền.

Bộ quân phục mặc lên người Ariel càng tôn thêm khí chất lạnh lùng sắc bén của hắn. Nhưng khi Ariel mỉm cười tao nhã, nói ra những câu bông đùa bỡn cợt, sự tương phản mãnh liệt càng khiến sự quyến rũ của hắn đạt đến đỉnh điểm.

“Em còn chậm như thế là tôi không đợi được đâu.” Ariel rõ ràng mất kiên nhẫn với tốc độ như sên của Chung Thịnh. Hắn nâng thân dưới, dùng cái thứ đã căng phồng lên cọ vào mông Chung Thịnh.

Chung Thịnh mặt nóng bừng, nhưng động tác cũng nhanh hơn.

Áo được cởi ra, để lộ làn da trắng nõn nhẵn nhụi. Nhìn từ bề ngoài không thể nghĩ rằng thân hình tưởng như gầy gò của hắn lại có những múi cơ săn chắc rất đẹp. Tuy không rõ ràng, nhưng khi Chung Thịnh thất thần nhìn da thịt mình, Ariel vẫn mỉm cười vừa ý.

Rõ ràng hai người để trần đối diện với nhau rất nhiều lần. Nhưng thấy Chung Thịnh say mê ngắm nhìn mình, Ariel vẫn có cảm giác vui sướng nói không nên lời.

Lúc Chung Thịnh chiến đấu với cái quần của Ariel, hắn đã không nhịn được bắt đầu xoa vuốt vùng bụng anh. Những múi cơ săn chắc lại có tính đàn hồi, sờ rất thích. Ariel rất hâm mộ tám múi cơ bụng rõ ràng của Chung Thịnh.

Tay chân vụng về cởi quần Ariel ra, cuối cùng hai người cũng thấy rõ hoàn toàn cơ thể của nhau. Rõ ràng là mình chủ động cưỡi trên người Ariel, nhưng khi thật sự cởi hết, Chung Thịnh lại không nhịn được đỏ bừng cả mặt.

Cầm phần thân dưới của mình và phân thân của Chung Thịnh, Ariel nhẹ nhàng xoa nắn.

Cả hai đều khá quen thuộc chuyện này, nhanh chóng tìm được cách ve vuốt càng khiến mình thoải mái hơn.

“A …”

Trong phòng ngập đầy tiếng rên rỉ. Hai người cùng đắm chìm trong khoái cảm mê say của ***.

Nhanh chóng vuốt thêm vài cái, Ariel dừng động tác trước khi hai người đạt cao trào. Để ý tới Chung Thịnh khó hiểu nhìn mình, hắn cười khẽ nói: “Hôm nay không chỉ có thế này.”

Chung Thịnh xấu hổ quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào đôi đồng tử trong như nước ấy của Ariel.

Ngón tay lành lạnh dọc theo rãnh mông lần xuống dưới, nhanh chóng chạm vào nơi bí ẩn.

Chung Thịnh ngồi trên người Ariel lập tức cứng đờ, rồi thả lỏng ngay, chậm rãi nằm sấp xuống, nửa người trên dán vào Ariel, tiện cho hắn hành động.

Ariel nhoẻn miệng cười. Hắn biết để một người đàn ông hoàn toàn rộng mở thân thể phó mặc cho người khác muốn làm gì thì làm khó khăn thế nào. Cho dù người này đã chuẩn bị trước, cũng sẽ cực kỳ căng thẳng.

Hôn lên vành tai đỏ bừng của anh, vừa lòng thấy cái tai đáng yêu run nhẹ một cái. Trong lòng dâng tràn cảm giác thỏa mãn không lời nào tả được.

Người này thuộc về hắn, thần phục hắn. Người này bằng lòng mở rộng thân thể, để mình xâm nhập. Người này ở bên bảo vệ hắn một đời, thậm chí đời trước còn vì hắn mà chết, vẫn nghĩ mọi biện pháp để đến bên hắn lần nữa, bảo vệ hắn, bảo vệ một tình yêu vô vọng.

“Anh yêu em.” Tiếng nỉ non khàn khàn lọt vào tai Chung Thịnh lại vang như sấm rền. Anh ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hơi lạnh lẽo lại vô cùng nghiêm túc của Ariel.

Gương mặt ngày thường lãnh đạm dần trở nên nhu hòa. Chung Thịnh nhìn Ariel với ánh mắt ngập đầy tình yêu, nhẹ nhàng hôn.

Đời này, Ariel thuộc về anh. Bất cứ ai, bất cứ điều gì cũng không thể tách anh khỏi người này!

Nụ hôn dịu dàng dần trở nên nóng bỏng. Khi hai người kết thúc nụ hôn, trong mắt nhau đã tràn khao khát.

Chung Thịnh một lần nữa thả lỏng cơ thể. Ariel cũng không khách khí, dùng ngón tay dãn nở những nếp uốn ở nơi bí ẩn ấy.

Thử cho một ngón tay vào thăm dò, cảm giác căng chặt nóng rực trong đó làm Ariel càng xao động.

“Dưới gối.”

Chung Thịnh ngẩng đầu lên, không hiểu gì, nhưng vẫn chấp hành mệnh lệnh theo thói quen.

Tay sờ đến cái gì đó làm bằng kim loại lành lạnh. Đến khi anh lấy nó ra, hình vẽ bên trên đã thể hiện rõ tác dụng của nó.

Mặt không biểu cảm đưa thứ đó cho Ariel, Chung Thịnh lúc này đã không nhịn được hét ầm trong lòng.

Ngài Ariel tao nhã rốt cuộc mua được thứ này ở chỗ nào!!!!!

Ngón tay vừa rồi còn khô ráo, lúc này đây tiếp xúc với hậu huyệt đã mang theo cảm giác trơn dính. Không cần thử, nương theo dịch trơn, một ngón tay nhẹ nhàng tiến vào.

Tràng bích ấm áp, căng chặt, không ngừng co bóp ý đồ đẩy ngón tay vừa xâm nhập ra ngoài. Còn chưa tiến vào cơ thể Chung Thịnh mà Ariel đã có thể tưởng tượng cảm giác bên trong đó hút hồn thế nào.

Đầu ngón tay càng lúc càng vào sâu. Ngón tay thứ hai cũng rục rịch lởn vởn trước cửa huyệt, chuẩn bị đột phá bất cứ lúc nào.

Chung Thịnh vùi mặt vào ngực Ariel. Bởi vì lúc này anh thật sự không biết nên có biểu cảm gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »