Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5769 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 117

❊ ❊ ❊

Các hình ảnh về cơ giáp khi đăng lên mạng bị hạn chế rất nghiêm ngặt. Đa phần các trận đấu quần chúng được xem đều thuộc loại phô diễn động tác cho đẹp mắt. Trông mấy vị ‘quán quân’ hào quang lấp lánh thế thôi, chứ khi đối mặt với bộ đội tinh nhuệ chỉ e chẳng đỡ được mười đòn.

Thi đấu mang tính chất biểu diễn và chém giết thực thụ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Dân chúng đương nhiên không hiểu rõ sự khác biệt này. Đối với họ, dùng cơ giáp để biểu diễn đã hoành tráng lắm rồi. Để họ xem thi đấu cơ giáp chân chính có khi lại thấy không hay bằng mấy màn biểu diễn kia.

Học viên các trường đều rất nhiệt tình, nhiệt tình đến mức vượt ngoài dự đoán của các vị lãnh đạo. Cho nên, người đại diện mạng chiến đấu và đại diện của các trường học bàn với nhau, kế hoạch thi đấu thống nhất trước đó bị hủy bỏ, thay vào đó là tổ chức thi đấu theo từng cụm các tinh cầu trong Liên Bang.

Lãnh đạo các trường tất nhiên không phản đối quyết định này. Hơn nữa, lúc này đây, mạng chiến đấu đã tỏ rõ thành ý của mình.

Top một trăm người xuất sắc nhất ở hạng mục thi đấu cá nhân của giải thanh niên ngoài việc nhận được phần thưởng, còn được mạng chiến đấu tặng rất nhiều điểm tín dụng và có cơ hội nhận được một vài linh kiện cơ giáp quý hiếm. Những linh kiện này dù bán lấy tiền hay để lại sau này trang bị cho cơ giáp của mình đều có giá trị rất cao.

Mà top mười, ngoài các phần thưởng đó ra, còn được một chuyến du lịch xuyên Liên Bang, gồm cả các tinh cầu nguyên sinh xa xôi chưa được khai phá. Trên những tinh cầu này không có gì nguy hiểm, nhờ giữ được trạng thái nguyên sinh mà trở thành tinh cầu du lịch nổi tiếng khắp Liên Bang. Chẳng qua chúng quá xa xôi, lại nằm trong diện được bảo tồn, không cho phép người dân cư trú, nên giá cả không rẻ chút nào. Những người đến đó du lịch đều thuộc tầng lớp giàu có và quyền thế. Đương nhiên, hầu hết bọn họ đều khen phong cảnh nơi đó đẹp vô cùng.

Ngoài phần thưởng dành cho hạng mục thi đấu cá nhân, hạng mục thi đấu đồng đội cũng được thưởng rất nhiều. Nhưng vì một tiểu đội chưa tính kỹ sư cơ giáp đã có tám thành viên, cho nên chia bình quân ra mới kém hơn bên thi đấu cá nhân. Dù sao phần thưởng cũng rất lớn.

Nhìn các quy tắc của giải thanh niên hiển thị trên quang não, Chung Thịnh nhoẻn miệng cười. Anh không biết quá trình bàn bạc thế nào, chỉ nhìn số lượng tám người một tổ là đã hiểu hiệu trưởng Phó định đưa tất cả bọn họ lên sân khấu.

Nhưng … bảy người? Còn một người cuối cùng thì sao?

Đột nhiên, trong đầu Chung Thịnh xuất hiện một gương mặt có phần tiều tùy. Anh giật giật khóe miệng … Xem ra hiệu trưởng đã giúp họ chọn ra thành viên cuối cùng đó rồi.

Day hai bên thái dương hơi nhức. Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý Từ Vệ Quốc sẽ vào đội của họ. Nhưng Từ Vệ Quốc là đàn anh khóa trên, liệu có chịu để Ariel chỉ huy không?

Trong số bảy người bọn họ, Ariel hoàn toàn xứng đáng với vị trí thủ lĩnh. Và xét trên phương diện nào ngài ấy cũng đảm nhiệm rất tốt vai trò thủ lĩnh. Nhưng nếu Từ Vệ Quốc gia nhập nhóm bọn họ, thì liệu có nghi ngờ khả năng chỉ huy của Ariel không?

