Thấy Thạch Lỗi không nói lời nào, Viên Mục Dã lại nói tiếp: “Có lẽ trong quá trình trưởng thành, anh đã chứng kiến quá nhiều sự xảo trá của con người, nên khi gặp hai chị em Trương Hiểu Vũ sẽ khó tránh khỏi bị xúc động. Nếu như khi đó anh thả hai chị em họ đi, vậy rất có thể anh cũng sẽ không phải là anh của ngày hôm nay.”
Thạch Lỗi khẽ hừ một tiếng: “Cậu nói cứ như đã chứng kiến quá trình trưởng thành của tôi vậy... Có một số người và việc không đơn giản như cậu nghĩ đâu, nếu như trước đây tôi thật sự thả hai chị em đó đi, vậy bây giờ chẳng những không có con người Thạch Lỗi này mà chưa biết chừng tôi còn chẳng tồn tại.”
Trên thực tế, Viên Mục Dã chưa bao giờ hỏi về thời thơ ấu của Thạch Lỗi, thứ nhất là vì cậu cảm thấy hai người chưa thân quen đến mức đó. Thứ hai, Viên Mục Dã đoán rằng tuổi thơ của Thạch Lỗi chưa chắc đã là một kỷ niệm đẹp, nếu không tại sao gã lại trở thành Thạch Lỗi như bây giờ?
Lúc này, khi nghe Thạch Lỗi chủ động nhắc đến, Viên Mục Dã mới thở dài nói: “Tôi biết anh đã phải rất vất vả mới đạt đến vị trí như ngày hôm nay trong tập đoàn... Nếu năm đó ông Lâm không bị tai nạn bất ngờ, chắc anh và tôi sẽ không trở thành như ngày hôm nay.”
Thạch Lỗi khoát tay: “Cậu vẫn quá ngây thơ, tai nạn của Giáo sư Lâm năm đó... Được rồi, không nói nữa. Dù sao cậu bây giờ cũng đã trở thành như thế này, cho dù xoắn xuýt với quá khứ thì cũng chẳng thay đổi được tương lai.”
Viên Mục Dã nghe xong nghiêm mặt hỏi: “Ông Lâm không phải chết vì tai nạn sao?”
Thạch Lỗi trầm giọng: “Tôi không thể trả lời vấn đề này cho cậu ngay bây giờ, tôi vẫn luôn điều tra... Năm đó những học sinh trong lớp, kẻ chết, người mất tích, không thể nào tìm được người thứ ba còn sống khỏe mạnh như cậu và tôi đâu.”
Viên Mục Dã vội vàng truy hỏi: “Năm đó tôi không bị dính vào là vì vẫn chưa nhập học chính thức, còn anh thì sao? Anh đã tránh được điều đó bằng cách nào?”
“Có lẽ do tôi có khả năng cảm nhận nguy hiểm rất mạnh ngay từ khi còn bé, tôi lập tức chạy trốn khi biết Giáo sư Lâm gặp chuyện... Sau đó tôi cắt đứt toàn bộ liên lạc với các bạn học quen thuộc xung quanh, trên người cũng không có tiền, suýt nữa còn rơi vào cảnh ngủ ở gầm cầu.” Thạch Lỗi cứ như đang kể về kiếp trước của mình vậy.
“Sau đó thì thế nào? Tại sao anh lại làm nghề này?” Viên Mục Dã hỏi.
Thạch Lỗi cười đáp: “Để tồn tại thôi... Năm đó, tôi đã gặp một quý nhân vào lúc mình chán nản nhất, ông ta dẫn tôi vào nghề và cũng dạy tôi rất nhiều cách để sinh tồn.”
Viên Mục Dã tò mò hỏi: “Người này là ai? Tôi có biết không?”
Thạch Lỗi lắc đầu, sắc mặt u ám, gã nói: “Cậu không có cơ hội gặp ông ta đâu... Ông ta chết từ lâu rồi.”
Viên Mục Dã kinh ngạc: “Chết rồi à? Sao lại chết thế?!”
Thạch Lỗi cười khan, đáp: “Tôi giết...”
Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của Viên Mục Dã. Khi mới quen Thạch Lỗi, Viên Mục Dã đã gán cho đối phương cái mác kẻ xấu đúng nghĩa, không những giết người không chớp mắt mà gã còn không có một chút tình cảm nào.
Sau vài lần tiếp xúc, Viên Mục Dã nhận thấy Thạch Lỗi là một kẻ xấu rất có nguyên tắc, cái gì cũng dựa trên lợi ích, chỉ cần có lợi thì bạn bè cũng có thể trở thành kẻ địch, kẻ địch cũng có thể trở thành bạn bè.
Sau này khi tiếp xúc nhiều hơn, Viên Mục Dã mới cảm thấy gã đàn anh từ trên trời rơi xuống này đối xử với mình vẫn có một chút khác biệt. Lúc đó Viên Mục Dã không hiểu là vì cái gì, dù sao Thạch Lỗi cũng là một gã chỉ nhận tiền không nhận người, làm sao gã có thể nương tay chỉ vì một thứ tình cảm cùng trường cùng lớp chỉ tồn tại trên danh nghĩa đó cơ chứ?
Bây giờ nghĩ lại, có thể Thạch Lỗi cảm thấy Viên Mục Dã cũng giống mình, hai người là một trong số ít những học sinh còn sống của Lâm Sâm, hơn nữa họ lại còn gặp được nhau! Sau này giữa bọn họ xảy ra rất nhiều chuyện và không hiểu sao lại biến thành những người bạn cùng sống chết có nhau như bây giờ...
Có lẽ do đã quá thân nên Viên Mục Dã đã dần quên mất Thạch Lỗi là một tay giết người không chớp mắt... Cho đến khi Thạch Lỗi thản nhiên nói rằng gã giết vị tiền bối đã dẫn dắt mình vào nghề, Viên Mục Dã mới cảm thấy hơi ngạc nhiên.
“Tại sao chứ? Dù sao ông ta cũng là sư phụ không chính thức của anh mà...” Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu.
Thạch Lỗi cười lạnh: “Ai nói không phải đâu? Dù sao cũng là sư phụ dẫn dắt tôi vào nghề... Chỉ cần tôi vẫn còn chút nhân tính thì phải báo đáp ông ta thật tốt, đúng không?”
Viên Mục Dã nghe thấy một sự xúc động trong lời nói của Thạch Lỗi, vì vậy cậu ngập ngừng hỏi: “Ông ta... đã làm gì anh?”
Thạch Lỗi cười lạnh đáp: “Cũng chẳng có gì, chẳng qua vào lúc nguy hiểm nhất thì đẩy tôi vào chỗ chết mà thôi...”
Viên Mục Dã gật đầu: “Thảo nào...”
Hóa ra Thạch Lỗi cùng từng thử tin tưởng người khác, nhưng cuối cùng lại bị phản bội, từ đó có thể thấy, Thạch Lỗi có thể sống đến bây giờ không phải do mạng lớn mà là do gã đủ tàn nhẫn...
Sau đó hai người trò chuyện với nhau rất lâu, có lẽ cái gã nhốt hai người ở chỗ này cũng không thể ngờ được, đáng lẽ hai người phải la hét hoảng sợ tìm lối ra thì bây giờ lại ngồi ở cửa rồi vừa cười vừa nói để giết thời gian.
Bởi vì tất cả cửa sổ đều bị bịt kín nên Viên Mục Dã không biết lúc này bên ngoài là sáng hay tối, nhưng xét về mặt thời gian thì bây giờ chắc trời đã tối, vì vậy cậu đứng dậy nói với Thạch Lỗi: “Anh chờ ở đây nhé... tôi đi dạo xung quanh một mình.”
Thạch Lỗi lập tức phản đối: “Không được, đối phương chậm chạp không ra tay, rất có thể là vì gã đang đợi chúng ta tách ra...”
Viên Mục Dã bước lên trước và nói: “Có phải anh đánh giá sức chiến đấu của chúng ta quá cao rồi không? Tin tôi đi, chỉ cần đối phương muốn... Bất kể chúng ta có ở cùng nhau hay không thì hắn cũng sẽ ra tay thôi.”
“Cậu đi đâu thế?” Thạch Lỗi không yên tâm nên đi theo.
Viên Mục Dã thấy vậy bèn cười nói: “Anh đừng đi theo... Tôi muốn cảm nhận nơi này xem có từ trường tư duy còn sót lại hay không.”
Thạch Lỗi lắc đầu: “Cậu không nói thì tôi cũng quên mất rằng cậu còn cái kỹ năng ẩn này!”
Viên Mục Dã mỉm cười rồi đi thẳng đến cầu thang, bởi vì hơi thở của Thạch Lỗi quá mạnh mẽ, cho nên Viên Mục Dã phải tránh xa gã nếu muốn đọc từ trường tư duy ở đây. Sau khi suy nghĩ, Viên Mục Dã bước lên tầng hai...
Không ngờ Viên Mục Dã vừa đi đến tầng hai thì đã cảm thấy có bóng người lướt qua mình, cậu nhìn kỹ thì hóa ra là Vệ Tĩnh đã mất liên lạc với họ... Lòng Viên Mục Dã trầm xuống, xem ra Vệ Tĩnh cuối cùng vẫn chết rồi.
Để tìm ra nguyên nhân cái chết của Vệ Tĩnh, Viên Mục Dã chậm rãi đi theo phía sau cô ta, không ngờ Vệ Tĩnh đi được hai bước thì đột nhiên bị một sức mạnh đánh ngã, sau đó rơi xuống tầng một.
Viên Mục Dã không kịp nghĩ nhiều, cậu vội vàng chạy xuống tầng một và cố gắng nhìn xem Vệ Tĩnh đã gặp phải cái gì tại căn biệt thự này trước khi chết...