Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5599 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 151

❊ ❊ ❊

Im lặng cắn một miếng bánh bao, Hạng Phi lập tức mặt biến sắc, cầm cốc nước đặt bên cạnh lên uống lấy uống để. Nhìn Lôi Tranh ngồi ăn bánh bao ngon lành, cậu lại gần cắn một miếng.

“Cậu làm gì thế?” Lôi Tranh nhìn bánh bao Hạng Phi đang cầm. Cậu cũng có bánh bao, ăn của tớ làm gì?

“Không có gì.” Hạng Phi xoay mặt đi, lòng thầm rơi lệ. A Thịnh, cậu đổ cả lọ muối vào cái bánh này đúng không … Mặn đắng mặn khét luôn rồi.

“Không ăn được à?” Chung Thịnh đưa cho Hạng Phi mấy cái bánh bao cuối cùng, cho nên anh không đi luôn mà ở đó cười tủm tỉm nhìn Hạng Phi.

Hạng Phi tiếp tục khóc thầm, trước mặt Chung Thịnh thì nhắm mắt nhắm mũi cố ăn hết cái bánh bao còn kinh khủng khó nuốt hơn cả thuốc độc.

“Lần sau muốn ăn gì thì cứ nói với tớ nhé.” Chung Thịnh vỗ vai Hạng Phi, ra vẻ hòa ái.

Hạng Phi khóc ròng: “A Thịnh, cậu nấu ăn quá ngon, sau này cứ làm riêng cho Ariel ăn thôi là được rồi.”

Chung Thịnh cười không nói, rời khỏi phòng Lôi Tranh.

Hừ, chỉ là một bài học nhỏ thôi. Hạng Phi lại dám ức hiếp ngài Ariel, phó quan anh đây đương nhiên phải báo thù cho thủ trưởng.

Ariel nhàn nhã ngồi trên sofa, hoàn toàn không biết phó quan của mình đã báo thù cho chuyện mình ghen tỵ lúc trước. Đĩa bánh trên bàn đã hết sạch. Vươn lưỡi liếm vết dầu bên khóe môi. Ừm, lần sau lại bảo Chung Thịnh làm món khác. Ariel vô cùng thỏa mãn nghĩ.

Elena trở về phòng, đúng lúc gặp Edward đang ngồi trong phòng khách, cười hỏi: “Anh đến thăm em à?”

“Ừ, lâu rồi không gặp. Có nhớ anh không?” Edward đi tới, ôm cô vào lòng, hôn lên trán cô.

“Đáng ghét, gì mà lâu chứ.” Elena cười ngượng ngùng, cọ vào lòng anh trai, “Hôm nay em còn xem anh thi đấu đấy.”

Nói đến cuối, giọng cô bỗng trầm hẳn đi.

Edward thấy lòng mình bức bối. Hắn xoa đầu Elena hỏi: “Vẫn không bỏ được à?”

“Dạ.” Elena gật nhẹ, vẻ mặt buồn rầu.

“Không sao. Mẹ nhắn chúng ta ngày mai về nhà. Mẹ muốn tổ chức một buổi dạ hội. Sẽ có rất nhiều thanh niên tài giỏi tuấn tú tham gia.”

Elena nghe vậy càng buồn. Thanh niên tài giỏi? Bây giờ ở tinh cầu Thủ Đô còn có ai hơn được Ariel sao?

Edward nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ rầu rĩ của em gái cũng thấy đau lòng. Tiếp xúc với Ariel rồi, hắn phải thừa nhận rằng em mình đẹp thì có đẹp, nhưng yếu đuối quá, người như Ariel chắc chắn sẽ không chọn một cô gái như vậy.

Là người yêu của Ariel, Chung Thịnh có thực lực, có lòng trung thành, có tình cảm bền chắc chẳng phải hoài nghi. Nếu trước đây hắn còn nghi ngờ Chung Thịnh là vệ sĩ tướng quân Clifford sắp đặt bên cạnh Ariel, thì bây giờ hắn tin rằng dù có là vệ sĩ thật, cậu ta cũng yêu Ariel rất sâu đậm rồi.