Nếu thế, cho dù phải trở mặt với Từ Vệ Quốc, Chung Thịnh cũng quyết không để người khác cướp quyền chỉ huy của Ariel.

Nghĩ một lát, Chung Thịnh liên lạc với Từ Vệ Quốc, anh quyết định nói rõ trước khi chuyện đó thực sự xảy ra.

“Tút … tút … tút …”

Tiếng tút dài chờ đợi làm Chung Thịnh nhướn mày ngạc nhiên.

Bởi vì giải thi đấu lần này quy mô quá lớn, nên trường cho tất cả học viên nghỉ học, cho phép học viên dùng các thiết bị của nhà trường để luyện tập.

Đạt được thứ hạng cao là cách quảng bá tốt nhất cho các trường quân sự. Đệ Nhất cũng không ngoại lệ. Sáng nay, tất cả các học viên đều nhận được thông báo. Cho nên Chung Thịnh biết rất rõ, bây giờ Từ Vệ Quốc đang rất ‘rảnh’.

“Kỳ lạ …” Chung Thịnh lẩm bẩm, lại gọi cho Từ Vệ Quốc lần nữa.

“Tút …”

“Chung Thịnh! Đậu má!”

Chung Thịnh giật mình. Tình huống gì đây?

Màn hình quang não chiếu ra hình ảnh Từ Vệ Quốc bị người ta đè trên ghế với tư thế rất kỳ quặc.

“Cứu tôi! Mau cứu tôi! Đồ biến thái, cách xa tôi ra!” Từ Vệ Quốc hét lên với Chung Thịnh rồi quay đầu mắng ai đó.

Người đang đè lên Từ Vệ Quốc dường như biết có người nhìn, nên xoay màn hình lại, cười ngượng ngùng: “Ngại quá, quấy rầy cậu rồi.”

Nói xong tắt quang não đi.

Chung Thịnh trơ mắt nhìn màn hình quang não tắt phụt.

Vừa rồi … có chuyện gì xảy ra?

Hình như anh vừa thấy Nhị hoàng tử đế quốc Elan có ý đồ cưỡng hiếp Từ Vệ Quốc?

Chuyện này không khoa học!

Chung Thịnh thấy đầu óc mình đang hỗn loạn. Từ Vệ Quốc ngày thường mặt dày vô sỉ sao có thể bị con chim khổng tước nửa nọ nửa kia cưỡng hiếp được? Lại nói, Chung Thịnh cũng biết rõ năng lực của Từ Vệ Quốc. Anh ta mà bị người khác áp đảo dễ dàng thế sao? Nhất định là ảo giác!

Chung Thịnh ngẩn người nhìn quang não, do dự không biết có nên báo tin thay Từ Vệ Quốc không. Mặc dù anh có cảm giác con chim khổng tước kia sẽ không làm ra chuyện vô sỉ như thế, vì cưỡng bức một nam sinh trong trường quân đội Đệ Nhất kiểu gì cũng thành tin đồn tai tiếng không che giấu được, đằng sau Từ Vệ Quốc còn có tướng quân Từ Hoa, hắn không điên đến thế đâu nhưng chẳng may hắn điên thật thì sao? Chung Thịnh nghĩ mà lo. Tuy Từ Vệ Quốc mặt dày vô sỉ, nhưng dù sao cũng là bạn anh, từng là huấn luyện viên của anh. Ai chẳng biết anh ta thích con gái. Nếu anh ta bị một thằng con trai cưỡng hiếp, mình lại không làm gì thì quá đáng quá.

Nghĩ mãi, Chung Thịnh quyết định tự mình đi xem thế nào. Nếu không xảy ra chuyện gì thì tốt. Còn nếu Từ Vệ Quốc gặp nguy hiểm thật, anh có thể cứu anh ta ra. Từ hình ảnh vừa rồi, có thể thấy Từ Vệ Quốc chưa mất khả năng phản kháng. Chắc con chim khổng tước kia có muốn làm gì cũng không thành công nhanh chóng đâu.

