Hai trong số ba sợi dây leo đã thất bại tan tác trở về, chỉ còn lại sợi dây cuối cùng ở trước mặt Viên Mục Dã, chỉ thấy nó đầu tiên là xoay một vòng quanh Viên Mục Dã, sau đó đâm thẳng vào giữa mi tâm của cậu nhanh như chớp...
Mặc dù Viên Mục Dã đã nhanh tay bắt được nó, nhưng vẫn bị phần chóp của dây leo đâm rách mi tâm… Trong nháy mắt ấy, Viên Mục Dã cảm giác đầu mình ong lên một tiếng, tựa như cánh cửa cất chứa ký ức ở nơi sâu nhất nào đó đột ngột bị phá tan.
Trong nhất thời hàng nghìn mảnh vỡ ký ức tuôn ra như thủy triều, nó lập tức nhấn chìm ý thức của Viên Mục Dã. Cậu nhắm hai mắt, tay phải giữ chặt lấy cây dây leo đang muốn chui vào đầu mình, trên trán liên tục túa mồ hôi lạnh...
Thạch Lỗi thấy vậy đang muốn tiến lên giúp Viên Mục Dã chặt đứt dây mây, kết quả là gã vừa cử động thì đã bị dây mây trói chặt không thể nào nhúc nhích cùng với A Triết.
Viên Mục Dã vẫn đắm chìm trong những ký ức xa lạ đó, mặc dù lượng tin tức trong những ký ức rất lớn, nhưng không hiểu sao nó lại không được liền mạch, vì vậy Viên Mục Dã chỉ nhìn thấy một đống các hình ảnh không hề logic loáng thoáng hiện ra...
Lúc này, Ngô Hải Bằng mừng như điên, nói: “Bắt được rồi... Hóa ra chấp niệm ở trên người cậu.”
Thạch Lỗi thấy vậy lập tức hô to với Viên Mục Dã: “Viên Mục Dã! Mau tỉnh lại đi!”
Không biết là trùng hợp hay đã đến lúc Viên Mục Dã tỉnh lại, chỉ thấy cậu đột nhiên ngẩng đầu và dùng một tay khác nắm chặt dây leo, sau đó cả hai cánh tay dùng sức rút nó từ giữa mi tâm ra ngoài... Cùng lúc đó, khi dây leo bị rút ra, một tia máu lập tức phun ra.
Sau khi dây leo bị rút ra, Viên Mục Dã dùng tay che kín mi tâm, tiếp đó cậu yếu ớt ngồi bệt xuống đất...
A Triết thấy vậy lo lắng hỏi: “Viên Mục Dã? Cậu không sao chứ? Cậu đừng làm chúng tôi sợ!”
Mặc dù Viên Mục Dã không trả lời ngay lập tức, nhưng cậu lại giơ tay trái lên và vẫy tay với A Triết để thể hiện mình không sao hết, lúc này Thạch Lỗi và A Triết mới thở phào nhẹ nhõm.
Lý do khiến Viên Mục Dã mãi vẫn không thể đứng dậy, là vì đầu óc cậu lúc này sắp nổ tung, những mảnh vỡ ký ức giống như một mớ hỗn độn, khiến cậu không thể nghĩ ra manh mối nào...
Cho đến khi Viên Mục Dã nghe thấy Ngô Hải Bằng nói với giọng quái gở: “Viên Mục Dã, hãy nói chấp niệm sâu nhất trong lòng cậu ra đi, hắn bảo tôi nhắn với cậu, bất kể cậu định hiến tế chính mình hay hai người bạn kia, hắn đều giúp cậu hoàn thành chấp niệm đó.”
Viên Mục Dã đầu tiên là thấp giọng cười hai tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn Ngô Hải Bằng và hỏi: “Khi con của anh bị hiến tế thì chắc nó sẽ gọi cha chứ? Anh có còn nhớ đến khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của nó không?”
Vẻ mặt của Ngô Hải Bằng cứng đờ, An Tĩnh ở bên cạnh nghe thấy Viên Mục Dã lại nhắc đến con mình thì sắc mặt trở nên rất khó coi. Trong lòng Viên Mục Dã hiểu rất rõ, một người mẹ có thể nhẫn tâm làm ra quyết định bỏ con, nhưng trong lòng cô ta không thể nào không day dứt.
Vì vậy Viên Mục Dã tiếp tục cố tình châm chọc: “Tôi rất thích trẻ con, vì vậy khi lần đầu tiên nhìn thấy cô đẩy xe, tôi đã tưởng tượng ra dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu của đứa trẻ... Nhưng tôi không không bao giờ ngờ được dáng vẻ của nó lại khủng khiếp đến thế!”
An Tĩnh dùng tay bịt kín lỗ tai, sau đó đau khổ nói: “Đừng nói nữa! Tôi xin anh đừng nói nữa!”
Ngô Hải Bằng thấy vậy ôm lấy cô ta rồi khuyên nhủ: “Đừng nghe cậu ta nói linh tinh, đây không phải lỗi của em!”
Lúc này, Viên Mục Dã chậm rãi đứng lên, cậu lau sạch vết máu giữa hai lông mày, sau đó lạnh lùng nói: “Vợ chồng chị Vương hy sinh mình để cứu mạng con trai, hai vợ chồng các người lại hy sinh đứa con để cứu mình... Thật ra cũng không sao, chỉ là lựa chọn khác nhau mà thôi, nhưng hình như lúc đó các người không hỏi ý kiến của đứa trẻ nhỉ?”
Ngô Hải Bằng tức hổn hển quát: “Cậu im đi!”
Có lẽ là do Ngô Hải Bằng đột nhiên mất kiểm soát, đám dây leo đang trói buộc Thạch Lỗi và A Triết mềm rủ xuống như không có điện vậy, hai người thấy thế lập tức giật đám dây trên người xuống.
Không ngờ đúng lúc này, một chiếc dây leo mọc đầy gai đột ngột xuất hiện, nó trực tiếp xuyên qua ngực của Ngô Hải Bằng, sau đó từ từ nhấc bổng anh ta lên giữa không trung, An Tĩnh ở bên cạnh gặp cảnh này thì trợn mắt ngất đi...
Ngô Hải Bằng đã tắt thở bị treo trên không trung, đầu anh ta nghẹo sang một bên, cái dây leo đó dường như đang tuyên bố với đám người rằng đây là một kẻ bất tài, mà kết cục của những kẻ bất tài là phải chết!
Lúc này, ba người Viên Mục Dã đều nhìn Ngô Hải Bằng với ánh mắt đồng tình, xem ra vị thần tiên có thể làm được mọi thứ qua lời kể của Ngô Hải Bằng đã bỏ rơi anh ta... Nhưng khi ba người nghĩ rằng Ngô Hải Bằng sẽ không gây sóng gió nữa, bọn họ lại thấy phần đầu của thi thể đột nhiên cử động.
Một cảnh tượng kỳ quái đã xảy ra ngay sau đó, Ngô Hải Bằng đã chết bỗng mở mắt, sau đó nhìn mấy người Viên Mục Dã bằng ánh mắt âm trầm và nói: “Ba người đúng là không bình thường, tôi đã ẩn nấp ở đây cả nghìn năm, số lượng con người mà tôi cắn nuốt không đến 10000 thì cũng phải 8000, cũng có những người đặc biệt như các người, nhưng thật sự rất hiếm... Người trẻ tuổi à, hôm nay các người nhất định phải làm ra lựa chọn, hoặc là hiến tế chính mình, tôi sẽ giúp các người thực hiện chấp niệm trong lòng, hoặc hiến tế người khác rồi trở thành người hầu của tôi và trở nên bất tử.
A Triết cười lạnh lùng, hỏi: “Tao rất tò mò muốn biết mày là thứ gì? Dám giả vờ giả vịt trước mặt tao! Những kẻ ngốc này coi mày là thần, nhưng bọn tao thì không...”
Ngô Hải Bằng lao xuống trước mặt A Triết, sau đó nhắm mắt lại ngửi ngửi, cuối cùng nói: “Cậu... Không phải loài người? Tại sao cậu lại ở cùng với loài người? Chẳng lẽ là để che giấu thân phận của mình sao?”
“Liên quan gì đến mày?” A Triết tức giận hỏi lại.
Không ngờ Ngô Hải Bằng cũng không tức giận, anh ta lẩm nhẩm: “Không biết cắn nuốt cơ thể của cậu thì sẽ thế nào nhỉ? Thật thú vị... Thật sự rất thú vị.”
Viên Mục Dã lạnh lùng nhìn Ngô Hải Bằng đã không còn là Ngô Hải Bằng đang tự nói rồi tự đưa ra quyết định này, trong lòng cậu hiểu cục diện trước mắt rất bất lợi với họ, nếu con yêu quái dây leo này thật sự muốn giết bọn họ thì chỉ cần mất vài phút thôi.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nhìn Ngô Hải Bằng và nói: “Anh thật sự giúp tôi thực hiện chấp niệm trong lòng sao?”
Ngô Hải Bằng bị dây leo khống chế lập tức vọt đến trước mặt Viên Mục Dã, sau đó nở một nụ cười kỳ quái và nói: “Đúng rồi đúng rồi, tôi suýt quên mất cậu có chấp niệm! Hơn nữa chấp niệm của cậu rất sâu... Nói đi, chỉ cần cậu đồng ý hiến tế cơ thể cho tôi, tôi có thể cứu người trong trí nhớ của cậu.”
Thạch Lỗi và A Triết ở bên cạnh nghe xong đều biến sắc...