Người làm anh như hắn không muốn thừa nhận em mình thua kém người ta. Nhưng trong chuyện với Ariel lần này, hắn không nghĩ ra nổi ngoài ưu thế về mặt giới tính, Elena còn có điểm nào hơn được Chung Thịnh.

Edward lại nhớ đến khuôn mặt lạnh lùng điềm tĩnh của Chung Thịnh. Người này rất mạnh. Thế nhưng, trước mặt Ariel, cậu ta lại như một con chó hiền lành ngoan ngoãn. Đôi mắt lạnh lẽo khi nhìn đến Ariel sẽ trở nên trìu mến. Edward khó mà tưởng tượng được một người lạnh lùng cứng cỏi như cậu ta sao lại quyến luyến Ariel đến thế.

“Ariel, Ariel, Ariel …” Chung Thịnh không lúc nào không nhắc đến cái tên này. Dường như trong cuộc sống của cậu ta chỉ có mỗi mình Ariel tồn tại.

Edward cười tự giễu, chợt thấy chán chường. Tại sao mọi vinh quang ở đời đều tập trung hết lên người Ariel? Ngay cả chàng trai ấy cũng dành trọn trái tim cho Ariel.

Ghen tỵ ư? Chắc vậy.

Edward bất giác siết chặt tay ôm Elena. Mình bỏ ra bao nhiêu cố gắng vẫn chẳng bằng Ariel. Trên đời này không có ai dùng đôi mắt ấy nhìn mình chăm chú, chỉ nhìn có riêng mình.

Chung Thịnh …

Edward cảm thấy suy nghĩ của mình bây giờ thật hỗn loạn. Hắn cũng không biết thái độ của mình với Chung Thịnh rốt cuộc là thế nào nữa.

Muốn thu phục? Muốn cậu ta rời khỏi Ariel? Hay là … muốn đôi mắt trìu mến đong đầy tình ý ấy mãi mãi nhìn mình …

“Anh … đau quá.” Tiếng kêu của Elena làm Edward bừng tỉnh.

Hắn giật mình, toát mồ hôi lạnh đầy trán.

Mình đang nghĩ gì vậy? Rốt cuộc là đang nghĩ cái gì? Chết tiệt, tại sao vừa rồi lại nảy ra ý định kỳ quặc đó?

“Xin lỗi, anh vừa thất thần.” Edward mỉm cười với Elena, buông lỏng cánh tay.

Bàn tay buông bên người lại siết chặt thành nắm đấm.

Ý nghĩ đó mọc lan tràn trong đầu Edward như cỏ dại. Muốn khắc chế mình không nghĩ về nó nữa, nhưng trong đầu cứ hiện ra hình ảnh Chung Thịnh.

Chung Thịnh nghiêm túc, Chung Thịnh mỉm cười, và … Chung Thịnh nhìn Ariel.

Móng tay bấm vào lòng bàn tay đau nhói. Nụ cười bất biến của Edward chợt cứng lại.

Đôi mắt đó, đôi mắt tràn đầy ma lực. Chưa bao giờ Edward ý thức rõ như bây giờ. Hắn muốn đôi mắt đó, muốn nó chỉ nhìn vào mình!

“Anh làm sao thế?” Elena hơi nhíu mày nhìn Edward. Hôm nay anh trai cô có gì đó không giống ngày thường.

“Không có gì.” Edward cười đáp, “Chỉ là đột nhiên nghĩ đến trận đấu ngày hôm nay. Đang ngẫm lại chút thôi.”

“Vậy anh đi nghỉ đi, phải chú ý giữ gìn sức khỏe.” Elena khuyên nhủ.

“Ừ. Sáng mai chúng ta cùng về nhà.” Edward lại ôm cô một cái, rồi xoay người rời đi.

Elena nhìn bóng anh đi khuất, lại nghĩ đến người trong lòng, thở dài thật khẽ.

