Nhưng vào ba mươi năm trước, người trong thôn đột nhiên làm trái quy tắc này, dẫn tới tai họa giáng xuống thôn Thánh Tuyền…
Khi cuộc sống của thôn Thánh Tuyền trở nên khó khăn, đừng nói giết trâu mổ lợn, dù là bình thường cũng khó kiếm được thịt thà, lấy đâu ra lợn với trâu để mà hiến tế vị Tam Thánh nương nương không nhìn thấy được cũng không sờ đến được kia chứ?
Tất cả người dân trong thôn đều không muốn hiến tế trâu và lợn, đương nhiên chủ yếu cũng là vì họ không kiếm đâu ra được, thế nên ngay lúc đó, cụ trưởng thôn cũng chính là cha của cụ Ba đã ngầm đồng ý chuyện này. Bởi vì ngay cả chính ông cũng cảm thấy hiện giờ mọi người đều không được ăn đủ no, chứng minh vị Tam Thánh nương nương này vốn chẳng hề phù hộ cho bọn họ.
Nhưng cụ trưởng thôn nào biết đâu rằng, lý do bọn họ làm như vậy hết đời này qua đời khác chủ yếu không phải là cần Tam Thánh nương nương phù hộ, mà là để bảo vệ người trong thôn không bị Tam Thánh nương nương ăn thịt.
Thật ra vào ba mươi năm trước, thôn Thánh Tuyền cũng không ở vị trí hiện tại, mà là ở gần từ đường cũ. Lúc ấy bài vị của Tam Thánh nương nương cũng không thờ trong từ đường cũ mà được thờ trên bàn thờ của mỗi nhà mỗi hộ.
Về phần từ đường kia, năm xưa cũng chỉ là cái hố để hiến tế. Mỗi lần hiến tế, người dân đều ném tế phẩm lợn bò xuống, sau đó lấp đất lên trên, về cơ bản thế là nghi thức hiến tế hoàn thành.
Tối hôm xảy ra chuyện cũng vào giữa mùa hè giống hiện giờ, nhà nhà trong thôn đều đã chìm vào giấc ngủ… Ban đầu mọi người bị tiếng ong ong đánh thức, cẩn thận nghe thì thấy giống như tiếng vỗ cánh của loài côn trùng nào đó.
Có người dân tò mò ra ngoài nhà xem thử, kết quả thấy một mảng gì đó bay phập phù từ hố hiến tế tới, càng bay càng gần, tiếng ong ong cũng ngày càng vang… Lúc này có người phát hiện người nhà của mình đi ra bên ngoài cả buổi mà chẳng quay vào nên cầm đèn ra ngoài tìm, kết quả khi đi ra sân, bọn họ chỉ nhìn thấy một chiếc giày của người nhà, hoặc là đèn pin dùng để chiếu sáng rơi dưới đất.
Trong một đêm, thôn Thánh Tuyền mất tích tám, chín người, lại còn đều là lao động trai tráng trong nhà. Lúc ấy có người đề nghị báo cảnh sát xử lý, nhưng cụ trưởng thôn lại cho rằng tự nhiên mất tích nhiều người thế thì chắc chắn có lý do, thôn bọn họ hãy huy động người tìm kiếm trước đã.
Ban đầu có thể nói là bọn họ không có đầu mối, chỉ có thể tìm một lượt quanh thôn dựa theo cách thông thường, nhưng từ đầu đến cuối lại chẳng thu hoạch được gì, hơn nữa điều khủng khiếp nhất là buổi tối hôm ấy trong thôn lại mất tích thêm bốn người nữa!
Cụ trưởng thôn thấy sự việc tiến triển đến bước này cũng chỉ đành báo cảnh sát. Cảnh sát nhận tin bèn đưa hai con chó cảnh sát đến đây tìm người. Người trong thôn đều cảm thấy cho hai con chó tới tìm người chẳng đáng tin cậy gì cả. Tuy nhiên chẳng ai ngờ cuối cùng hai con chó cảnh sát kia thật sự tìm ra được những người mất tích trong thôn… Có điều tình trạng lúc đó của bọn họ lại khiến người ta sợ hãi, là người nhà nhưng bọn họ không thể nhận ra được rốt cuộc đây có phải là người thân đã mất tích của nhà mình hay không.
Vốn hai chú chó cảnh sát ngửi mùi để tìm kiếm, kết quả tìm thẳng tới gần hố hiến tế, các cảnh sát thấy thế lập tức tìm kiếm ở xung quanh và nhanh chóng phát hiện rất nhiều xương người trong một lùm cỏ dại.
Trong những năm mà việc trưng cầu ý kiến chưa phát triển như năm đó, vụ việc này đã gây xôn xao dư luận rất lớn, đáng tiếc bởi vì kỹ thuật phá án lúc bấy giờ hạn chế nên vụ án này vẫn chưa phá được, hơn nữa lại dễ gây ra sự hoảng loạn không đáng có nên vụ án đã bị dìm xuống.
Nhưng trong lòng người dân thôn Thánh Tuyền, nhất là cụ trưởng thôn, họ luôn có cảm giác chuyện này lờ mờ có liên quan đến việc bọn họ không hiến tế cho Tam Thánh nương nương. Bởi vì tình trạng của những xác chết đó giống y hệt như tế phẩm bị ném xuống hố năm xưa.
Ở lần hiến tế trước, cụ trưởng thôn còn rất trẻ. Ông nhớ rõ số trâu và lợn bị ném xuống hố chưa được hai ngày đã trở thành xương trắng hết cả, lúc ấy người già trong thôn nói chúng đã bị Tam Thánh nương nương “hưởng” rồi. Hiện giờ ngẫm lại, đúng thật là giống như bị thứ gì đó ăn thịt.
Năm đó cụ Ba hơn 30, lại to gan, mặc dù cha của cụ cảnh báo cụ hết lần này đến lần khác rằng sau khi trời tối phải khóa chặt cửa sổ đi ngủ, nhưng cụ vẫn muốn xem rốt cuộc những thứ phát ra tiếng ong ong bên ngoài nhà là cái gì…
Vì thế thừa dịp người nhà đều ngủ hết, cụ lén xốc rèm nhìn ra ngoài, kết quả lại thấy những con bọ to bằng nắm tay hợp sức vồ lấy một con gà mái già nhà bọn họ và bay ra ngoài sân!
Cụ Ba nói đó là lần duy nhất trong đời cụ nhìn thấy rõ hình dạng của thứ ấy. Mặc dù chỉ chợt lóe qua, nhưng cụ vẫn thấy thứ ấy trông giống con ruồi siêu to khổng lồ, chẳng qua phía dưới bụng nó có hai cái chân giống như dao nhọn, thêm vào đó, miệng của chúng cũng to đùng, cắn đại một cái cũng sẽ mất một miếng thịt…
Bởi vì thứ kia trông quá kỳ quặc khiến cụ Ba liên tưởng ngay đến xác chết của những người dân trong thôn, cụ sợ tới mức lập tức buông rèm xuống, cũng không dám nhìn ra ngoài nữa.
Mấy tối sau, người trong thôn luôn đóng đặt cửa từ lúc trời chập tối, dù trời có sập xuống cũng không dám ra ngoài! Nhưng mặc dù là vậy, mấy con vật nuôi nhỏ trong thôn như gà, vịt, chó vẫn liên tục biến mất. Mãi đến rất nhiều ngày sau, cuối cùng họ không nghe thấy tiếng ong ong kỳ dị đó vào buổi tối nữa thì tình trạng này mới coi như ngừng hoàn toàn.
Sau khi sự việc trôi qua, cụ trưởng thôn gọi cụ Ba đến và nói một vài suy nghĩ của mình, ông cảm thấy chuyện này ắt hẳn do báo ứng vì thôn không hiến tế cho Tam Thánh nương nương. Bởi vậy ông muốn kêu gọi góp tiền xây một từ đường bên trên hố hiến tế, chuyên dùng để thờ Tam Thánh nương nương, đồng thời dời thôn về phía đông núi Phượng Minh 15 km.
Là trưởng thôn đời kế tiếp, thật ra cụ Ba không có ý kiến gì, nhưng lúc thi công cụ lại bảo người ta đổ một lớp bê tông bên trên hố hiến tế. Bởi vì cụ vẫn luôn cho rằng những con bọ ăn thịt người và gia súc trong thôn bọn họ đến từ dưới cái hố hiến tế đó…
Lúc ấy mọi gia đình trong thôn Thánh Tuyền đều rất nghèo, dời thôn tập thể cũng không phải là việc nhỏ. Để tiết kiệm chi phí, họ phải dỡ bỏ toàn bộ gạch, ngói và gỗ của những ngôi nhà ban đầu rồi xây lại nhà ở địa điểm mới. Các vật liệu phế thải không dùng được nữa bị ném xuống hố hiến tế cùng với một số tảng đá để lấp bằng hố.
Nghe lão Lâm kể đến đây, điện thoại di động của Đoàn Phong đã nóng hực lên rồi, anh ta trầm giọng hỏi: “Nói cách khác, cái thứ được gọi là Tam Thánh nương nương kia thật ra là một loại bọ ăn thịt, cứ mỗi ba mươi năm là bò ra khỏi hố gây họa cho con người một lần hả!?”
Lão Lâm thở dài: “Đại loại là thế đấy.”
Sau khi cúp điện thoại của lão Lâm, Đoàn Phong thuật lại câu chuyện một cách đơn giản cho mọi người biết. Khi nghe nói là do một lũ sâu bọ gây ra bao nhiêu là chuyện ở chỗ này, biểu cảm của tất cả đều trở nên hơi phức tạp.