“Em định đi đâu?” Ariel mặc áo ngủ bằng tơ tằm đi từ phòng ngủ ra. Hôm nay vừa nhận được tin nghỉ học là Chung Thịnh nói cho hắn ngay. Cho nên hắn thoải mái ngủ thêm một giấc, giờ này mới dậy.

“À … qua chỗ trưởng quan Từ.”

“Đến chỗ hắn làm gì?” Ariel giận tái mặt. Hắn còn chưa tha cho cái tên phá hoại chuyện tốt của mình kia đâu.

“Vừa rồi em gọi cho anh ta, thấy …” Chung Thịnh do dự, nói chuyện đó ra liệu có ổn không?

“Anh ta làm sao?” Ariel ngáp một cái, cầm cốc nước lên.

“Anh ta bị chim khổng tước đè ra sô pha giở trò.”

“…” Ariel trầm mặc hồi lâu, vươn tay kéo Chung Thịnh vào lòng.

“Đừng đi, không liên quan đến em.”

Chung Thịnh bó tay. Được rồi, anh biết Ariel hẹp hòi nghiêm trọng, nhưng đến mức độ này thì hơi quá rồi.

Trông bộ dạng trưởng quan Từ như kiểu bị người ta cưỡng hiếp đến nơi. Anh không đi liệu có ổn không đây?

“Có cần em báo cáo một chút không?” Chung Thịnh hỏi dò.

“Không cần.” Ariel chẳng buồn để ý, “Con chim khổng tước kia tuy ngu nhưng chưa đến mức ngang nhiên cưỡng bức nam sinh trường quân sự nước khác. Hắn mà làm thế thật thì đã chẳng đáng được anh gọi là chim khổng tước.”

Chung Thịnh không biết nói gì. Thì ra ngài Ariel gọi điện hạ Zaccai là chim không tước là vì … coi trọng hắn sao?

Ariel bất mãn nhìn Chung Thịnh: “Đương nhiên, em tưởng loại vớ vẩn mà được anh đặt biệt danh à? Người bị anh thù oán lâu như vậy không thể là loại cuồng *** được.”

Chung Thịnh lại trầm mặc. Thù oán rất lâu ư?

Ariel giả bộ không thấy ánh mắt nghi hoặc của Chung Thịnh. Hắn thấy nên tìm cơ hội giải thích chuyện sống lại với Chung Thịnh. Hắn tin với chỉ số thông minh của Chung Thịnh, chắc chắn cậu đã nhìn ra gì đó rồi. Hắn cũng lười che giấu. Lại nói, quan hệ của hai người đã thân mật thế rồi, không cần thiết phải giấu.

Dù sao hắn cũng không lo Chung Thịnh mang mình đi mổ xẻ nghiên cứu … Mà có bị mổ thật thì cũng là cả hai cùng bị.

Đã có Ariel đảm bảo, Chung Thịnh nhanh chóng vứt chuyện tưởng quan Từ rơi vào tay ác bá ra khỏi đầu. Bị sờ vuốt vài cái thôi mà, có mất miếng thịt nào đâu. Nhìn Từ Vệ Quốc kinh hãi … kể ra cũng vui phết.

Còn chuyện luyện tập, thôi thì tối nay nói sau vậy. Dù sao ngoài trưởng quan Từ ra, bọn Lôi Tranh, Samantha đều đã được liệt vào danh sách rồi.

“Ariel, chúng ta tìm ai làm kỹ sư cơ giáp đây? Trong trường không có ai nổi trội về mặt này cả.” Chung Thịnh nhìn danh sách học viên hệ cải tạo cơ giáp, nhưng không tìm được ai vừa ý.

Có thể nói bảy người bọn họ phối hợp với nhau vô cùng ăn ý. Cho nên cải tạo cơ giáp cũng phải có sự phối hợp. Hơn nữa, bọn họ đều có thế mạnh riêng và nhiều điểm xuất sắc, chỉ e các học viên trong trường không thể thỏa mãn yêu cầu của họ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »