Nếu không có sự ngăn cản của Viên Mục Dã, chắc ba tên nhân viên an ninh kia đã chết dưới tay Thạch Lỗi rồi, cũng nhờ Viên Mục Dã ra sức khuyên can nên ba tên đó mới bị đánh bất tỉnh rồi bị ném vào một chỗ khuất trong bụi cỏ...
A Triết đổi một bộ quần áo nam và nhanh chóng cao trở lại, gã nhìn Thạch Lỗi đầy bất mãn: “Mặc quần áo nam vẫn thoải mái hơn... Sau này đừng bắt tôi giả làm phụ nữ nữa! Muốn đóng giả thì tự anh đi mà đóng!”
Được thêm một lớp bảo vệ từ bộ đồng phục nhân viên an ninh, ba người nhanh chóng đi đến tầng dưới của trung tâm y tế. Đúng lúc này có một chiếc xe tang màu đen lái đến, A Triết thấy vậy bèn lẩm bẩm chửi: “Chết tiệt, con đường thật sự đã thông rồi...”
Sau đó ba người đi theo mấy gã mặc vest đen vào trong trung tâm y tế, một lúc sau, những người đó nghiêm trang khiêng một chiếc quan tài màu đen kiểu tây ra khỏi nhà xác.
Trong lúc này, ba người rất nhiệt tình giúp đóng cửa mở cửa, khiến nhân viên của trung tâm y tế rất bối rối, họ không biết ba nhân viên an ninh ngốc nghếch này chui từ chỗ nào ra mà cứ giúp mọi người như vậy. Sau cùng ba gã này còn nằng nặc đòi đi theo xe để tiễn họ ra khỏi viện điều dưỡng...
Ban đầu, người của Vương Hồng Vũ còn tưởng ba nhân viên an ninh này là do viện điều dưỡng sắp xếp nên không nói gì, không ngờ khi xe tang sắp đến cổng viện, ba người này lập tức “lộ vẻ hung ác”, bọn họ nhất định không chịu xuống xe.
“Rốt cuộc thì ba người là ai?” Một người đàn ông đeo kính lạnh lùng hỏi.
Viên Mục Dã cười nói: “Lần trước Vương Hồng Vũ đã nợ tôi một ân tình, bây giờ mấy người đưa chúng tôi ra khỏi viện điều dưỡng thì coi như anh ta đã trả ân tình này... Nếu không tin thì anh có thể gọi điện thoại cho Vương Hồng Vũ và nói tên tôi là Viên Mục Dã.”
Dù sao trên xe vẫn còn chở di thể của vị chủ tịch cũ, vì vậy bọn họ không dám sơ suất nên lập tức gọi điện thoại cho Vương Hồng Vũ, sau khi nói vài câu thì đưa điện thoại cho Viên Mục Dã...
Vương Hồng Vũ hiển nhiên cũng không ngờ Viên Mục Dã lại đưa ra yêu cầu kỳ quái như vậy, anh ta ngạc nhiên hỏi: “Cậu Viên? Tại sao cậu lại xuất hiện trên xe của bố tôi?”
Viên Mục Dã thở dài, nói: “Đây thật sự là tình huống bất đắc dĩ, xe của chúng tôi bị đất sạt lở vùi lấp, nhưng chúng tôi có việc gấp phải xuống núi, vì vậy tôi hy vọng Tổng giám đốc Vương có thể tạo điều kiện, chỉ cần đưa ba người chúng tôi xuống đường cái dưới chân núi là được, coi như anh đã trả nợ ân tình của tôi, được chứ?”
Vương Hồng Vũ do dự vài giây, sau đó cười bảo: “Nếu cậu Viên đã nói đến mức đó, tôi còn nói gì được nữa chứ? Chỉ cần cậu và bạn cậu không ngại là được, cậu đưa điện thoại cho người của tôi, tôi sẽ dặn họ vài câu...”
Viên Mục Dã nghe xong bèn đưa điện thoại cho người đàn ông đeo kính, sau đó Vương Hồng Vũ dặn dò anh ta vài câu qua điện thoại, đối phương nghe xong gật đầu nói: “Tổng giám đốc Vương yên tâm, tôi biết phải làm thế nào.”
Chuyện sau đó đơn giản hơn rất nhiều, chiếc xe tang chạy đến cửa chính thì không dừng lại mà chạy thẳng xuống chân núi, ba người Viên Mục Dã dường như sắp được rời khỏi chỗ quỷ quái này...
Không ngờ chiếc xe chạy khỏi viện điều dưỡng không lâu thì đột ngột dừng bên cạnh một nhà vệ sinh công cộng, sau đó lái xe gọi hai “người áo đen” đang ngồi cùng mấy người Viên Mục Dã đi xuống lấy nước để đổ vào bình nước của xe.
Lúc đầu, ba người Viên Mục Dã không cảm thấy có gì không ổn, đến tận khi hai người kia mãi vẫn không quay lại, Thạch Lỗi mới nhận ra rằng có thể hỏng việc... Gã nhanh chóng đẩy cửa xe, nhưng lại phát hiện nó đã bị khóa từ bên ngoài.
Viên Mục Dã quay đầu lại mở quan tài ra thì thấy bên trong là một hình nộm bằng cao su... A Triết thấy ba người mình đã bị lừa, gã đá mạnh vào cửa sau của chiếc xe tang.
Viên Mục Dã thấy cửa sau của chiếc xe bị A Triết đạp đến biến dạng thì nghi ngờ nói: “Đối phương không thể nhốt chúng ta chỉ bằng cánh cửa này, chắc chắn bọn chúng còn trò gì khác nữa...”
Không ngờ khi Viên Mục Dã vừa dứt lời, hình nộm cao su trong quan tài dường như bị chấn động nên bắt đầu bốc khói trắng... Viên Mục Dã thấy vậy vội vàng bảo A Triết đừng đá nữa, nhưng lúc này ba người đã hít phải khỏi trắng nên mọi thứ trước mắt dần trở nên mơ hồ.
Trước khi Viên Mục Dã hôn mê, cậu luôn suy nghĩ xem chỗ nào có vấn đề? Tại sao đối phương lại có thể giở trò trên chiếc xe tang từ trước? Chẳng lẽ bà Liễu có vấn đề sao?
Khi ba người tỉnh lại, tình huống có vẻ tốt hơn lần trước một chút, ít nhất họ không bị treo trên không trung mà chỉ bị trói chặt vào ghế không thể nhúc nhích...
Trương Hiểu Bân lúc này đứng trước mặt ba người và nở nụ cười đắc thắng: “Không ngờ hả, chúng ta lại gặp nhau.”
A Triết nhíu mày nói: “Mẹ nó chứ đúng là âm hồn không tan...”
Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Tại sao cậu lại biết ba người chúng tôi sẽ lên chiếc xe tang đó? Dì Liễu là người của cậu à?”
Trương Hiểu Bân cười đáp: “Anh nói bà già họ Liễu đó hả, anh đổ oan cho người ta rồi đấy, bà ta thật sự có lòng tốt muốn giúp các anh... Nhưng bà ta không biết rằng các phòng trong tòa nhà đều có máy nghe lén. Các người thật sự nghĩ rằng tôi không biết bà già đó giả ngu trong hai năm qua sao? Chẳng qua tôi lười tính toán với bà ta mà thôi, chỉ cần bà ta ngoan ngoãn ở lại viện điều dưỡng, vậy thì ngu thật hay giả ngu có gì khác nhau đâu? Thật đáng tiếc, mấy ngày nay bà ta giở nhiều trò quá, vậy mà còn khuyến khích Chủ tịch Vương cầu cứu với bên ngoài, suýt nữa làm hỏng việc lớn của tôi.”
Viên Mục Dã nghe xong mà lòng trầm xuống, cậu lập tức hỏi Trương Hiểu Bân: “Dì Liễu đâu? Cậu làm gì bà ấy rồi?”
Trương Hiểu Bân nhún vai: “Không có gì, tôi chỉ làm một phẫu thuật nhỏ để bà ta trở nên ngoãn ngoãn nghe lời mà thôi...”
Trương Hiểu Bân nói xong thì nói nhỏ với người bên cạnh vài câu, người kia nghe xong xoay người ra cửa, một lát sau đã dẫn bà Liễu đi vào. Nhưng khi Viên Mục Dã nhìn thấy trạng thái của bà Liễu, tim cậu đánh thót một cái, vì cậu thấy vẻ mặt lanh lợi của bà lão đã biến mất, thay vào đó là nét mặt ngớ ngẩn như những ông bà già khác.
Ở thời khắc đó, Viên Mục Dã ước gì bà Liễu chỉ đang giả vờ, khi không có người bà ấy sẽ quay trở về trạng thái như trước đây, nhưng Viên Mục Dã biết rất rõ, đám người Trương Hiểu Bân chắc chắn đã làm gì đó rất đáng sợ với bà Liễu, vì vậy mới khiến bà ấy trở thành thế này...
“Rốt cuộc thì cậu đã làm gì bà ấy?” Viên Mục Dã quát lên đầy phẫn nộ.
Trương Hiểu Bân không trả lời câu hỏi này mà quay đầu bảo bà Liễu: “Ra ghế đằng kia ngồi đi...”