Khi ba người bước vào viện điều dưỡng Suối nước nóng Nhạc Khang, họ phát hiện cơ sở vật chất bên trong đều rất xa xỉ, điều kiện ở đây hiển nhiên không phải là gia đình bình thường có thể gánh nổi. Xem ra gia cảnh của mấy người bà con xa kia của Trương Hiểu Bân không tầm thường!
Y tá phụ trách lễ tân nghe nói ba người đến thăm Trương Hiểu Bân thì kinh ngạc nói: “Các anh là người thân của Trương Hiểu Bân sao?”
Thạch Lỗi nói: “Không phải, chúng tôi là nhân viên do người thân của Trương Hiểu Bân thuê tới, chịu trách nhiệm đến xem tình hình hiện tại của cậu ta như thế nào?”
Y tá nghe mà bán tín bán nghi: “Mười năm qua chưa từng thấy người thân của cậu ta xuất hiện, tại sao đột nhiên lại phái các anh tới đây thăm?”
Vốn dĩ Thạch Lỗi còn muốn nói dối vài câu cho qua cửa, ai ngờ lại thấy cô y tá kia vừa hỏi vừa tự trả lời luôn: “Mà cũng đúng thôi, tiền viện phí tháng này của Hiểu Bân vẫn chưa được thanh toán, tôi đoán là do người thân của cậu ta có sự thay đổi nên mới phái người tới đây…”
Viên Mục Dã nghe cô y tá nói thế bèn vội vàng hỏi: “Tiền viện phí của Trương Hiểu Bân bị dừng lại?”
Y tá gật đầu: “Vâng, suốt mười năm qua, cứ vào ngày mùng 10 hàng tháng là tài khoản của Trương Hiểu Bân lại có một khoản tiền được gửi vào đúng hạn, nhưng mà tháng này không biết đã xảy ra vấn đề gì mà không thấy tiền được đổ vào tài khoản.”
Viên Mục Dã và Thạch Lỗi liếc nhìn nhau một cái, trong lòng cả hai đều thầm hiểu rõ, chắc là vì người trả tiền đã chết… Vì vậy, tự nhiên không có cách nào tiếp tục thanh toán vào tài khoản của Trương Hiểu Bân.
Khi ba người được y tá dẫn đến trước mặt Trương Hiểu Bân, họ thấy một người thanh niên trẻ khoảng hơn 20 tuổi, hơi gầy, đang ngồi xổm trên mặt đất và nghịch cái gì đó. Viên Mục Dã đến gần nhìn kỹ hơn thì thấy, đối phương đang chơi lắp ráp Lego.
Y tá mỉm cười, nói: “Tiểu Bân, có người tới thăm cậu này!”
Nghe thấy có người kêu tên của mình, Trương Hiểu Bân ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn về phía mấy người Viên Mục Dã, có lẽ do không nhìn thấy người nào quen mặt nên cậu ta không nói gì mà cúi đầu xuống tiếp tục nghịch Lego…
Y tá thấy cậu ta như thế bèn thở dài: “Thật ra Tiểu Bân rất thông minh, chỉ tiếc là gặp phải kích thích quá lớn. Khi cậu ta không phát bệnh thì không sao, nhưng nếu vô tình kích hoạt điểm mấu chốt khiến cậu ta phát bệnh là cậu ta sẽ điên cuồng tự hại mình… Mấy anh nhìn những vết sẹo trên cổ cậu ta kìa, là do cậu ta tự làm tổn thương mình trong một lần phát bệnh vào mấy năm trước đấy.”
Viên Mục Dã thì thầm hỏi y tá: “Bình thường cậu ta có thể giao tiếp với mọi người không?”
Y tá gật đầu: “Đương nhiên là được rồi, chỉ cần không phát bệnh thì cậu ta chẳng khác gì người bình thường. Nhưng một khi phát bệnh… tình huống cũng có chút đáng sợ đấy. Nhưng các anh không cần quá lo lắng đâu, cho dù cậu ta có điên đến mức nào cũng sẽ không làm người khác bị thương.”
Lúc này Thạch Lỗi mới nhìn kỹ gương mặt của Trương Hiểu Bân, gã cảm thấy cậu thanh niên trước mắt này giống với thằng bé Trương Hiểu Bân mà mình đã thả đi mười năm trước hơn.
Viên Mục Dã nghe y tá nói Trương Hiểu Bân có thể giao tiếp bình thường được với người khác thì quay đầu nói với cô y tá: “Không biết liệu chúng tôi có thể ở lại một mình với cậu ấy trong vài phút không, bởi vì chúng tôi muốn tìm hiểu xem trạng thái hiện tại của cậu ấy là như thế nào.”
Y tá cười nói: “Đương nhiên là được, tôi ở phòng y tá ngay bên cạnh đây, có chuyện gì các anh cứ gọi tôi.”
Sau khi y tá rời đi, Viên Mục Dã chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh Trương Hiểu Bân và nói: “Cậu chơi Lego rất giỏi! Tôi cũng có một đứa em có cùng sở thích với cậu đấy...”
Trương Hiểu Bân liếc nhìn Viên Mục Dã, cậu ta hỏi: “Các người là ai?”
