Thạch Lỗi cười khẩy, nói: “Mày là vết nhơ duy nhất trong sự nghiệp của tao, làm sao tao có thể quên được?”
“Vết nhơ? Mày có nói nhầm không? Công việc của bọn mày vốn đã ngập tràn bẩn thỉu, chắc tao là ánh sáng chói lóa duy nhất trong sự nghiệp của mày đấy chứ!” Người đàn ông trẻ tuổi chế nhạo.
Thạch Lỗi thản nhiên nói: “Bây giờ tao đã rơi vào bẫy của mày, bẩn thỉu hay sáng chói thì đều do mày nói mà thôi... Cha mẹ và chị gái của mày là do tao giết, không có ai trong bọn họ liên quan đến chuyện này!”
Đối phương hừ lạnh: “Không liên quan đến họ, nhưng họ cũng không phải người tốt... Muốn tao thả họ đi cũng được thôi, nhưng chúng ta phải chơi một trò chơi đã.”
“Rốt cuộc thì mày muốn làm gì?” Ánh mắt Thạch Lỗi dần trở nên lạnh lùng.
Người thanh niên trẻ tuổi cười đáp: “Đơn giản thôi... Chúng ta chơi trò anh yêu tôi hay yêu hắn được không? Các người nhìn thấy mấy thùng nhựa màu trắng phía dưới chứ? Trong đó chứa đầy axit cực mạnh, chỉ cần người nào rơi vào là lập tức bị hòa tan hết. Bây giờ tao sẽ cho mày quyền lựa chọn, mày hãy chọn xem người nào trong số họ sẽ rơi xuống trước.”
Thạch Lỗi nghe xong tái mặt hỏi: “Tại sao tao lại phải lựa chọn?”
Người thanh niên thản nhiên nói: “Bởi vì nếu mày không chọn, tao sẽ ném cả sáu người vào thùng cùng một lúc... Tự mày nhìn đi! Dù sao đội ngũ trước đó cũng đã chết vì mày, cho dù chết thêm vài người thì chắc cũng không có gì khác biệt với mày đâu đúng không?”
“Người thứ ba bên trái!” Thạch Lỗi nói không hề do dự.
Đối phương rất vui vẻ: “Sảng khoái!”
Ngay sau đó, người thứ ba bên trái rơi “phốc” một cái vào trong thùng, mặc dù chỉ nhìn qua màn hình của chiếc tivi cũ, nhưng Viên Mục Dã vẫn có thể cảm nhận được mùi vị kinh tởm được sinh ra khi axit mạnh đang ăn mòn cơ thể con người...
Viên Mục Dã nhìn đến đây thì lập tức hiểu tại sao Thạch Lỗi lại lựa chọn người thứ ba bên trái, bởi vì ngay cả khi con người đang hôn mê, cơ thể của anh ta vẫn sẽ có phản ứng khi phải chịu đau đớn.
Nhưng sau khi rơi vào chất lỏng axit, người đội viên kia lại không hề vùng vẫy chút nào, kết hợp với những giọt máu trên sàn tầng ba... Điều này chứng tỏ anh ta đã chết trước khi rơi vào trong thùng...
Nhưng Viên Mục Dã không biết tại sao Thạch Lỗi lại nhận ra được điều đó, Viên Mục Dã tự hỏi bản thân không thể có khả năng liếc mắt là nhìn ra ai là người sống, ai là thi thể trong số những người đang hôn mê...
“Ném thế này chán lắm! Hay là tao đánh thức tất cả bọn họ dậy nhé?” Giọng nói của người thanh niên lại vọng ra từ chiếc tivi.
Đúng lúc này, một nam thanh niên đeo mặt nạ đi vào trong màn hình, trên tay cầm một cái ống tiêm và lần lượt tiêm một loại chất lỏng không biết tên vào tay mấy người A Triết, sau đó bọn họ nhanh chóng tỉnh lại...
Viên Mục Dã hiểu ngay đối phương muốn làm gì, nếu trò chơi tiếp tục thì bây giờ kẻ bị ném vào thùng sẽ là người sống, vậy việc lựa chọn ném ai hay không ném ai sẽ trở nên rất khó khăn! Cho dù Thạch Lỗi chọn thế nào, đối phương đều muốn mấy người A Triết chứng kiến cảnh đồng bọn sống sờ sờ bị ném vào thùng axit.
Sau khi A Triết tỉnh dậy, gã lập tức vùng vẫy dữ dội, người thanh niên thấy vậy bèn bình thản nói: “Mày phải nghĩ cho kỹ, chiếc thùng nhựa dưới chân mày đầy axit mạnh, hãy nhìn chiếc thùng bên trái của mày kìa... Trong đó đã có một đồng nghiệp của mày rồi đấy, nếu mày thật sự kéo đứt dây thừng, vậy kết cục sẽ không dễ chịu đâu!”
A Triết nghe xong liền không giãy giụa nữa, gã ngạc nhiên nhìn Thạch Lỗi và Viên Mục Dã bên ngoài màn hình, lúc này hai người mới nhận ra rằng cũng có một chiếc tivi cũ ở ngay trước mặt mấy người A Triết, bọn họ cũng nhìn được tình hình của Viên Mục Dã và Thạch Lỗi...
Người thanh niên trẻ thấy A Triết không vùng vẫy nữa thì hài lòng, nói: “Được rồi, trò chơi tiếp tục... Thạch Lỗi, lựa chọn thứ hai của mày là gì?”
Thạch Lỗi híp mắt nhìn màn hình, trong mắt đầy sát khí, Viên Mục Dã ở bên cạnh biết mình không thể tiếp tục đợi nữa, cậu bây giờ phải lên trên tầng để tìm đến căn phòng bí mật này mới được, vì vậy Viên Mục Dã không gọi Thạch Lỗi mà quay người đi thẳng lên trên tầng...
Thạch Lỗi còn chưa kịp lựa chọn thì bỗng nghe thấy đối phương cười nói: “Bạn của mày rất thông minh, gã biết phải lên tầng ba tìm tao, thật đáng tiếc...” Người thanh niên nói đến đây đột nhiên dừng lại một chút, sau đó trầm giọng xuống: “Bây giờ ai lên tầng ba đều phải chết!”
Thạch Lỗi biến sắc khi nghe điều đó, gã vội vàng quay người chạy lên tầng ba, nhưng lúc này Viên Mục Dã đã đứng ở tầng ba... Thật ra khi Viên Mục Dã vừa bước lên đây thì đã cảm thấy không ổn, mặc dù chỗ này trông như không có gì, nhưng Viên Mục Dã cảm nhận rất rõ có một hơi thở nguy hiểm đang tồn tại.
Đột nhiên, Viên Mục Dã phát hiện đám bụi cách đó không xa đang bay lên, dường như có một con quái vật khổng lồ không thể nhìn thấy bằng mắt thường đang lao đến rất nhanh, theo bản năng, Viên Mục Dã lùi về phía sau hai bước.
Cùng lúc đó, một chiếc ghế sô pha bị gãy trên tầng ba bỗng bay lên rồi đập thẳng về phía trước mặt Viên Mục Dã, kết quả là Viên Mục Dã thấy chiếc ghế bị một sức mạnh phá tan ra thành từng mảnh... Ngay sau đó, Viên Mục Dã bỗng bị người nào đó kéo sang một bên, và cậu lăn thẳng xuống cầu thang.
Đây là một cú ngã khá nặng, khi Viên Mục Dã đầu óc quay cuồng ngồi dậy, cậu mới nhận ra người vừa kéo mình xuống lại là Thạch Lỗi, Viên Mục Dã thấy sắc mặt đối phương trắng bệch, gã gắt lên với cậu: “Cậu chán sống rồi à?”
Viên Mục Dã bò dậy, sau khi kiểm tra xem trên người có vết thương nào không, mới lộ vẻ sợ hãi, nói: “Tôi có thể khẳng định thứ đó là động vật, bởi vì tôi vừa ngửi được cái mùi giống hệt mùi hôi của Kim Bảo không tắm ba tháng...”
Thạch Lỗi bật cười: “Xem ra cậu vừa cách thứ đó rất gần! Nếu không làm sao có thể ngửi thấy rõ ràng như vậy được? Lại còn mùi ba tháng không tắm nữa chứ....”
Lúc này, trên tivi bỗng vang lên tiếng vỗ tay: “Kỹ năng khá đấy, như vậy mà còn cứu được người... Nếu bạn của mày đã may mắn sống sót, vậy chúng ta hãy tiếp tục trò chơi đi!”
Thạch Lỗi kéo Viên Mục Dã đến trước chiếc tivi và nói: “Đừng lãng phí thời gian của nhau nữa, mày muốn gì?”
Đối phương nghe xong cười nói: “Tao chỉ muốn xem mười năm qua mày có người bạn cùng sống chết nào sẵn sàng chịu chết thay cho mày như chị gái tao hay không mà thôi... Con người tao yêu ghét rõ ràng, mười năm trước mày đã cho tao một cơ hội, vậy hôm nay tao cũng sẽ cho mày một cơ hội, nếu trong số đồng bọn của mày có người nào sẵn sàng chịu chết thay cho mày, vậy ân oán giữa chúng ta sẽ được giải quyết, mày nghĩ sao?”