Đoàn Phong hơi bực: “Bị bản thân dọa ư!? Cậu trở nên nhát cáy như vậy từ bao giờ thế?”
Viên Mục Dã sợ nói thêm gì nữa sẽ lộ tẩy nên vội đẩy Đoàn Phong ra: “Cẩn thận giẫm trúng mảnh thủy tinh. Để tôi đi tìm đồ quét dọn.”
Đoàn Phong nhận ra Viên Mục Dã đang cố tình lảng tránh vấn đề của mình nên cũng không hỏi thêm, chỉ giữ chặt cậu: “Được rồi, cậu về nghỉ ngơi đi, để tôi dọn chỗ này là được.”
Nghe vậy, Viên Mục Dã lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó chạy về phong nhanh như trốn, chỉ để lại Đoàn Phong nheo mắt nhìn bóng lưng Viên Mục Dã, lòng đầy nghi ngờ.
Trở về phòng, trên cơ bản Viên Mục Dã đã chẳng còn buồn ngủ nữa. Cậu nhớ lại cảnh vừa rồi thấy Diệp Dĩ Nguy hết lần này đến lần khác, nhất thời không phân biệt rõ rốt cuộc đó là ảo giác hay là mình thật sự nhìn thấy cái gì…
Viên Mục Dã tự hỏi mình cũng không tin quỷ thần, cho nên cậu không cho rằng tình huống vừa rồi là mình gặp ma… Nhưng nếu không phải gặp ma, vậy chỉ có thể chứng tỏ là cơ thể Viên Mục xảy ra vấn đề gì đó.
Trước đây lão Lâm đã kiểm tra cho Viên Mục Dã rồi, nếu thật sự có vấn đề gì, không đời nào anh ta không kiểm tra ra! Hơn nữa tình huống kiểu này không chỉ mới xuất hiện một hai lần, chẳng lẽ đúng là mặt tinh thần của cậu đã xảy ra vấn đề hay sao?
Lúc này tâm trạng của Viên Mục Dã rất cáu bẳn, bởi vì cậu cũng không biết rốt cuộc mình bị làm sao. Trước kia, gặp phải chuyện gì còn có thể bàn bạc với Đoàn Phong, nhưng hiện giờ… cũng chỉ có thể tự suy nghĩ lung tung một mình.
Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã dậy sớm đi chạy bộ. Cũng không phải cậu không muốn ngủ thêm, mà là bởi vì đêm qua cậu tỉnh lại rồi mãi không ngủ lại được. Lời chất vấn của Diệp Dĩ Nguy trong gương cứ mãi quanh quẩn trong đầu, dẫu gì thì lòng cậu vẫn thấy thẹn trong chuyện này.
Ăn sáng xong, Đoàn Phong thấy hôm nay trạng thái của Viên Mục Dã khá tốt bèn đề nghị đến trưa mọi người cùng đến Xuân Phong Lý liên hoan, thuận tiện gọi luôn Đầu To và Linh Nhi đã lâu không gặp. Viên Mục Dã không có ý kiến gì, có điều trước đó cậu vẫn muốn về nhà thăm Kim Bảo và Lệ Thần.
Đoàn Phong muốn để Trương Khai đưa cậu về, nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu: “Khỏi… Đâu phải tôi không biết nhà mình ở đâu? Các anh vẫn nên qua sớm giúp chị Tần một tay đi!”
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã đã nói đến mức đó nên tất nhiên cũng không tiện nói gì nữa. Suy cho cùng, anh ta cũng sợ cố tình quá mức sẽ bị Viên Mục Dã phát hiện ra vấn đề… Mà Viên Mục Dã không muốn Trương Khai đi theo mình là bởi vì cậu còn có vài việc muốn bàn với Lệ Thần, nói thẳng ra là muốn đối phương xem xét thử rốt cuộc cơ thể của mình đã xảy ra vấn đề gì.
Trên đường về, Viên Mục Dã thấy thời gian dư dả nên không gọi taxi mà là đi bộ về, dẫu sao cũng đã lâu cậu không ngắm nhìn thành phố này rồi… Khi đi ngang qua một công viên nhỏ, cậu gặp được một đám trai trẻ đang đá bóng, cậu có hứng thú nên tạm nghỉ chân đứng xem.
Ai ngờ đúng lúc này, một thằng nhóc trong đó lỡ chân, đá bóng thẳng tới mặt Viên Mục Dã… Đã là con trai mười mấy tuổi, đúng độ tuổi dư sức lực mà không có chỗ sử dụng, cú đá bóng này rất mạnh, nếu đập vào mặt tuyệt đối sẽ chảy máu liền.
Kết quả Viên Mục Dã chỉ tiện tay giơ ra chắn là đã đập cho quả bóng kia nổ ngay tắp lự! Sự việc xảy ra hơi đột ngột, Viên Mục Dã cũng không ngờ sức tay của mình lớn thế.
Trong lòng mấy cậu trai trẻ biết suýt nữa mình đã gây hoạ làm người ta bị thương nên tất nhiên cũng không dám bước lên hỏi đến cùng chuyện đập bể quả bóng đá. Cả đám chạy “vèo” phát mất tăm mất tích, chỉ để lại mình Viên Mục Dã ngơ ngẩn đứng nhìn quả bóng bị mình đập hỏng nằm dưới đất.
Viên Mục Dã nghi ngờ nhìn tay phải của mình. Theo lý mà nói, trong tình huống bình thường, lực tay của cậu không thể lớn như vậy, bởi vì dù thế nào nó cũng chỉ là bàn tay có máu có thịt, chắc chắn không thể sánh bằng cánh tay máy của gã A Bưu kia!
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nhặt một cục đá to bằng quả trứng gà từ dưới đất lên, sau đó bóp mạnh… Kết quả cục đá đó thật sự bị cậu bóp nát hẳn luôn!?
Thấy thế, Viên Mục Dã ngớ người. Cơ thể hiện giờ của cậu quả thật đã từng được cải tạo, nhưng đâu thể nào trâu bò đến cỡ này? Hơn nữa ký ức cũ của cậu cũng đã khôi phục, mặc dù trước kia cậu mặc thêm trang bị xương cốt bên ngoài cũng không lợi hại nhường ấy!
Vì thế Viên Mục Dã vẫn chưa từ bỏ ý định, lại nhặt một cục đá dưới đất lên. Lần này cậu đổi cục đá sang tay trái, kết quả chẳng hề sứt mẻ gì cả…
Viên Mục Dã suy nghĩ miên man suốt đường về đến cửa nhà. Giờ đây đầu óc của cậu đầy một đống dấu chấm hỏi, mà khi chuẩn bị đẩy cửa đi vào, cậu lại thấy Lệ Thần đúng lúc ra tới. Khi bốn mắt hai người nhìn nhau, Lệ Thần chợt thay đổi sắc mặt, tư thế như gặp kẻ địch.
Đây là lần đầu tiên Viên Mục Dã nhìn thấy Lệ Thần nhìn mình bằng ánh mắt kiểu này, vì thế cậu bất giác lùi ra sau hai bước rồi hỏi: “Sao vậy!? Có chỗ nào không phù hợp ư?”
Ánh mắt Lệ Thần rơi vào cánh tay phải của Viên Mục Dã, sau đó trầm giọng hỏi: “Anh mang theo cái thứ gì về vậy?!”
Nghe thế, sắc mặt Viên Mục Dã trở nên vô cùng khó coi. Dường như cậu đã nghĩ đến gì đó trong tích tắc, thế nên cậu nhìn cánh tay phải của mình một cách khó tin, cả buổi cũng không nói một câu nên lời.
Cuối cùng Lệ Thần đành lên tiếng trước: “Vào trong trước đã!”
Viên Mục Dã gật đầu, đi theo sau Lệ Thần vào nhà với sắc mặt tái nhợt.
Vào trong, Lệ Thần lạnh giọng hỏi: “Xắn tay áo bên phải của anh lên…”
Viên Mục Dã ngoan ngoãn làm theo, thật ra hiện giờ trong lòng cậu đã đoán được đại khái, nhưng vẫn không muốn đối mặt với hiện thực mà thôi. Cho đến khi Lệ Thần nắm lấy tay phải của cậu, một dấu ấn màu đỏ rất rõ ràng đột ngột xuất hiện trên cánh tay phải của cậu, giống như một dây mây màu đỏ quấn quanh đến tận khuỷu tay!
Cùng lúc đó, Viên Mục Dã cảm thấy cánh tay phải của mình chợt nóng ran lên, như thể dấu ấn dây mây màu đỏ kia là sợi xích sắt được nung nóng đỏ, nhưng tiếc rằng thứ kia lại nằm dưới da Viên Mục Dã, dù có nóng thế nào cũng không vứt đi được.
May mà sau khi Lệ Thần buông tay Viên Mục Dã ra, dấu ấn quái dị màu đỏ đó và cảm giác nóng rát dữ dội cũng biến mất theo.
Lệ Thần thở dài: “Anh rước lấy cái đồ lợi hại như vậy ở đâu thế?”
Viên Mục Dã kể hết lượt những điều mình trải qua mấy ngày nay. Lệ Thần trầm giọng đưa ra ý kiến: “Nói như thế, ắt hẳn thứ kia đã ký sinh trong cánh tay phải của anh vào giây phút cuối cùng…”