Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5704 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 153

❊ ❊ ❊

Sau khi thả lỏng toàn thân, Chung Thịnh gượng đứng lên để xử lý thân dưới thê thảm của mình. Không ngờ Ariel lại chủ động kéo anh đến, người cũng dính sát vào, đặt anh nằm lên sofa.

“Ariel?” Chung Thịnh nghi hoặc hỏi.

“Ưm …” Cửa nhỏ đằng sau vốn đã nới lỏng nay lại bị phân thân thô to kéo giãn ra lần nữa. Cơ thể trắng nõn phủ lên thân thể làn da màu lúa mạch của Chung Thịnh, bên tai là tiếng nói mang ý cười xấu xa của Ariel: “Tiếp theo … là hình phạt.”

Chung Thịnh nghẹn họng không biết nói gì. Tại sao hình phạt của người khác là huấn luyện gấp mười lần hay cái gì đó, còn anh lại là bị Ariel đè ra làm điên cuồng? Anh muốn đổi cái khác có được không? Có thủ trưởng kiêm người yêu lòng dạ hẹp hòi thật sự là rất khổ mà. Nếu để đám người sùng bái Ariel cả đời trước lẫn đời này nhìn bộ dạng của Ariel bây giờ, chắc kinh ngạc đến mắt lọt tròng mất.

Nghĩ thì nghĩ thế, chứ có cho anh mười lá gan cũng không dám nói ra miệng. Nếu không sẽ không chỉ phạt một hai lần, mà là phạt một hai ngày. Từ lâu anh đã biết Ariel lòng dạ hẹp hòi rồi.

“Chậm … chậm một chút …” Chung Thịnh yếu ớt rên rỉ. Bây giờ anh chỉ mong Ariel không giận quá nghiêm trọng, chí ít đừng như lần trước mấy ngày liền không xuống được giường.

“Con chào bố.” Edward mỉm cười nhìn Fussen Heideck ngồi đối diện mình, nụ cười ôn hòa trước sau như một.

“Ừ.” Fussen cũng tỏ ra hòa ái, trong mắt thoáng qua chút áy náy.

“Bố gọi con tới có chuyện gì không ạ?” Edward hỏi với giọng ôn hòa.

“Là thế này.” Fussen dừng một lát mới nói, “Mẹ con dạo gần đây tâm trạng không được tốt, nhất là … sau khi tướng quân Clifford từ chối lời đề nghị kết làm thông gia của chúng ta.”

“Ồ? Vậy bố muốn con làm gì?” Edward treo lên nụ cười lạnh nhạt, trong mắt lộ rõ sự trào phúng.

Fussen hơi sượng: “Cũng không có gì, chỉ mong hai ngày này con đừng làm trái ý mẹ con.”

“Con không hiểu bố đang nói gì.” Edward ra vẻ vô tội.

Fussen trầm mặt: “Đừng tưởng bố không biết con âm thầm làm những gì. Con đừng quên, thế lực của con còn phải núp bóng thế lực của ta.”

“Vậy sao?” Nụ cười trên mặt Edward dần tắt, vẻ trào phúng càng trở nên rõ rệt, “Đương nhiên con biết mấy việc con làm không qua mắt được bố. Nhưng mấy cấp dưới đó của con chẳng phải đều do bố ngầm đồng ý mới thu nạp được đó sao? Hay là bố hối hận?”

Sắc mặt Fussen rất khó coi. Ông đập bàn: “Ta để con chiêu mộ cấp dưới là để bồi dưỡng thế lực của riêng mình, không phải để con chống đối mẹ con!”

Edward rũ mắt, che đi nỗi thất vọng: “Vậy sao? Ra là con hiểu lầm. Con cứ tưởng bố để con bồi dưỡng thế lực là vì giúp con không phải chịu ngược đãi nữa.”

Fussen cứng người, hai bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm, cuối cùng thở dài: “Dù sao bà ấy cũng là mẹ con …”

“Đúng vậy, một người mẹ tâm trạng không tốt sẽ lôi con trai mình ra đánh đập.” Edward ngẩng đầu lên, nụ cười trên mặt càng trở nên dịu dàng.

Fussen nhìn gương mặt tươi cười của Edward, bỗng thấy sợ hãi. Đứa con này của ông trong mắt người ngoài là một người tài giỏi lại ôn hòa. Nhưng ông biết cái sự ôn hòa ấy chỉ là lớp vỏ bề ngoài, nó cũng giống như mẹ nó, vừa điên cuồng vừa bất chấp thủ đoạn.

Trong cái nhà này, người bình thường duy nhất có lẽ là cô con gái nhỏ Elena được ông cưng chiều. Nhớ tới Elena, Fussen hiếm khi để lộ vẻ vui mừng. Dù có bất công với con trai ra sao, ông vẫn thấy may mắn vì mọi hận thù của Veselin chỉ trút lên Edward, còn với Elena thì hết mực cưng chiều. Hơn nữa, Elena gần như kế thừa mọi ưu điểm của Veselin. Fussen chỉ mong con gái mình sẽ mãi sống trong hạnh phúc.

“Tóm lại … mấy ngày này con ngoan ngoãn một chút, đừng chọc giận mẹ con.” Cuối cùng, Fussen chỉ để lại một câu khuyên giải hời hợt.

Cả vợ lẫn con trai đều có sự điên cuồng làm người ta phải khiếp sợ. Người làm chồng làm cha như ông, việc duy nhất có thể làm chỉ là cố gắng duy trì sự cân bằng giữa hai người.

“Ngoan ngoãn …” Edward ngả người ra ghế, nhìn ngọn đèn tỏa ánh sáng nhu hòa, bật cười.

Trong mắt bố lúc nào cũng chỉ có mẹ. Còn đôi mắt của mẹ thì luôn nhìn theo người đàn ông khác. Giờ phút này, hắn vô cùng ngưỡng mộ Ariel, tìm được ánh mắt mãi mãi chỉ nhìn vào mình.

“Chung Thịnh …” Thì thầm gọi tên, chưa bao giờ Edward khao khát được thấy đôi mắt đen nhánh ấy như bây giờ. Dù biết đôi mắt ấy không hướng về mình, nhưng khi gặp nhau, hắn còn có thể tự lừa dối mình, rằng người ấy đang nhìn mình.

“… Tút … tút …” Tiếng chuông chờ kéo dài làm sắc mặt Edward ngày càng trở nên khó coi. Tại sao ông trời lại bất công như vậy? Hắn chỉ muốn được an ủi một chút thôi mà cũng không được là sao?

Bực bội ngắt máy, nỗi căm hận của Edward với Ariel đã lên đến đỉnh điểm. Dựa vào đâu mà tên đó có tài năng xuất chúng, được cha mẹ yêu thương, lại còn tìm được một người yêu hết lòng trung thành?

Còn hắn, Edward Heideck, tài năng có thua gì Ariel đâu, vậy mà sao không có gì cả?

Đôi mắt ấy, đôi mắt đen sâu thẳm ấy …

Edward nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Chung Thịnh ở bên Ariel. Người mà đôi mắt ấy dõi theo … mãi mãi không phải Edward …

“Tít tít tít!” Edward đang trong quá trình hóa đen thì đột nhiên bị tiếng chuông kêu làm giật mình. Hắn quay đầu lại, vẻ mặt kinh ngạc.

Ngay khoảnh khắc kết nối liên lạc, Edward treo lên mặt nụ cười mỉm chuyên nghiệp. Nhưng hình ảnh đầu tiên đập vào mắt lại làm mặt nạ tươi cười của hắn suýt thì vỡ vụn.

“I … Iersel … Xin hỏi cậu đang làm gì?” Edward cố giữ mặt nạ mỉm cười, ôn hòa hỏi.

“Em … phù phù … đang tập trồng cây chuối … phù phù …” Gerald toát mồ hôi đầy đầu, thở hổn hển.

Edward có dấu hiệu nổi gân xanh: “Tôi muốn hỏi là cậu đang huấn luyện thì gọi cho tôi làm gì?”