Viên Mục Dã nhẹ nhàng nói: “Chúng tôi là nhân viên phụ trách việc kiểm tra tình hình của cậu, cậu có thể phối hợp trả lời một vài câu hỏi của chúng tôi không?”
Ai ngờ Trương Hiểu Bân lại hừ lạnh một tiếng: “Tình hình của tôi thì có cái gì mà phải kiểm tra? Tôi bị giam ở chỗ này mười năm rồi, tại sao bây giờ mới nhớ tới việc phải kiểm tra?”
Viên Mục Dã nghe là biết cậu Trương Hiểu Bân này có chút khó đối phó, nên cậu muốn tiếp tục kiên nhẫn nói chuyện phiếm với đối phương một lát, không biết chừng lại hỏi ra được tin tức quan trọng nào thì sao?
Ai ngờ Thạch Lỗi lại cũng ngồi xổm xuống bên cạnh Trương Hiểu Bân, sau đó hạ thấp giọng xuống và hỏi: “Trương Hiểu Bân, cậu có còn nhớ tôi không?”
Nghe Thạch Lỗi hỏi thế, Trương Hiểu Bân ngạc nhiên nhìn về phía khuôn mặt của gã. Lúc này cậu ta hơi híp mắt lại, hoàn toàn chẳng để ý gì đến Thạch Lỗi. Nhưng sau khi nhìn kỹ vài lần, con ngươi của cậu ta lại nở to ra, bên trong ánh mắt còn có chút hoảng sợ… Đây là phản ứng bản năng của con người khi nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, mặc dù Trương Hiểu Bân này đang rất cố gắng kiềm chế mình để không biểu hiện quá rõ ràng.
Viên Mục Dã hiểu ngay cậu ta đã nhận ra Thạch Lỗi, xem ra đây mới là Trương Hiểu Bân chạy thoát được mười năm trước. Vậy thì người thanh niên đeo mặt nạ trước đó là ai? Mặc dù gã không phải là Trương Hiểu Bân thật, nhưng chắc hẳn cũng có mối quan hệ mật thiết nào đó với nhà họ Trương, nếu không thì làm sao gã có thể biết rõ mọi chuyện về nhà họ Trương như thế?!
Trương Hiểu Bân nhanh chóng cúi đầu xuống, tiếp tục loay hoay Lego trong tay mình, ngoài miệng thì nói: “Chưa từng thấy qua…”
Trước đó y tá có nói cậu Trương Hiểu Bân này không chịu nổi kích thích, thường xuyên sẽ nổi điên gây thương tích cho chính mình… Có điều Viên Mục Dã phát hiện ra rằng, cậu ta gặp kẻ thù Thạch Lỗi nhưng không hề nổi điên, mà giả vờ như không biết gã.
Điểm này rất đáng ngờ, bởi vì nguyên nhân sâu xa bệnh của Trương Hiểu Bân nằm ở chỗ cậu ta bị kích thích rất nhiều bởi sự việc năm đó. Nhưng lúc này, khi nhận ra kẻ thù Thạch Lỗi, cậu ta lại chẳng có phản ứng gì!
Nếu nhìn thấy Thạch Lỗi mà cũng không thể kích thích cậu ta phát bệnh, vậy thì chỉ có thể là cậu ta đã giả điên trong suốt những năm qua… Nhưng vấn đề là tại sao cậu ta lại làm như vậy? Vì muốn trốn tránh sự truy sát lần hai từ tập đoàn sao?
Rõ ràng là không phải vì chuyện này, năm đó, nếu như tập đoàn thật sự muốn tiếp tục đuổi giết Trương Hiểu Bân, thì họ sẽ không bao giờ dừng lại chỉ vì cậu ta bị điên, cho nên chuyện Trương Hiểu Bân giả điên nhất định là có nguyên nhân khác…
Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã liền cười và nói với Trương Hiểu Bân: “Mấy năm qua cậu đã vất vả rồi, nói thật cho cậu biết vậy… Gã kia chết rồi.”
Thật ra Viên Mục Dã nói như vậy chẳng qua là muốn nhìn thử phản ứng của Trương Hiểu Bân mà thôi, không ngờ đối phương nghe xong lại cứng đờ, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên nói: “Chết rồi…? Thảo nào chi phí của tháng này không được gửi đến. Cậu ta chết như thế nào?”
Lần này đến lượt Thạch Lỗi trả lời: “Tôi giết…”
Ai ngờ Trương Hiểu Bân nghe xong lại như trút được gánh nặng, cậu ta nói: “Chết thì tốt... Chết thì tốt! Cậu ta chết là tôi cũng được giải thoát.”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Rốt cuộc tên kia có quan hệ gì với cậu, tại sao gã lại dùng tên của cậu để báo thù?”
Trương Hiểu Bân nghe Viên Mục Dã hỏi thế thì đẩy mô hình Lego đã hoàn thành một nửa ra, sau đó nói một câu đặc biệt kỳ quái: “Không phải cậu ta dùng tên của tôi để báo thù, mà là tôi đang dùng tên của cậu ta để sống…”