Ăn tối xong, Ariel ngồi trên sofa đọc sách, còn Chung Thịnh dọn phòng.

Nhìn Chung Thịnh bận rộn đi tới đi lui trong phòng, thân hình cường tráng lại khoác cái tạp dề, mắt Ariel càng ngày càng tối đi.

“Mai em có kế hoạch gì không?” Ariel thản nhiên hỏi.

“Ngày mai?” Chung Thịnh nhìn Ariel với vẻ khó hiểu, rồi đột nhiên ngộ ra. Sau trận đấu hôm nay, bọn họ có ba ngày nghỉ. Khoảng thời gian này nhà trường cũng không sắp xếp lịch học, cho nên bọn họ được hoạt động tự do.

“Không có. Anh muốn đi đâu à?” Chung Thịnh hỏi.

Mắt Ariel càng tối hơn. Hắn để sách sang một bên. “Lại đây.”

Chung Thịnh đỏ bừng mặt. Mỗi lần Ariel nói bằng giọng khàn khàn thế này đều có nghĩa là dục vọng được khơi lên.

Anh cố gắng không để Ariel biết mình đang ngượng ngùng, lại không hề biết rằng hai cái tai đỏ rực đã bán đứng mình từ lâu.

Thấy anh càng ngày càng gần, tốc độ lại càng ngày càng chậm, Ariel mất kiên nhẫn, tóm lấy tay anh lôi mạnh một cái.

Chung Thịnh chỉ thấy nhoáng cái đã bị Ariel ghì chặt xuống sofa.

Vùng bụng có cái gì đó cứng cứng cạ vào. Chung Thịnh đỏ bừng mặt, đưa mắt sang chỗ khác.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên cánh môi. Gương mặt tuấn tú chẳng hề có nét nữ tính lại vì những cái chạm của mình mà lộ ra vẻ ngượng ngùng.

Ariel nhìn Chung Thịnh. Hắn cũng không hiểu, mình đã nhìn gương mặt này suốt mười năm, và một năm trước thôi, mình chưa từng nảy sinh bất kỳ loại ham muốn nào với gương mặt này.

“Chung Thịnh …” Ariel thì thầm. Ngón tay vân vê cánh môi dày. Đôi môi khẽ hé, để mặc ngón tay hắn lùa vào trong.

Người này có một đôi mắt sâu đầy cuốn hút. Đôi mắt chỉ luôn nhìn vào hắn, làm hắn yên tâm đến lạ lùng.

Người này thuộc về mình, hoàn toàn thuộc về mình. Mỗi khi nghĩ đến đây, Ariel lại muốn mỉm cười vui sướng từ tận đáy lòng.

Ngón tay rút ra kéo theo sợi tơ bạc. Chất lỏng trong suốt tràn bên môi Chung Thịnh làm bụng dưới Ariel càng nóng như lửa đốt.

Hắn cúi người xuống, hôn miết lấy bờ môi ấy, chất lỏng tràn ra cũng bị hắn liếm lại.

“Ưm …” Tiếng rên khàn khàn làm Ariel bừng tỉnh khỏi cơn say. Rõ ràng là một người đàn ông cứng cỏi, đôi môi lại mềm đến bất ngờ, làm hắn chỉ muốn chìm đắm trong đó.

“Anh muốn em.” Ariel vẫn luôn biểu đạt dục vọng trắng trợn như thế. Còn Chung Thịnh, mỗi lần đối diện với Ariel đều chẳng biết từ chối là gì.

Phối hợp với Ariel cởi quần áo mình ra. Chưa đến một phút, hai người đã dán lên tấm thân trần của nhau.

Chung Thịnh hôn cổ Ariel. Dù gì cũng là đàn ông trưởng thành, tất nhiên sẽ không ngượng ngùng mãi. Ngược lại, anh còn chủ động khơi gợi ham muốn của Ariel.

Cúi đầu ngậm lấy phân thân cứng nóng của Ariel. Chung Thịnh cố gắng dùng lưỡi lấy lòng đối phương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »