Sau đó mọi người đi ra sân sau và lại phát hiện thật ra lúc ấy đội thi công đã dỡ một phần căn nhà xuống, còn lại một phần ba của phía trước vẫn chưa dỡ bỏ, cho nên nhìn từ mặt trước không thể nào nhận ra ngay là bên trong đã bị phá hủy tan tành.
Sân sau có một đống cát to nhô lên, Đại Quân thấy nghi ngờ: “Những người đó tới phá nhà hay là xây nhà? Sao kéo nhiều cát tới thế?!”
Viên Mục Dã đi một vòng quanh đống cát rồi ngồi xổm xuống nhìn mặt đất bên cạnh đống cát, phát hiện đó là mặt đất được đổ bê tông, hoàn toàn lạc quẻ với nền gạch xanh ngói xám của cả căn nhà.
Do tiếp xúc gần với đống cát, Viên Mục Dã ngửi thấy một mùi lạ không tài nào nói rõ được, dù sao không phải dễ ngửi cho lắm. Cậu tiện tay vốc một nắm cát và phát hiện màu sắc hạt cát hơi xám, rất giống cát mịn trên bãi biển.
Thấy Viên Mục Dã bốc ít cát để trước mũi, Đại Quân cũng học theo, kết quả anh ta mới ngửi sơ đã vội hất đi: “Đây là cát đào lên từ cái kênh hôi thối nào thế? Sao khó ngửi vậy?!”
Trương Khai đứng bên buồn cười bảo: “Đại ca, đất cát mà anh còn mong nó thơm tho được chắc?”
Đại Quân không phục: “Dù không thể thơm tho nhưng cũng đâu thể khó ngửi như vậy?!”
Viên Mục Dã không muốn nghe cuộc tranh cãi giữa hai người nên quay lại và đi ra sau bức tường đã phá bỏ một nửa. Cậu nhìn thấy có mấy lều trại màu xanh ngụy trang dựng ở đó, chỉ tiếc vải bạt bên trên đã rách nát cả, không thể dùng được nữa.
Lúc này Tằng Nam Nam đi đến bên cạnh lều và liếc sơ, sau đó lấy làm lạ nói: “Mới mấy ngày thôi mà sao những lều trại này lại bị hư hao nặng thế? Cứ như bị ai đó cố tình xé rách ra vậy...”
Đoàn Phong cũng thắc mắc: “Xem khí hậu, bình thường nơi này chắc rất ít khi có gió to, không thể nào thổi lều trại thành ra thế kia chỉ trong hai tuần ngắn ngủi được!”
Viên Mục Dã tiện tay kéo một miếng vải ngụy trang lên xem: “Đúng là không giống như do con người cố tình phá hỏng, bởi vì vết rách trên tấm vải này quá đồng đều.”
Hoắc Nhiễm bỗng la lên để thu hút ánh mắt của mọi người: “Các anh xem đó là cái gì?”
Viên Mục Dã nhìn theo hướng ngón tay Hoắc Nhiễm chỉ, cậu lập tức hít ngược khí lạnh vào trong. Giữa lùm cỏ dại, có rất nhiều xương trắng… Mọi người thấy thế vội vã chạy tới xem xét.
Sau khi Viên Mục Dã kiểm tra thực hư một cách đơn giản, cậu phát hiện trong số đó không có một bộ xương nào là của con người. Tuy nhiên rõ ràng đây là chuyện xảy ra sau khi bảy người kia gặp nạn, nếu không lúc ấy cảnh sát hiện trường không thể nào không phát hiện ra cảnh tượng khiến người ta sợ hãi như thế này.
Tằng Nam Nam ngồi xổm xuống quan sát rồi nói: “Đều là những động vật loại nhỏ như thỏ hoang, gà rừng linh tinh, xem trạng thái xương cốt thì... chúng bị ăn thịt rất sạch sẽ.”
Hoắc Nhiễm nghi ngờ hỏi: “Liệu có thể nào là do ở khu vực này có côn trùng ăn thịt giống như kiến hành quân số lượng lớn không?”
Viên Mục Dã gật gù: “Thật ra cũng không phải không có khả năng này… Nhưng nếu sự việc đơn giản như vậy thì người dân thôn Thánh Tuyền đâu cần phải nhất quyết rời khỏi đây? Chỉ cần bọn họ báo tình hình lên cơ quan chức năng, tất sẽ có chuyên gia côn trùng đến đây giải quyết, như vậy tốt hơn là phải chuyển nhà mà?”
Đoàn Phong suy nghĩ rồi đưa ra phán đoán: “Không chừng bọn họ muốn lên thành phố sống thì sao? Dù sao công ty bất động sản cũng đã trả cho bọn họ một khoản tiền kếch xù rồi! Những người dân đó lại mua nhà ở trong thành phố chắc chắn là không thành vấn đề!”
Nhưng Viên Mục Dã lại khẽ lắc đầu: “Có lẽ số tiền đó đủ cho bọn họ mua nhà trong thành phố, nhưng lại không đủ chi phí ăn mặc của bọn họ về sau. Nếu ngành du lịch ở đây ăn nên làm ra, chắn chắc sẽ cung cấp rất nhiều cơ hội nghề nghiệp cho người dân của thôn, vậy chẳng phải bọn họ vừa có thể nhận được tiền bồi thường đất đai, vừa có thể kiếm tiền ngay cửa nhà mình sao? Đây đúng là việc đẹp cả đôi đường, nhưng bọn họ lại lựa chọn thoát khỏi đây… Điều này rõ ràng hơi khác thường.”
Lúc này không biết Đại Quân tiện tay tóm lấy cái gì dưới đất, sau đó “ô” một tiếng rồi nói: “Sao ở đây cũng có cát? Mấy công nhân đã chết kia rải cát ở đây làm gì?”
Viên Mục Dã cũng cúi đầu xem xét, quả nhiên bên dưới số xương trắng đó có một lớp cát mịn màu xám giống đống cát trong sân nhà… Ngay cả cái mùi cũng giống nhau như đúc. Sau đó mọi người tìm quanh một vòng, nhưng không phát hiện gì thêm nên quay lại sân trước.
“Những người này bất hiếu thật đấy, cả bài vị tổ tiên cũng ném ở đây, thảo nào lại xảy ra chuyện quái lạ!” Đại Quân lắc đầu liên tục.
Viên Mục Dã quay đầu nhìn lên bàn thờ, đúng là có một bài vị đóng bụi rất dày nằm chỏng chơ bên trên. Cậu bèn bước đến cầm lên, nhẹ nhàng phủi bụi, một hàng chữ viết theo thể chữ Khải ép nhũ vàng hơi phai màu lập tức hiện ra…
Viên Mục Dã nghi ngờ nhìn sang Đoàn Phong và hỏi: “Tổ tiên của thôn Thánh Tuyền tên là Tam Thánh nương nương ư?”
Đoàn Phong đáp bằng vẻ mặt mờ mịt: “Trong hồ sơ không thấy nói! Làm sao vậy? Bài vị này thờ Tam Thánh nương nương à?”
Viên Mục Dã gật đầu, sau đó tiện tay đưa bài vị cho Đoàn Phong: “Tự anh xem đi…”
Đoàn Phong nhận bài vị rồi ngó nghiêng kỹ lưỡng vài lần, sau đó trầm giọng nói: “Bài vị khá xưa cũ, ít nhất cũng phải từ hai đến ba mươi năm trước…”
Viên Mục Dã lại tìm thêm trên bàn thờ, phát hiện không còn gì khác ngoại trừ bài vị của Tam Thánh nương nương. Nói cách khác, năm đó gian từ đường này chỉ thờ mỗi mình Tam Thánh nương nương.
Trương Đại Quân thấy Viên Mục Dã và Đoàn Phong đưa qua đẩy lại bài vị bèn giật lấy và bày lên ngay ngắn: “Tam Thánh nương nương chớ trách! Chúng tôi mới tới vùng đấy lành này, không hiểu quy tắc ở đây, mong người đừng trách phạt nhé!”
Trương Khai tỏ ra buồn cười: “Anh xong chưa?! Con cháu của bà ta đều đã ôm tiền chạy trốn cả rồi, nếu bà ta thật sự có linh thì đã bổ sấm sét xuống đánh chết bọn họ rồi!”
Đại Quân tức giận nói: “Cậu thì biết cái gì, bái Phật nhiều được Phật phù hộ đấy!”
Lúc này sắc trời đã muộn dần, bởi vì đoàn người Viên Mục Dã không mang lều dã ngoại qua đêm, mà những chiếc lều dựng ở đây trước đó đều hoàn toàn không dùng được nữa, vì vậy bọn họ bèn quay trở về thôn Thánh Tuyền, chuẩn bị tìm căn phòng trống qua đêm ở đó.
Không ngờ khi đoàn người trở lại thôn Thánh Tuyền, họ thấy căn nhà nuôi rất nhiều chó to kia lại sáng đèn, vì thế mọi người nhanh chân bước đến, muốn xem thử có phải chủ nhà về rồi hay không. Kết quả bọn họ mới vừa tới gần, đàn chó trong sân lại cùng nhau sủa um lên. Không bao lâu sau, một người đàn ông tầm 30 tuổi đi từ trong nhà ra.
Vừa thấy mấy người Viên Mục Dã, người đàn ông hỏi với vẻ nghi ngờ: “Các cậu tìm ai?”