Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5636 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 140

❊ ❊ ❊

Gerald: “… Ariel! Tớ sai rồi!!!”

“Nửa giờ sau không đến, tự chịu hậu quả.” Ariel không hề dao động.

Gerald rơi lệ đầy mặt tự đánh mình. Này thì không giữ mồm này, ai bảo mày không giữ mồm!

Edward ngồi trong cơ giáp nghe bọn họ trêu chọc nhau, khóe môi bất giác cong lên. Nếu có ai ở đây chắc chắn sẽ ngạc nhiên, vì nụ cười bây giờ của hắn khác hẳn kiểu cười ôn hòa thường ngày.

Một nụ cười chân thành khiến cả người hắn sáng sủa hẳn lên.

Bó tay với cái sự nhàn cư vi bất thiện của đám người này, Chung Thịnh hô lên trong kênh đội ngũ: “Đừng nói linh tinh nữa, mau giải quyết đối thủ đi.”

“Được rồi được rồi, giải quyết ngay đây.” Lâm Phỉ Nhi bĩu môi. Chậc, tán dóc thêm một lúc có phải vui không. Mọi người ai chả khoái xem Gerald kinh ngạc.

Sau khi Chung Thịnh nói câu đó, Edward đột nhiên mặt mày biến sắc. Hắn nhẹ nhàng vuốt lên khóe môi, độ cong ấy vẫn chưa trở về như cũ. Trông hắn có hơi sửng sốt, và phức tạp, nhưng rồi nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, treo lên nụ cười ôn hòa bất biến.

“Xong!” Khi chiếc cơ giáp cuối cùng bị Samantha bắn nổ, mọi người lại nghe tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống.

Ánh sáng trắng lóe lên. Một lần nữa, họ trở lại phòng chuẩn bị. Cả đám rệu rã ngả người ra ghế. Điều khiển cơ giáp trong thế giới giả tưởng cũng khiến người ta mệt mỏi.

“Oa, mệt chết đi được.” Lâm Phỉ Nhi ngáp một cái, bộ quần áo chiến đấu bó sát người vì động tác này mà để lộ phần eo trắng nõn.

Gerald chảy nước miếng mê đắm nhìn phần eo thon gọn ấy, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng khinh.

“Đồ háo sắc!” Lâm Phỉ Nhi vớ bừa thứ gì đó ném cậu ta, rồi mới chỉnh lại trang phục, che phần da thịt đó đi.

Gerald tránh thoát ám khí của cô, lau nước miếng: “Phỉ Nhi, không muốn cân nhắc đề nghị vừa rồi của tớ thật sao? Cậu xem tớ đẹp trai lai láng, tuấn tú vô ngần, tài mạo song toàn, không làm người yêu của tớ là tiếc lắm đó.”

“Biến! Đi mà lừa mấy cô gái khác.” Lâm Phỉ Nhi mặc kệ tên dở hơi này. Tên này không nói được câu nào đứng đắn. Tin lời cậu ta chỉ có khổ. Cô dám chắc nếu bảo muốn làm người yêu cậu ta thật, cậu ta sẽ chạy biến nhanh hơn cả thỏ.

“Khụ khụ khụ!” Lúc Gerlad giả vờ say đắm tỏ tình với Lâm Phỉ Nhi, Lôi Tranh tội nghiệp bắt đầu sặc. Cậu sửng sốt nhìn Gerlad, rồi quay sang nhìn Hạng Phi với vẻ lo lắng. Chẳng lẽ hai người đang giận nhau?

“Cậu nhìn tớ làm gì?” Hạng Phi chẳng hiểu sao Lôi Tranh lại nhìn mình với vẻ thương cảm. Cậu ta bị làm sao vậy?

“À thì …” Lôi Tranh ngẫm nghĩ. Cậu thấy Gerald và Hạng Phi rất hợp nhau. Mặc dù biểu hiện thường ngày của họ không thể bằng được cặp của Chung Thịnh, nhưng xem như là hoan hỉ oan gia. Nếu chỉ vì chút giận dỗi nhất thời mà chia tay thì thật đáng tiếc.

“Làm sao?” Hạng Phi lại càng không hiểu. Lôi Tranh là người hiền lành nhất đội, ai cũng biết. Nhưng hình như cậu ấy đâu có tật nói năng ấp a ấp úng.

“Cái đó …” Lôi Tranh gãi đầu gãi tai. Rốt cuộc là có nên nói không đây?

“Cái nào? Cậu muốn nói gì?” Hạng Phi hơi bực. Cái cậu này cứ ậm à ậm ừ rõ ghét!

Lôi Tranh ngập ngừng một lúc mới hỏi: “Thì là … cậu và Gerald cãi nhau à?”

Hạng Phi sửng sốt. Gerald cũng sửng sốt. Tức là sao?

“Hai người đó ngày nào chả thế.” Samantha nói, không mấy bận tâm.

“Không phải cái loại đó …” Lôi Tranh vội vàng giải thích, “Mà là … hai cậu giận dỗi nhau à?”

Gerald và Hạng Phi đồng thời 囧: Giận dỗi? Hai thằng con trai thì giận với dỗi cái gì? Lôi Tranh chưa tỉnh ngủ hả?

Cảm thấy Hạng Phi và Gerald vẫn chưa hiểu ý mình, Lôi Tranh cũng thấy cuống: “Ý tớ là, các cậu chia tay vì cãi nhau à? Như vậy không tốt đâu, hai người ở bên nhau thì phải biết thông cảm cho nhau. Tùy tiện chia tay thế này tiếc lắm.”

Lôi Tranh nói xong lại thấy có gì đó không ổn. Bởi vì cả phòng im lặng đến đáng sợ.

Tất cả mọi người đều sửng sốt nhìn cậu, trong số đó còn có cả Chung Thịnh bình thường vốn rất nghiêm túc. Còn Hạng Phi, mặt cau có trông rất đáng sợ, làm người ta không dám nhìn thẳng.

“Phì … ha ha ha ha!” Gerald cười sằng sặc, đến nỗi suýt trượt khỏi ghế. Cậu ôm bụng cười nắc nẻ, cứ như sắp chết vì cười vậy.

Samantha với Lâm Phỉ Nhi cũng che miệng cười khúc khích.

Sau phút giây bất ngờ ngắn ngủi vừa rồi, Chung Thịnh bình tĩnh trở lại. Nhưng Lôi Tranh nhìn kiểu gì cũng thấy trên đầu cậu ấy có mấy gạch đen trượt xuống.

Edward vẫn cười tủm tỉm, nhưng ánh mắt thì viết dòng chữ sáng chói: Sung sướng khi người khác gặp họa.

Ariel …

Thôi, từ lúc quen biết Ariel đến giờ, cậu chưa từng nhìn ra cảm xúc gì từ cái mặt lạnh như băng đó cả. Chỉ cần cậu ta vẫn duy trì bản mặt không biến sắc, chắc chẳng ai biết cậu ta đang nghĩ gì.

Còn Hạng Phi …

Lôi Tranh run rẩy. Mặt Hạng Phi đã đen như đáy nồi, nhìn cậu ấy như thể chỉ hận không được ăn tươi nuốt sống cậu.

“Rốt cuộc là cậu nhìn từ đâu mà thấy tôi với tên tiện nhân kia ĐANG YÊU NHAU!” Hạng Phi rít từng chữ qua kẽ răng.

Trái tim bé nhỏ của Lôi Tranh hơi run lên. Cậu không ngờ Hạng Phi bình thường luôn hòa ái lại có lúc khủng khiếp như bây giờ.

“Thì là … lúc ở thành phố Blood … Gerald đứng ngoài cửa cầu xin cậu tha thứ, bảo là sẽ không bao giờ tơ tưởng đến con gái nữa …” Lôi Tranh cảm thấy hình như mình đã hiểu lầm chuyện gì đó.

“Thành phố Blood?” Hạng Phi nhíu mày. Lúc ở thành phố Blood có xảy ra chuyện đó sao?

“A! Tớ nhớ ra rồi! Hôm đó tớ nhìn thấy dấu hôn trên cổ Chung Thịnh, tưởng Chung Thịnh đi tán gái, ai ngờ …” Gerald đột nhiên nhớ ra chuyện ngày đó, vội vàng nói, sau cùng còn phẫn nộ liếc mắt nhìn Ariel.

Dấu hôn trên cổ Chung Thịnh?

Những người ngồi trong phòng ai cũng biết nó từ đâu mà có.

Chung Thịnh nằm cũng trúng đạn, xấu hổ vô cùng. Ariel thì vẫn bình tĩnh, mặt không đổi sắc.

“Đấy là cậu ta nói linh ta linh tinh, chỉ vì thế mà cậu nghĩ tôi thích cái tên tiện nhân đó?” Mặt Hạng Phi sa sầm.

“Ê ê, ai là tiện nhân hả. Hôm đó rõ ràng là Chung Thịnh ăn vụng, tớ chỉ tùy tiện nói mấy câu thôi mà.” Gerald phản bác.

“Cậu câm miệng cho tôi!” Hạng Phi hung tợn lườm cậu ta, sát khí nồng nặc.

Gerald im bặt. Đệt, Hạng Phi sắp bùng nổ rồi, không thể dây vào được, nếu không sẽ xui xẻo.

“À …” Lôi Tranh quẫn bách muốn chết. Sao mình lại gây ra cái chuyện dở khóc dở cười này chứ.

Cậu nhìn trái rồi lại nhìn phải. Lâm Phỉ Nhi và Samantha vẫn còn đang cười trộm. Chung Thịnh với Ariel thì mặt không đổi sắc. Gerald … thôi, bản thân cậu ta cũng khó được yên ổn. Còn Edward, tuy vẫn mỉm cười, nhưng không có vẻ gì là định giải vây cho cậu cả.

Cái bọn khốn kiếp này! Thời khắc quan trọng không có ai cứu cậu là sao!!!

Lôi Tranh thầm khóc òa.

“Cậu! Đăng xuất ngay cho tôi. Tôi đến tìm cậu ‘trao đổi’!” Hạng Phi gằn từng tiếng nói với Lôi Tranh, sau đó biến mất khỏi phòng chuẩn bị.

Mọi người quay sang nhìn Lôi Tranh với vẻ tội nghiệp.

“Cậu ấy … chắc sẽ không giết tớ đâu ha.” Lôi Tranh lẩm bẩm.

Mọi người giả vờ như không nghe thấy.

Thấy không có ai cứu mình, ngược lại còn như xem kịch vui, Lôi Tranh đành ủ rũ đăng xuất.

“Oa ha ha ha! Buồn cười quá! Hạng Phi đáng thương thật!!!” Lâm Phỉ Nhi lúc trước còn cười trộm, Lôi Tranh đi rồi liền phá lên cười sằng sặc, thậm chí còn đập bàn đập ghế.

Gerald đen mặt nhìn cô. Ê ê, chẳng phải chỉ là hiểu lầm thôi sao? Có cần cười đến mức đó không?

“Đúng … đúng là đáng thương. Bị người mình thích hiểu lầm mình thích người khác, Hạng Phi mới bi đát làm sao!” Lâm Phỉ Nhi vừa cười nắc nẻ vừa lau nước mắt nói với Samantha.

“Ừ, rất đáng thương.” Samantha gật đầu, nói nghe rất thâm thúy.

“Khoan đã, hai người đang nói gì thế?” Gerald mù mờ, hình như có gì đó kỳ quặc lẫn vào thì phải?

“Cậu không biết?” Lâm Phỉ Nhi kinh ngạc nhìn cậu.

Gerald ngơ ngác nhìn cô. Biết gì cơ? Hay là có chuyện gì mà đáng ra cậu phải biết?

Lâm Phỉ Nhi bó tay rồi, vỗ trán nói: “Sao cậu ngốc thế. Bọn này đều nhìn ra mà cậu vẫn chưa phát hiện à?”

Gerald vẫn không hiểu: “Phát hiện cái gì?”

Lâm Phỉ Nhi nhìn cậu với vẻ thương cảm. Đôi mắt của Gerald thật ra là đeo cho có đúng không?

Gerald hơi khó chịu với ánh nhìn của Lâm Phỉ Nhi, vội vàng quay sang Edward xin giúp đỡ.

Edward cười ôn hòa, nói một cách uyển chuyển: “Cậu không phát hiện ra Hạng Phi có cảm tình với Lôi Tranh sao?”

Cảm tình? Đó là cái gì? Ăn được không? Gerald ngẩn ra một lát, rồi đột nhiên trợn tròn mắt: Cảm tình! Khoan đã, không phải loại cảm tình mà cậu nghĩ chứ?!! Giống như Chung Thịnh với Ariel?!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »