Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5594 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 152

❊ ❊ ❊

Ariel khép hờ mắt, thoải mái thở ra một hơi. Cảm giác này thật tuyệt.

Nước bọt trong suốt chảy dọc theo phân thân, phủ lên trên một lớp màng sáng bóng. Ngón tay thỉnh thoảng xoa nắn hai túi cầu nhỏ. Chung Thịnh gần như dùng hết kỹ năng để làm Ariel thoải mái.

“Chung Thịnh, anh muốn em.” Đáng tiếc, Ariel không định bắn trong miệng Chung Thinh, rút nó ra ngay trước khi tới cao trào.

Bởi vì không ngừng lặp lại động tác ngậm vào nhả ra, Chung Thịnh mặt đỏ rực, miệng mở to vẫn còn nước bọt tràn ra ngoài. Ariel càng nhìn mắt càng tối đi, chỉ hận không thể cắm ngay vào cái nơi mềm mại ẩm ướt nóng rẫy kia.

Chung Thịnh vốn định dùng miệng hầu hạ Ariel không ngờ bị nhìn thấu ý đồ, cho nên hơi xấu hổ. Thật ra anh không ghét làm tình với Ariel. Nhưng thể lực kinh khủng của đối phương cùng dục vọng một khi đã nhen lên là khó lòng dập tắt thật sự khiến anh lo lắng: Không biết Ariel có tinh tẫn nhân vong không.

Khụ khụ … Còn trẻ mà sống phóng túng, trầm mê trong *** là không tốt cho cơ thể.

Gel trơn lạnh lẽo lại một lần nữa xâm nhập vào cửa sau bí ẩn cùng những ngón tay. Chung Thịnh lấy tay che mắt, không dám nhìn Ariel.

Thật sự là tình huống này làm anh quẫn bách đến nỗi không dám nhìn mặt ai.

Toàn thân trần trụi nằm trên sofa. Một chân gác lên thành ghế. Cả người anh lộ rõ trước mắt Ariel, đặc biệt là cái nơi chuẩn bị cất chứa kia, bày ra trọn vẹn dưới ánh đèn mờ tỏ.

Ngón tay dính đầy gel đột phá cửa động chật hẹp, vô cùng cẩn thận thoa lên vách thịt non mềm. Ariel luôn nghiêm túc với công tác mở rộng thế này.

Dù Chung Thịnh cảm thấy hắn làm qua loa còn hơn là nghiêm túc như bây giờ, nhưng về vấn đề này Ariel chưa bao giờ làm theo ý anh.

Một ngón tay. Hai ngón tay …

Đến khi ba ngón tay có thể cử động một cách trơn tru, Ariel mới thỏa mãn rút tay ra, bọc bao cao su thể lỏng sánh lên phân thân của mình, chậm rãi đẩy vào trong.

“Ư …” Cửa động khép chặt bị phân thân thô to kéo giãn ra. Lúc mới đầu có làm thế nào cũng không thoải mái được.

Ariel rất cẩn thận, chưa bao giờ vì chút nóng vội của bản thân mà làm Chung Thịnh bị thương. Dù lúc này việc hắn muốn làm nhất là cắm thẳng vào tận trong cùng, thúc những cú thật mạnh làm người dưới thân phải khóc nức lên, cầu xin tha thứ, làm anh lộ ra càng nhiều biểu cảm mà ngày thường không thấy được nhưng hắn vẫn rất kiên nhẫn đẩy chậm từng chút một.

“Nhanh … vào đi …” Chung Thịnh đương nhiên cảm nhận được Ariel quan tâm săn sóc. Cùng là đàn ông, anh biết bây giờ Ariel đang nhẫn nhịn rất vất vả.

“Không được, em sẽ khó chịu.” Lúc này rồi mà Ariel vẫn bình tĩnh đến mức làm người ta phát điên. Chung Thịnh thật sự chỉ muốn hét vào mặt hắn rằng em không yếu đuối như anh tưởng.

Ấp úng mãi, Chung Thịnh vẫn không thể nói với Ariel. Thật ra đẩy chậm thế này anh càng khó chịu hơn, đặc biệt là khi đã quen dần sau những lần làm tình của hai người. Dục vọng bùng lên làm thân thể anh cảm thấy trống trải, chỉ mong Ariel có thể nhanh chóng đi vào lấp đầy nó.