Gerald thở phì phò, tỉnh bơ đáp: “À, tại em chán quá.”

Edward: …

“Chẳng phải Hạng Phi ở cùng phòng với cậu à?” Edward hỏi ở mức độ phù hợp, thực ra là đang nhắc khéo, cậu chán thì tìm Hạng Phi đi, gọi cho tôi làm gì.

“Hạng Phi đi ngọt ngào với Lôi Tranh rồi, làm gì có thời gian để ý đến em.” Gerald bĩu môi, rất là bất mãn với cậu bạn cùng phòng trọng sắc khinh hữu.

Cho nên cậu đến quấy rầy tôi sao?

Edward không ngừng nhủ thầm trong đầu, không nên so đo với tên ngốc này.

“Vậy cậu tìm tôi là để nói chuyện phiếm sao?” Edward ôn hòa hỏi.

“Không phải, em có việc này muốn nói với anh.”

“Việc gì?”

“Em quên rồi … ha ha ha … khụ khụ …” Gerald vừa nói vừa chuyển từ tư thế trồng cây chuối sang đứng thẳng, không cẩn thận bị sặc, ho khù khụ.

Edward: …

Tên này cùng đội với mình thật sao? Biểu hiện xuất sắc của cậu ta lúc trước chẳng lẽ là hiệu ứng phụ của những người khác …

Edward rất muốn vả vào mặt Gerald mấy cái. Nhưng suy xét đến hình tượng của mình ngày thường, hắn đành phải áp chế ý đồ bạo lực, cười ôn hòa: “Quên rồi còn muốn nói chuyện với tôi làm gì?”

“Biết đâu lát nữa em nghĩ ra thì sao, anh đừng vội.” Gerald đáp tỉnh queo, rồi chạy đến máy khác tập luyện.

Edward giật giật khóe mắt. Cậu ta định vừa tập vừa nói chuyện phiếm với mình sao?

“A!” Ngay trước khi Edward không nhịn được muốn ngắt liên lạc, Gerald đột nhiên hét ầm lên.

“Lại chuyện gì nữa?” Edward day day hai bên thái dương, xoa dịu mấy sợi gân xanh vừa nổi lên. Không phải hắn không quan tâm lý do Gerald hét chói tai, mà là hắn thấy rất rõ ràng bây giờ cậu rất ổn, rất an toàn, không cần phải lo lắng.

“Em nghĩ ra chuyện muốn nói với anh rồi!!!” Gerald nói với vẻ kích động.

Edward giật giật khóe miệng: “Nói đi.”

“Là thế này, chiều hôm qua ấy, Chung Thịnh cho chúng ta mỗi người một túi bánh bao.”

“Ừ.” Sắc mặt Edward ảm đạm đi nhiều. Hắn cũng nhận được bánh bao từ Chung Thịnh, nhưng đó là bằng chứng cho sự ân ái của cậu ấy và Ariel.

“Là mấy cái bánh bao đó đó, anh ăn chưa, ngon lắm đúng không?”

“Ừ.” Edward hơi nhíu mày. Rốt cuộc tên Gerald này định nói gì?

“Nhưng mà bánh bao Chung Thịnh đưa cho Hạng Phi khó ăn kinh khủng luôn.”

“Ồ? Tại sao?” Edward khó hiểu hỏi. Cùng một mẻ bánh, sao lại có cái ngon có cái không?

“Hà hà hà …” Gerald cười rất đáng khinh, “Còn có thể là lý do gì chứ, Hạng Phi khoe khoang trước mặt Ariel là mình từng được ăn cơm Chung Thịnh tự tay nấu, thế là Ariel ghen. Làm Ariel ghen, Chung Thịnh đương nhiên sẽ trả thù cậu ta rồi. Anh không biết đâu, cái tên Chung Thịnh này ấy mà, thương Ariel hết mức luôn, ai cũng đừng hòng động vào ngài Ariel của cậu ấy.”

= = Đang hóa đen thì bị cắt ngang …

Edward đáng thương, xui xẻo đến nỗi muốn hóa đen cũng bị người ta chen vào phá rối … Bi đát làm sao …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »