Chuyện xảy ra đột ngột, bọn trẻ mới tỉnh lại bị dọa bật khóc. Viên Mục Dã thấy vậy vội vàng nhẹ nhàng dỗ dành chúng: “Các cháu đừng sợ, giờ các cháu đã an toàn rồi. Chú sẽ nghĩ cách đưa tất cả về nhà.”
Nói xong, Viên Mục Dã cũng kệ bọn trẻ còn khóc nữa hay không mà nhanh chóng ra ngoài xem đã xảy ra chuyện gì. Ai ngờ khi cậu đi lên boong thuyền thì thấy thuyền đánh cá đâm vào một chiếc du thuyền.
Đơn giản là tốc độ hai con thuyền đều không quá nhanh, cho nên hai bên thân thuyền chỉ sượt qua nhau, đều không xước xát gì lớn… Nhưng lão câm lại có vẻ mặt căng thẳng, cứ nhìn chằm chằm chiếc du thuyền đối diện như gặp kẻ địch mạnh.
Lúc này trên boong du thuyền xuất hiện một tên đeo kính râm, ngậm tăm xỉa răng, đối phương vừa nhìn thấy Viên Mục Dã là vội vã tháo kính râm ra: “Ê Viên! Cậu không sao chứ?!”
Viên Mục Dã đâu ngờ mình lại gặp được Đoàn Phong ở chỗ này nên lập tức tỏ ra kinh ngạc: “Đội trưởng Đoàn? Sao anh lại ở đây?! Tôi không sao cả!”
Đoàn Phong phun cái tăm xỉa răng trong miệng ra rồi tức giận nói: “Cậu cảm thấy sao?”
Viên Mục Dã cười có vẻ hơi xấu hổ: “Tôi chỉ ra ngoài bàn công chuyện của mình thôi. Giờ chuẩn bị về đây.”
“Viên Mục Dã, cậu được lắm! Nơi có chống lưng như này mà cậu cũng dám tự đi?” Đoàn Phong hừ khẽ.
Viên Mục Dã cũng không tin tưởng lão câm cho lắm, đương nhiên không thể giải thích ngay trước mặt lão, cho nên cậu đành phải cười theo: “Làm sao anh tìm được tôi? Thạch Lỗi báo cho anh hồi nào?”
Đoàn Phong không trả lời câu hỏi của cậu mà lườm lão câm, sau đó mới nói với Viên Mục Dã: “Sao thế, cậu định tiếp tục ở lại trên con thuyền đánh cá rách nát này hay là lên thuyền của chúng tôi hả?!”
Viên Mục Dã lập tức cười: “Xem anh nói kìa… Đương nhiên là lên thuyền của anh rồi. Tôi đang lo không biết nên đưa mấy đứa bé kia đi đâu đây này?”
Đoàn Phong nhíu mày lại: “Cái gì mà mấy đứa bé?”
Viên Mục Dã vừa định giải thích với anh ta, ai ngờ lại nghe lão câm chợt lạnh giọng nói: “Cậu không thể đi với cậu ta… Nếu tôi đã thu tiền, nhất định phải đưa cậu đến địa điểm ngài ấy chỉ định mới được.”
Sắc mặt Đoàn Phong sạm đi: “Ông cứ thử xem có đưa được cậu ấy đi hay không.”
Viên Mục Dã giật mình: “Ông có thể nói à?!”
Lão câm nhìn Viên Mục Dã: “Tôi chưa từng nói mình là người câm.”
Viên Mục Dã nghe thấy cũng phải, vì thế cậu bất đắc dĩ nói: “Giờ ông hãy liên hệ với anh ấy, tự tôi sẽ giải thích…”
Lão câm thấy thái độ của Viên Mục Dã kiên quyết nên đành lấy một chiếc điện thoại vệ tinh ra, sau khi kết nối được, ông ta trầm giọng nói: “Hàng hóa chưa đưa đến địa điểm chỉ định đã phải rời thuyền… Tỉnh rồi, ừ, cậu ta muốn nói chuyện với ngài.”
Nói xong, lão câm đưa điện thoại vệ tinh tới, Viên Mục Dã nhận lấy rồi do dự vài giây, mới nói: “Anh có gì muốn giải thích với tôi không?”
Trong điện thoại, Diệp Dĩ Nguy cũng đang im lặng vài giây, sau đó mới khẽ nói: “Xin lỗi… Bởi vì phải đưa đến sáu đứa trẻ đi trong một lần, cho nên tôi phải dùng chút thủ đoạn nhỏ mới được, không bàn bạc với cậu trước là tôi sai.”
Viên Mục Dã vừa nghe là biết Diệp Dĩ Nguy đang tránh nặng tìm nhẹ, vì thế cậu nói một cách gọn gàng và dứt khoát: “Anh dùng thủ đoạn và đánh thuốc mê tôi, giữa hai việc này có mối liên hệ trực tiếp gì không?”
Diệp Dĩ Nguy nhận ra Viên Mục Dã giận thật nên thở dài: “Hiện giờ cậu muốn rời thuyền là đã gặp được ai phải không? Đối phương có đáng tin không?”
Viên Mục Dã thầm hiểu rằng dò hỏi tới cùng qua điện thoại chẳng có ý nghĩa gì, vì thế đành trầm giọng nói: “Tôi đã gặp đội trưởng Đoàn…”
Diệp Dĩ Nguy hơi ngờ vực: “Sao Đoàn Phong lại xuất hiện ở đó?”
“Đáp án của câu hỏi này cũng không tiện trả lời giống như việc tại sao anh phải đánh thuốc mê tôi vậy.” Viên Mục Dã nói gần nói xa.
Diệp Dĩ Nguy cười: “Được thôi, một khi đã vậy, tôi sẽ không hỏi nữa. Nếu cậu đã gặp Đoàn Phong thì tôi cũng yên tâm rồi. Cậu đi với anh ta đi… Có điều việc giải quyết những vấn đề kế tiếp của bọn trẻ không dễ đâu. Phần lớn trong số chúng đều bị người nhà bán đi, đưa chúng về nhà chẳng khác nào chui đầu vào rọ.”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đáp: “Tôi hiểu, đến lúc đó tôi sẽ trưng cầu ý kiến của chính bọn trẻ rồi mới quyết định… Anh Thạch Đầu, đừng quên những lời anh từng nói.”
Nghe Viên Mục Dã đột nhiên gọi mình như vậy, Diệp Dĩ Nguy ngẩn người, sau đó mỉm cười: “Được, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ không quên chuyện đã đồng ý với cậu. Sau khi trở về, nếu gặp phải vấn đề gì không giải quyết được, cậu có thể liên hệ với tôi thông qua lão câm.”
“Được, giữ gìn sức khỏe…” Nói xong, Viên Mục Dã trả lại điện thoại cho lão câm.
Trên thực tế, sở dĩ Diệp Dĩ Nguy có thể đưa Viên Mục Dã và sáu đứa trẻ kia ra khỏi đảo bình an là bởi vì anh ta đã chế tạo ra một “tai nạn nhân tạo” và sau đó cải trang bọn họ thành xác chết để vận chuyển lên thuyền đánh cá. Đây cũng là lý do tại sao mấy đứa trẻ đều ngủ trong túi đựng xác.
Nhưng “tai nạn nhân tạo” cần phải trả giá, ít nhất những nhân viên tiếp xúc với bọn trẻ nhất định phải bị Diệp Dĩ Nguy diệt khẩu, cho nên anh ta mới không muốn cho Viên Mục Dã tham dự vào…
Sau khi Viên Mục Dã được đưa lên thuyền, cậu đã được Diệp Dĩ Nguy lôi ra khỏi túi đựng xác, cho nên cậu không tỉnh lại trong túi đựng xác… Mà lý do lão câm biết lối tắt đi lên đảo cũng là bởi Diệp Dĩ Nguy thường xuyên yêu cầu ông ta đưa hàng hóa lên đảo từ chỗ đó.
Lúc này Đoàn Phong đã dẫn đầu nhảy sang thuyền đánh cá và nói bằng vẻ mặt khó hiểu: “Cậu còn chưa kể xem là lũ trẻ gì đó nhé!?”
Viên Mục Dã dẫn anh ta vào khoang thuyền: “Anh vào xem sẽ biết.”
Khi Đoàn Phong nhìn thấy lũ trẻ còn đang gà gật trong khoang thuyền, mặt anh ta đầy vạch đen: “Cậu nhặt được mấy con quỷ nhỏ này từ đâu vậy?!”
Viên Mục Dã cười khổ: “Không thể giải thích rõ bằng một hai câu. Cứ đưa chúng rời khỏi đây trước đã rồi nói sau!”
Trước khi đi, lão câm cho Viên Mục Dã một số điện thoại, nói là gọi số điện thoại này thì có thể liên hệ với lão bất cứ lúc nào và bất kể nơi đâu. Viên Mục Dã thầm hiểu, đây chắc chắn là do Diệp Dĩ Nguy dặn dò, vì thế cậu cười bảo: “Cảm ơn nhé.”
Tuy bọn trẻ hơi e sợ nhưng biết chỉ cần mình rời khỏi bệnh viện kia là có thể tiếp tục sống sót, cho nên chúng cũng không do dự lên chiếc thuyền Đoàn Phong lái tới với Viên Mục Dã.
Trái lại, Viên Mục Dã vừa mới lên thuyền đã cảm thấy gã lái thuyền hơi quen quen, cậu ngẫm nghĩ cẩn thận và phát hiện đó là một tên đàn em của Thạch Lỗi!
Trên đường, Viên Mục Dã chủ động kể lại cho Đoàn Phong nghe những điều mình gặp phải sau khi lên đảo. Khi biết Diệp Dĩ Nguy chưa chết, anh ta nói với vẻ suy tư: “Thảo nào trước kia cậu có thể liên tiếp thoát khỏi nguy hiểm từ tay gia tộc Bích! Hóa ra đều là do Diệp Dĩ Nguy cả…”