Rướn người ôm Ariel, Chung Thịnh dùng chất giọng khàn khàn của mình nỉ non bên tai Ariel: “Làm em đi! Làm thật mạnh vào!”

Đôi mắt màu lam của Ariel tức thì bùng lên ngọn lửa, chuyển sang cái màu tăm tối đầy nguy hiểm, làm Chung Thịnh chủ động quyến rũ hắn cũng không nhịn được phải run rẩy.

Thôi rồi! Có lẽ nào anh đã làm điều gì đó dại dột?

Chung Thịnh thấy bất an. Rất nhanh sau đó, nỗi bất an của anh hóa thành sự thực.

“Là em muốn đấy …” Ariel vươn lưỡi ra liếm cánh môi khô. Vẻ kích động nhuốm mùi *** vốn được che giấu dưới lớp vỏ lạnh lùng nay cũng bùng nổ, hoàn toàn lộ ra ngoài. Phần hông săn chắc đột nhiên thúc mạnh một cái, phân thân đang thong thả chuyển động bất chợt vọt thẳng vào trong lối nhỏ mềm mại ướt rượt.

“A!” Chung Thịnh bật ra tiếng rên rỉ. Tiếng kêu mị hoặc đói khát ấy làm anh chỉ muốn bịt tai lại, không muốn thừa nhận đó là của mình.

Đáng chết! Anh biết Ariel là thiên tài, nhưng chưa bao giờ nghĩ ngay cả chuyện làm tình, Ariel cũng ‘tự học thành tài’ thế này.

Từ lần đầu tiên, sau khi phát hiện điểm mẫn cảm trong cơ thể anh, mỗi lần làm tình Ariel đều nhắm chuẩn vào đó. Có lần Chung Thịnh nghi ngờ không biết có phải cái đó của Ariel có lắp thiết bị định vị không.

“Ưm!” Chung Thịnh cắn chặt môi dưới, cảm giác vừa rồi mình rên rỉ thật là *** đãng, một người đàn ông chết cũng không thể phát ra âm thanh như vậy được.

Trong mắt Ariel ánh lên vẻ nguy hiểm. “Anh nhớ đã nói với em rằng, tất cả của em đều thuộc về anh. Không được cắn môi.”

Chung Thịnh tức mình trừng mắt lườm Ariel, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhả răng ra, không đè nén tiếng rên rỉ của mình nữa.

Có điều, anh không biết rằng bây giờ mặt mình đỏ hồng, mắt long lanh ngập nước, cái lườm bực tức kia chẳng những không truyền đạt được ý nghĩ vốn có của nó, mà ngược lại chỉ càng đổ dầu vào lửa, làm Ariel thúc đẩy càng mãnh liệt hơn.

“Chung Thịnh … Chung Thịnh …”

Ariel rất thích gọi tên Chung Thịnh lúc làm tình. Không cần anh trả lời, chỉ như đang xác định Chung Thịnh là của mình.

“Ư … chậm … chậm một chút …” Chung Thịnh đuối sức túm lấy vai Ariel. Điểm mẫn cảm trong cơ thể không ngừng bị va chạm. Những cơn khoái cảm tê dại dồn dập lan khắp toàn thân.

Cái cảm giác mãnh liệt làm người ta muốn điên lên, anh có giỏi nhẫn nhịn đến mấy cũng không kiểm soát được.

“Chung Thịnh …”Mắt Ariel vẫn nhìn vào mặt Chung Thịnh chăm chú. Gương mặt tuấn tú đỏ hồng được khoái cảm *** phủ lên một vẻ thật quyến rũ.

Trong lòng Ariel có một ngọn lửa đang bùng cháy, trái tim ấm nóng chỉ có một mình hình bóng người này. Chỉ anh mới khiến cõi lòng lạnh lẽo của hắn tan chảy. Cũng chỉ có anh thủy chung như một mãi mãi chờ đợi tình yêu của hắn.

“Ariel … ưm a …” Chung Thịnh vuốt ve đôi gò má ướt đẫm mồ hôi của Ariel. Trong mắt đối phương lúc này là ngọn lửa tình rực cháy, không còn chút lạnh lùng ngày thường. Quả thật không thể tưởng tượng được, thiếu tướng trẻ tuổi lạnh lùng như băng lại có lúc nóng bỏng thế này.

Đôi mắt hẹp dài nheo lại vì sung sướng. Gò má trắng nõn dần ửng hồng. Ariel không ngừng thúc mạnh vào trong thân thể Chung Thịnh. Phân thân được bọc trong cái nơi căng chặt mềm mại ấy. Cơn khoái cảm không diễn tả được bằng lời, làm người ta muốn đắm chìm trong đó cả đời.

Chung Thịnh mê đắm nhìn Ariel đè trên người anh, để lộ vẻ phong tình khác hẳn ngày thường. Dáng vẻ đắm chìm trong dục vọng của đối phương làm anh bỗng có một ý nghĩ kỳ quặc. Nhìn đi, ngài Ariel được biết bao người dân Liên Bang ái mộ, sùng bái, ngôi sao sáng của Liên Bang, vị thần trong lòng mọi người, đang ôm anh, không hề phòng bị, tận tình hưởng thụ khoái cảm tình ái.

Thật kỳ diệu. Chung Thịnh chợt có cảm giác như đang xúc phạm thần thánh. Kéo Ariel xuống khỏi thần đàn, để người ấy lây dính sắc thái ***. Dường như từ giờ trở đi, đây sẽ không còn là thần tượng mà bao người dân Liên Bang mong nhớ nữa, mà chỉ là Ariel của mình anh.

“A!” Dương vật dựng thẳng cứng nóng đột nhiên bị nhéo một cái. Chung Thịnh bật ra tiếng hô.

“Đang nghĩ gì thế?” Ánh mắt Ariel trở nên nguy hiểm. Em lại dám ngẩn người trong lúc làm tình với anh? Chẳng lẽ kỹ thuật anh không tốt, không thể làm em say mê?

Chung Thịnh giật mình kinh hãi, thầm kêu không ổn. Chuyện này mà bị ngài ấy phát hiện, chắc ba ngày nghỉ tới phải trải qua trên giường mất.

“Ưm, Ariel … dùng sức … làm em …” Chung Thịnh ôm cổ Ariel, cố nén cảm giác xấu hổ, ghé tai hắn thì thầm. Đồng thời, co chặt hậu huyệt, cố gắng làm hắn quên đi sai lầm vừa rồi.

Ariel bị anh đột nhiên siết chặt hậu huyệt suýt thì bắn ra. Hắn hít sâu một hơi, nhìn Chung Thịnh, chặn lấy đôi môi anh, lại vùi đầu cày cấy.

“A ha …” Bị những cái thúc điên cuồng của Ariel làm bật ra tiếng rên rỉ không ngừng, Chung Thịnh không còn hơi sức đâu để nghĩ xem mình đã được Ariel tha thứ chưa. Anh đuối sức ngã phịch ra sofa, mặc cho Ariel đùa nghịch thân thể mình.

Phân thân đứng thẳng được Ariel xoa nắn rồi đạt tới cao trao. Trong cơn hỗn loạn, Chung Thịnh vẫn không kìm được nhoẻn miệng cười. Lúc này mà Ariel vẫn không quên quan tâm đến cảm giác của anh.

Một Ariel như vậy, anh sao có thể không yêu đây.

“Ưm …” Chung Thịnh khó nhịn rên lên một tiếng. Sau lần thúc thật mạnh vào trong, phân thân của Ariel trướng căng rồi rung mạnh, dần dần mềm xuống.

Cửa động giãn nở bị nhồi đầy nãy giờ cuối cùng cũng được thả lỏng. Sau khi phân thân rút ra, một lượng lớn chất lỏng chầm chậm chảy ra ngoài.

Bất giác co lại hậu huyệt. Tuy biết cái đó là gel trơn, chứ không phải dịch thể của Ariel. Nhưng nó trượt ra ngoài như thế, đặc biệt là khi Ariel cứ nhìn vào chỗ đó, Chung Thịnh thật sự rất xấu hổ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »