Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 197

❊ ❊ ❊

Không còn dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, lúc này trông Từ Vệ Quốc như một thanh bảo kiếm được tuốt ra khỏi vỏ.

Chung Thịnh trầm mặc. Anh không biết phải giải thích với Từ Vệ Quốc thế nào. Chung quy đâu thể nói rằng anh chết đi sống lại, từng xem tư liệu về sự kiện lần này, tính toán thời gian vừa khéo là ngày nhị hoàng tử xui xẻo bị thương nặng, cho nên đoán được.

Nếu nói như thế, chưa biết Từ Vệ Quốc có tin không, chứ đến Chung Thịnh cũng chẳng tin nổi.

“Đoán.” Giọng thanh thanh của Ariel phá vỡ bầu không khí nặng nề.

“Đoán?” Từ Vệ Quốc trợn trừng mắt, vẻ mặt trông thật buồn cười.

“Không thể nào! Làm sao cậu đoán được chuyện này liên quan đến đế quốc Elan?” Từ Vệ Quốc cau mày.

Ariel liếc xéo gã, vẻ mặt bình thản: “PE – 0921 vừa hay nằm ở vùng biên giới của Liên Bang, nằm trong số các tinh cầu chưa khai thác, không có lý do thì anh đến đó nhận nhiệm vụ làm gì. Hơn nữa, chuyện này liên quan đến cả nhà họ Từ, nhà tôi và hiệu trưởng, thì hiển nhiên không phải chuyện nhỏ. Đoán bừa cũng biết, chuyện liên quan đến cả ba gia tộc, lại xảy ra ở đó, thì khả năng lớn nhất chỉ có vấn đề ở đế quốc Elan thôi.”

“Cũng đâu thể khẳng định như vậy …”

“Điều giúp tôi khẳng định chuyện này chính là thái độ của anh.” Ariel rũ mi, “Đoàn trao đổi của đế quốc Elan vừa rời đi tháng trước, nói họ hao tâm tổn trí như thế phái một đoàn trao đổi đến đây chỉ để giao lưu học hỏi đơn thuần thì ai tin. Chắc hẳn lần trao đổi này còn vì mục đích khác. Hơn nữa, anh đừng quên là là đội của anh bỏ quyền thi đấu giữa chừng ở giải cơ giáp, nguyên nhân là vì con chim khổng tước kia vắng mặt. Mặc dù tôi chẳng thân quen gì với con chim khổng tước đó, nhưng hắn ta là nhị hoàng tử của hoàng thất, trừ phi có lý do bất khả kháng, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không rút khỏi trận đấu.”

Từ Vệ Quốc giật giật khóe miệng, lòng đau xót: Còn bảo là không thân quen, không quen sao cậu biết rõ tính cách người ta thế?

Ariel ngẩng lên, thấy vẻ mặt khác thường của gã, lập tức ghét ra mặt: “Anh đừng có hiểu lầm, tôi không hề quen thân gì con chim khổng tước kia, cái loại đó cũng chỉ có anh mới nhìn lọt mắt.”

Từ Vệ Quốc lập tức dựng lông, đứng bật dậy, gào lên: “Nhìn lọt mắt cái gì hả! Ai nhìn lọt mắt chứ! Còn lâu tôi mới để ý con chim khổng tước đó!”

Nhưng Chung Thịnh nghe kiểu gì cũng thấy anh ta đang nghĩ một đằng nói một nẻo, đậm mùi chột dạ.

Ariel phất tay không thèm để ý: “Tôi chẳng quan tâm anh có vừa mắt con chim khổng tước đó không. Tôi chỉ đang phân tích cho anh làm sao tôi đoán được chuyện này liên quan đến đế quốc Elan.”

Từ Vệ Quốc bĩu môi, ngồi xuống lần nữa. Có lẽ vì lời Ariel nói vừa rồi khiến lòng gã loạn cả lên, nên không truy hỏi chuyện này nữa.

Qua một lúc mà Từ Vệ Quốc không nói năng gì, Ariel mất kiên nhẫn gõ lên bàn, thấy Từ Vệ Quốc ngơ ngác nhìn mình thì nhíu mày bất mãn: “Trưởng quan Từ, anh còn chưa nói cụ thể nhiệm vụ lần này là gì.”

“À, không phải cậu đoán được rồi sao?” Từ Vệ Quốc rầu rĩ.

Ariel chán nản: “Tôi chỉ đoán được chuyện này liên quan đến đế quốc Elan thôi, còn cụ thể thế nào sao tôi biết được.”

“Thế à, tôi còn tưởng cậu cái gì cũng biết.” Từ Vệ Quốc bĩu môi.

“Chỉ thượng đế mới cái gì cũng biết. Tôi không có chút hứng thú nào với tôn giáo hết.” Ariel thản nhiên nói, làm Từ Vệ Quốc nghẹn họng.

“Khụ khụ, trưởng quan Từ, tôi nghĩ anh vẫn nên nói chi tiết cho chúng tôi biết thì hơn.” Chung Thịnh mỉm cười, làm dịu bầu không khí giữa hai người họ.

“Ừ, là thế này …” Từ Vệ Quốc trở lại dáng vẻ biếng nhác thường ngày, ngả người trên sofa, giải thích cụ thể sự việc lần này.

Mà vốn dĩ gã không định giấu Ariel và Chung Thịnh. Đã để hai người họ tham gia nhiệm vụ lần này, thì Từ Vệ Quốc biết chắc sẽ không giấu nổi. Chẳng qua kế hoạch của gã là đến tinh cầu PE – 0921 đã rồi mới nói rõ sau. Trong mắt gã, họ xuất sắc thật đấy nhưng chưa hẳn đã nhạy bén với những vấn đề chính trị.

Chuyện này lại liên quan đến hoàng thất đế quốc Elan, Liên Bang không thể quang minh chính đại can thiệp vào. Nhiều người biết chuyện đại hoàng tử trúng độc, nhưng đế quốc Elan không công bố, họ cũng chỉ đành giả vờ không biết.

Nhị hoàng tử Zaccai đến Liên Bang mặt ngoài là tham gia đoàn trao đổi với trường Đệ Nhất, thực chất là tìm kiếm sự trợ giúp trên phương diện chính trị cho đại hoàng tử. Hắn đi chuyến này cũng không phải về tay không. Nhà họ Từ, gia tộc Clifford, cùng với nhà họ Phó đều tăng thêm sự ủng hộ với đại hoàng tử.

Do không biết ai là kẻ đứng sau hạ độc đại hoàng tử, nên cả nhà Clifford và nhà họ Từ đều không thể trực tiếp giúp đỡ. Rơi vào đường cùng, Phó Ngạn Triều nghĩ ra một ý kiến hay, đó là mượn cớ thi cuối kỳ, đưa ra một nhiệm vụ yêu cầu học sinh hoàn thành, qua đó âm thầm trợ giúp nhị hoàng tử.

Lúc chọn người chấp hành nhiệm vụ, Phó Ngạn Triều suy đi tính lại, cuối cùng quyết định chọn Từ Vệ Quốc và Ariel. Nhà họ Từ và gia tộc Clifford đã đứng trong hàng ngũ đồng minh của đại hoàng tử, hai người họ sẽ không phản bội gia tộc mình.

Vốn dĩ Phó Ngạn Triều có nghĩ đến chuyện cử tiểu đội Giảo Lang đi. Nhưng thành phần của tiểu đội này quá phức tạp, cho nên ông đành bỏ qua, chỉ chọn Ariel.

Còn Chung Thịnh thì …

Được rồi, Ariel mà đi thì Chung Thịnh đâu thể không theo.

Phó Ngạn Triều không mù, gia tộc Clifford đã thừa nhận thân phận vị hôn phu của Chung Thịnh rồi, có thể thấy họ đã điều tra cẩn thận bối cảnh của người này, ông không cần phải bận tâm.

Càng nghĩ càng có thể tin tưởng, năng lực cũng đủ cao, nhiệm vụ lần này chỉ là tiếp ứng điện hạ Zaccai, chắc không có vấn đề gì quá lớn đâu … nhỉ?

Nghĩ như thế, Phó Ngạn Triều liền nói với Từ Vệ Quốc. Trong mắt ông, Ariel tuy xuất sắc nhưng vẫn kém hơn Từ Vệ Quốc đã học năm thứ ba, cho nên người lãnh đạo lần này hiển nhiên phải là Từ Vệ Quốc.

Về việc này, ông đã đánh tiếng trước với tướng quân Clifford. Hành động bí mật lần này có hệ số nguy hiểm nhất định, đương nhiên ông phải báo cho bố của Ariel biết. Tướng quân Clifford không tỏ thái độ gì, chỉ nói hiện giờ Ariel là học viên trường quân đội, là một quân nhân, có bổn phận phục tùng mệnh lệnh cấp trên, sau này nếu có chuyện tương tự thì không cần hỏi ý ông nữa, con trai của ông không cần được đối xử đặc biệt.

Ngắt liên lạc với tướng quân Clifford, Phó Ngạn Triều day trán cười trừ. Người này đúng là, ngoài miệng thì nói thế, được rồi, ông tin là trong lòng John cũng nghĩ như thế, nhưng chỉ có mỗi một đứa con trai bảo bối, nếu thực sự gặp nguy hiểm, ông không dám nghĩ sẽ có hậu quả gì nữa.

Nhiều lần cảnh cáo Từ Vệ Quốc không được manh động, không thể liều lĩnh, không cho phép đến những nơi nguy hiểm, Phó Ngạn Triều nhìn cậu ta chỉ muốn giơ tay thề không làm bất cứ chuyện gì nguy hiểm, mới thở phào một chút.

Không phải ông quá lo lắng, nhưng tính tình Từ Vệ Quốc như vậy, hở ra là rước lấy cả đống rắc rối về, thật sự không yên tâm được.

Bây giờ ông chỉ mong việc này có thể hoàn thành thuận lợi, đưa điện hạ Zaccai mạnh khỏe về đế quốc Elan thôi.

“Chúng ta đến PE – 0921 bằng cách nào?” Ariel nhướn mày hỏi. Đó là một tinh cầu chưa khai thác, không có tuyến đường nào dẫn tới đó cả.

“Hề hề, cậu yên tâm, hiệu trưởng Phó sắp xếp cả rồi.” Từ Vệ Quốc cười gian xảo, nhưng không nói gì thêm.

“Bao giờ xuất phát?” Chung Thịnh hỏi.

“Càng sớm càng tốt. Nếu được thì mai đi luôn.” Từ Vệ Quốc nghiêm mặt.

Chung Thịnh liếc nhìn Ariel rồi mới đáp: “Được.”

Từ Vệ Quốc vừa lòng gật đầu, đứng dậy rời đi.

Chào từ biệt các thành viên khác của tiểu đội Giảo Lang, Chung Thịnh và Ariel rời khỏi trường Đệ Nhất trong ánh mắt bịn rịn của Gerald và vẻ mặt bất ngờ của Edward.

Nhiệm vụ lần này là bí mật, không tiện tiết lộ cho các thành viên khác, cho nên cả Hạng Phi lẫn Lâm Phỉ Nhi đều tỏ vẻ bất mãn bực tức với hành động Chung Thịnh trọng sắc khinh bạn đi thi thực chiến riêng với Ariel.

Ngồi trên xe huyền phù loại nhỏ đến sân bay của tinh cầu thủ đô, bọn họ gặp Từ Vệ Quốc ở địa điểm đã hẹn trước. Không thể đến tinh cầu PE – 0921 bằng con đường bình thường, Từ Vệ Quốc lại cố tình giấu cách thức di chuyển đến chỗ hoang vu hẻo lánh đó.

Nói thật, có khi Từ Vệ Quốc còn chẳng hiểu rõ nhiệm vụ lần này nguy hiểm đến mức nào bằng Chung Thịnh và Ariel. Dẫu sao gã vẫn chỉ nghĩ chuyến này đi là để giúp nhị hoàng tử Zaccai tìm thuốc giải. Còn Chung Thịnh và Ariel có ký ức đời trước lại nhớ rõ, ngoài việc tìm thuốc giải, họ còn phải đối phó với sát thủ do cô công chúa Lệ Nhã kia phái tới.

Ây dô, nhị hoàng tử lại xuất hiện rồi Trưởng quan Từ, anh có nhớ người ta không? o[]ゞ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »