Viên Mục Dã thở dài: “Tôi cũng không ngờ anh ấy lại là K Bích…”
Đoàn Phong nhìn lũ trẻ đang ăn đồ ăn vặt và hỏi: “Cậu định sắp xếp cho bọn trẻ thế nào?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đáp: “Chờ tới nơi an toàn, tôi sẽ nói chuyện đàng hoàng với bọn trẻ trước, xem chúng bị bán đi như thế nào, nếu chỉ bị người ta bắt cóc, vậy thì nghĩ cách đưa bọn trẻ về nhà. Nhưng nếu không phải… cũng đành tính cách khác, nếu không đưa chúng về thì chắc chắn chúng vẫn sẽ bị bán đi lần nữa.”
Nói gì thì nói Đoàn Phong đã sống rất lâu dĩ nhiên đã thấy rất nhiều chuyện, cho nên anh ta không quá kinh ngạc giống Viên Mục Dã khi lần đầu biết chuyện này. Đề nghị của anh ta là Viên Mục Dã hãy đưa lũ trẻ về nước S.
Sau khi đoàn người lên bờ ở khu vực an toàn, họ gặp được Thạch Lỗi và A Triết nghe tin đến tiếp ứng. Hai người nhìn thấy Viên Mục Dã thì chẳng ai có vẻ mặt hoà nhã với cậu, nhất là A Triết, sắc mặt gã tối tăm khỏi phải bàn.
Viên Mục Dã tự biết đuối lý, nên chỉ có thể chịu đựng, cũng may khi bọn họ biết Diệp Dĩ Nguy vẫn chưa chết, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì điều này có nghĩa là Viên Mục Dã không cần phải như điên như dại gây phiền phức cho gia tộc K Bích ở khắp mọi nơi giống trước nữa.
Buổi tối, Thạch Lỗi tìm một nhà nghỉ khá kín đáo, dàn xếp cho lũ trẻ xong xuôi, sau đó Viên Mục Dã mới đến tìm từng đứa nói chuyện, muốn hỏi hoàn cảnh cụ thể của mỗi đứa.
Mấy đứa lớn một chút còn dễ, trên cơ bản đều có thể kể rõ làm sao mình đến được đảo Ngô Châu, nhưng một cô bé 5 tuổi rưỡi trong số đó lại khá đặc biệt. Có lẽ do đã bị hoảng sợ nên Viên Mục Dã hỏi rất lâu mà cũng chẳng hỏi được gì.
Thêm vào đó, điều khiến lòng Viên Mục Dã lạnh ngắt là, trong sáu đứa trẻ này có tới bốn đứa bị người nhà bán đi, nghĩa là khi bọn họ lấy tiền đã biết con của mình sẽ bị đem đi làm gì… Đứa lớn nhất trong số đó tỏ thái độ kiên quyết rằng mình sẽ không về nhà, nếu không chắc chắn vẫn sẽ lại bị bán đi thôi.
Thật lòng thì Thạch Lỗi không muốn quan tâm đến việc Viên Mục Dã rước lấy mấy củ khoai lang phỏng tay này về. Bởi vì một khi việc này bị phát hiện, với hiểu biết của gã về tổ chức Thâm Tiềm, đối phương chắc chắn sẽ không rủ lòng thương xót mà bỏ qua. Hơn nữa, gã còn biết rõ tuy lần này Viên Mục Dã cứu sáu đứa ra được, nhưng khó bảo đảm sẽ không có sáu đứa trẻ khác đang được vận chuyển từ khắp nơi trên Trái đất đến đảo Ngô Châu để kiểm tra độ tương thích.
Cuối cùng Đoàn Phong đành phải gọi điện thoại báo cho lão Lâm, nhờ anh ta ra mặt liên hệ tổ chức cứu hộ trẻ em nước S, tìm cách để bọn họ tạm thời nhận những đứa trẻ này về. Còn con đường tương lai của chúng chỉ có thể dựa vào số phận của chính chúng mà thôi.
Sau khi chắc rằng Viên Mục Dã sẽ không giày vò bản thân một cách mù quáng nữa, Đoàn Phong quyết định đưa bọn trẻ về nước S trước, còn Viên Mục Dã thì tiếp tục ở lại cạnh Thạch Lỗi để thực hiện hợp đồng, kiếm tiền trả nợ…
Trước khi đi Đoàn Phong vẫn không quên chỉ vào Thạch Lỗi và nói: “Nhiều nhất là một năm, tôi sẽ tới đây đón người. Đến lúc đó nếu Viên thiếu mất một sợi lông tơ thôi, thì nhất định anh sẽ phải chết!”
Đây vốn là một câu nói đùa, nhưng Viên Mục Dã nghe mà lòng xót xa… Thời gian một năm nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn, ai biết một năm sau cậu sẽ trở thành bộ dạng gì?
Đoàn Phong thấy sắc mặt Viên Mục Dã không ổn còn tưởng là do bọn họ sắp chia tay. Anh ta bèn vỗ vai cậu và nói: “Một năm chớp mắt là qua nhanh thôi. Hãy nhớ sau này đừng liều mạng như vậy nữa nhé!”
Tiễn Đoàn Phong đi rồi, Viên Mục Dã vẫn rầu rĩ không vui. A Triết cho rằng tâm trạng cậu không vui bởi vì Đoàn Phong đã đi, nên gã trêu chọc: “Đến mức này cơ à? Đâu phải sinh ly tử biệt?”
Thạch Lỗi lại nhíu mày: “Có phải cậu khó chịu chỗ nào không? Cần tôi sắp xếp cho cậu kiểm tra lần nữa không?”
Viên Mục Dã nhớ lại những cực hình mình phải chịu trong ba năm trước bèn vội vã lắc đầu: “Không sao, hiện giờ sức khỏe của tôi khỏe hơn bất cứ lúc nào, chẳng qua cảm thấy trong lòng hơi vắng vẻ thôi…”
Nghe vậy, Thạch Lỗi bật cười: “Điều này rất bình thường! Trước kia cậu vẫn luôn một lòng một dạ muốn báo thù cho Diệp Dĩ Nguy, nó đã trở thành chấp niệm sâu nhất trong lòng cậu. Hiện giờ chấp niệm này đã biến mất, cậu sẽ khó tránh khỏi không quá thích ứng.”
Trở lại trụ sở chính của tập đoàn, Thạch Lỗi cố ý gọi những đồng nghiệp khá quen thuộc với Viên Mục Dã mấy năm nay tới, xem như chúc mừng sau này Viên Mục Dã có thể buông thù hận xuống, bắt đầu sống lại một lần nữa. Bề ngoài, Viên Mục Dã trông như rất vui vẻ, nhưng từ đầu tới cuối trong lòng cậu vẫn không một gợn sóng.
Đêm khuya, Viên Mục Dã đột nhiên tỉnh lại trong cơn đau. Dấu ấn màu đỏ trên cánh tay phải của cậu lại xuất hiện lần nữa, hơn nữa màu sắc thoạt nhìn đỏ rực hơn trước vài phần… Viên Mục Dã vội nhỏm dậy khỏi giường, chạy đến vòi nước trong buồng vệ sinh xối nước vào đó như điên.
Ai ngờ lúc này cậu đột nhiên nghe trong gương vang lên một giọng nói quen thuộc: “Cậu càng chống cự tôi thì sẽ càng đau đớn…”
Viên Mục Dã ngẩng đầu lên và thấy khuôn mặt mình đang mỉm cười một cách ma quái trong gương. Cậu cố nén cơn xúc động muốn đập nát mặt gương rồi lạnh giọng nói: “Đừng ép tôi…”
“Viên Mục Dã” trong gương nhoẻn miệng cười: “Ép cậu thì có thể thế nào? Kéo tôi chết chùm theo ư? Viên Mục Dã, tôi khuyên cậu tốt nhất là đừng làm bậy bạ, bởi vì tôi có thể biết tất cả suy nghĩ của cậu bất cứ lúc nào và ở đâu. Mặc dù bây giờ tôi vẫn chưa thể kiểm soát cậu hoàn toàn, nhưng đó cũng là chuyện sớm hay muộn thôi… Hơn nữa, còn sống không tốt ư? Hiện giờ Diệp Dĩ Nguy không chết, còn cậu lại muốn tìm cái chết, thế chẳng phải là chuyện rất đáng buồn hay sao? Nghe lời đi, đừng làm mình trở nên đáng thương.”
Lúc này Viên Mục Dã có cảm giác cánh tay phải của mình như bị ném vào lửa nướng lên, có bao nhiêu nước lạnh cũng không thể giảm bớt cơn đau cắt da cắt thịt này. Chẳng mấy chốc cậu đã đổ mồ hôi lạnh đầy người.
“Rất đau phải không? Chỉ cần cậu chịu gật đầu, cơn đau sẽ lập tức biến mất.” Viên Mục Dã trong gương tiếp tục mê hoặc cậu.
Viên Mục Dã thật sự quá đau, cho dù trong lòng cậu tức giận cỡ nào cũng chỉ có thể cắn răng phun ra một chữ: “Cút…”
Đối phương cười lạnh lẽo, Viên Mục Dã lập tức cảm thấy dấu ấn màu đỏ trên cánh tay phải của mình chợt căng lên như vật sống, cơn đau ập đến khiến mắt cậu tối sầm lại, sau đó không biết gì nữa.
Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã tỉnh lại dưới nền nhà vệ sinh. Xem ra đêm qua cậu đã đau tới mức ngất luôn. Không ngờ cậu mới bò dậy khỏi mặt đất thì đã nghe thấy một tràng tiếng đập cửa…
Viên Mục Dã mở cửa ra và thấy Thạch Lỗi đang đứng ở bên ngoài, vẻ mặt nghi ngờ nhìn Viên Mục Dã: “Sao cậu không nghe điện thoại?”