Viên Mục Dã nghe âm thanh xèo xèo của thi thể bị ném vào trong thùng axit mạnh mà nhất thời cảm thấy buồn nôn, cậu không chịu đựng nổi thứ mùi trong căn phòng bí mật này nữa nên quay người đi ra ngoài…
Tuy hiện giờ toàn bộ nguy cơ trong căn biệt thự này đã được giải trừ, nhưng bọn họ vẫn còn một vấn đề càng nghiêm trọng hơn cần phải đối mặt, đó chính là phải làm thế nào mới có thể rời khỏi căn biệt thự này?
Và Thạch Lỗi đã nhanh chóng tìm ra được cơ quan mở cửa trong căn biệt thự. Sau khi trải qua một phen sinh tử, cuối cùng cả ba người bọn họ cũng đi ra khỏi căn biệt thự giống như nhà ma này…
Trên đường trở về, cả ba đều im lặng. Lúc đến bọn họ không ngờ lại có kết thúc thê thảm như vậy, họ chẳng những không tìm được đội của Vệ Tĩnh, mà ngay cả mấy thành viên bọn họ mang theo cũng đã bị diệt sạch.
Thạch Lỗi chắc chắn là đang lo lắng không biết khi về phải viết báo cáo như thế nào, còn Viên Mục Dã thì lại ngẩn người nhìn vào cánh tay phải của mình. Nhưng trong ba người, người khác thường nhất lại là A Triết, toàn bộ hành trình gã chẳng nói một câu nào, chỉ tập trung lái xe với sắc mặt sầm sì.
Tính của A Triết vốn chẳng giấu được chuyện gì, trong lòng nghĩ như thế nào thì sẽ nói ra như thế ấy. Mặc dù cái tính này luôn khiến mọi người xung quanh bị cụt hứng, nhưng lại không cần lúc nào cũng phải đề phòng gã sẽ hại mình…
Nếu là trước kia, A Triết đã tổng xỉ vả gã “Trương Hiểu Bân” kia suốt dọc đường về rồi, nhưng lúc này đây gã lại trầm mặc khác thường, tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Sau khi cân nhắc xong chuyện viết báo cáo, Thạch Lỗi ngẩng đầu lên và phát hiện sự khác thường của A Triết, gã bèn thản nhiên hỏi: “Cậu nghĩ gì thế? Sao dọc đường yên tĩnh như vậy.”
A Triết nghe Thạch Lỗi hỏi thì cười gượng và nói: “Không suy nghĩ gì, tôi chỉ cảm thấy xấu hổ khi hôm nay bị tên kia đánh ngất đi thôi…”
Thạch Lỗi bèn nói đùa: “Không ngờ đấy, vậy mà cũng có lúc cậu cảm thấy mất mặt!”
A Triết chỉ cười mà không tiếp câu nói của Thạch Lỗi. Lần này, ngay cả Viên Mục Dã cũng cảm thấy A Triết có vấn đề, cậu bắn ánh nhìn hoang mang sang Thạch Lỗi, nhưng đối phương lại khẽ lắc đầu và dùng ánh mắt ra hiệu có chuyện gì trở về rồi hãy nói…
Lần này tập đoàn bị tổn thất nhiều nhân viên như vậy, chắc chắn không thể vui được rồi. Cũng may Thạch Lỗi đủ cáo già, gã để A Triết mang về một ống máu của con quái vật Ares kia, coi như miễn cưỡng lấy công chuộc tội.
Hơn nữa, Thạch Lỗi cũng không nói ra chuyện đối phương đến tìm mình trả thù, dù sao chuyện bây giờ cũng không có chứng cứ, cho nên chỉ có thể tin lời ba người bọn họ kể…
Nhưng cũng nhờ có bài học lần này mà Thạch Lỗi rút ra được kinh nghiệm xương máu, gã cảm thấy mình bây giờ thực sự không có thiên phú để trở thành một người tốt, cho nên sau này làm việc cứ nhổ cỏ tận gốc là xong… Còn vấn đề cảm xúc của A Triết, sau đó Thạch Lỗi đã từng đơn độc giải thích qua với Viên Mục Dã.
Từ trước tới nay Thạch Lỗi chưa từng đề cập đến tình huống của A Triết với Viên Mục Dã. Trên thực tế, các ”nhân viên” chính thức trong tập đoàn đều có quá khứ không tầm thường của riêng mỗi người, nếu không thì người bình thường nào lại muốn đi làm công việc của họ chứ?
Đặc biệt là A Triết, đừng nhìn bình thường mọi người hay ở trước mặt A Triết gọi gã là ”anh Triết này, anh Triết nọ”, nhưng thực ra sau lưng lại đều gọi gã là ”quái vật”… Thực ra, hoàn cảnh của A Triết cũng tương tự như con quái vật Ares kia, bọn họ đều là những sinh vật biến dị do con người tạo ra.
Trong số mười mấy đứa trẻ tham gia dự án thí nghiệm năm đó, chỉ có một mình A Triết còn sống. Nhưng ở trong mắt người khác, gã cũng chỉ là thứ hàng lỗi, cuối cùng được bán hạ giá cho tập đoàn. Thậm chí từ trước đến nay, chưa từng có người nào đối xử với gã như với một con người…
Đến bây giờ Thạch Lỗi vẫn không thể nào quên được lần đầu tiên nhìn thấy A Triết, ánh mắt căm hận của gã khi ấy giống như một con chó con bị ngược đãi quá lâu, ai đụng vào cũng nhe răng xù lông… Vì bản chất hoang dã của gã quá khó thuần hóa, nên các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn đã nhiều lần muốn trực tiếp mang gã ra tiêu diệt nhân đạo.
Cũng may lần nào cũng bị Thạch Lỗi ngăn lại và cũng chính Thạch Lỗi dùng mười hai phần kiên nhẫn để A Triết dần dần dỡ phòng bị xuống, và từ từ trở thành thứ vũ khí sắc bén không thể thiếu trong tập đoàn… Vì ở trong thế giới của A Triết và Thạch Lỗi, nếu bản thân đã mất đi giá trị thì chỉ còn lại số phận bị đào thải.
Cho nên khi A Triết nhìn thấy Ares, gã tự nhiên nghĩ đến mình…
Sau khi nghe Thạch Lỗi kể về cuộc đời của A Triết, Viên Mục Dã nói với giọng bất đắc dĩ: “Hoàn cảnh của A Triết đúng là có chút đặc biệt, thí nghiệm kia rốt cuộc là thứ gì mà lại biến một đứa trẻ bình thường thành quái vật chứ?”
Thạch Lỗi cười khẩy: “Cậu có biết hiện giờ trên thế giới có bao nhiêu dự án đang bí mật sử dụng người sống để làm thí nghiệm không? Bọn họ làm những điều trái với luân thường đạo lý ẩn núp dưới chiêu bài vì cống hiến cho nền văn minh nhân loại.”
Viên Mục Dã không hiểu: “Chẳng lẽ không có ai quản những chuyện này sao?”
Thạch Lỗi cười lạnh: “Ai quản? Cậu à, hay là tôi? Mỗi dự án thí nghiệm đều gắn với một chuỗi lợi ích khổng lồ. Bản chất con người là ích kỷ và tham lam, không phải ai cũng giữ được cái tâm kiên định ban đầu của mình trước những lợi ích quá lớn. Huống chi, có một số người còn chẳng có cái tâm ban đầu…”
Viên Mục Dã nghe xong mà rơi vào trầm tư, Thạch Lỗi thấy thế bèn vỗ vỗ vai của cậu và bảo: “Cậu không cần phải đi thương hại người khác, mỗi người đều có số mệnh riêng, có khi hoàn cảnh của tôi và cậu còn không bằng A Triết ấy?”
Viên Mục Dã không hiểu vì sao Thạch Lỗi lại đột nhiên nói như vậy, cậu vừa muốn hỏi gã nói thế là có ý gì thì Thạch Lỗi bị một đồng nghiệp gọi đi, để lại cậu đứng một mình, trong lòng bị câu nói kia làm cho rối loạn...
Mấy ngày tiếp theo, ba người bọn họ đều rất nhàn nhã, ngoại trừ Viên Mục Dã ngày nào cứ đến buổi đêm là lại bị cánh tay phải giày vò cho phải tỉnh dậy một lần, thì những thứ khác đều ổn… Thạch Lỗi cũng tranh thủ mấy ngày này để điều tra tình hình của Trương Hiểu Bân. Nhưng gã lại ngạc nhiên phát hiện ra rằng, thì ra Trương Hiểu Bân thật vẫn luôn sống trong một cơ sở điều dưỡng trong suốt những năm qua.
Năm ấy, Trương Hiểu Bân mặc dù may mắn trốn thoát, nhưng lại vì chuyện này mà bị kích thích rất lớn, trạng thái tinh thần luôn không ổn định. Một năm sau đó, Trương Hiểu Bân liên tục chuyển qua mấy nhà họ hàng xa, cuối cùng bởi vì bị điên quá nên được gửi vào một viện điều dưỡng và vẫn ở đó cho đến bây giờ…
Viên Mục Dã nhìn những tư liệu Thạch Lỗi điều tra được thì kinh ngạc nói: “Thế có nghĩa là cậu thanh niên trẻ bị chết lúc trước căn bản không phải là Trương Hiểu Bân?”
Thạch Lỗi lại lắc đầu: “Khó nói lắm… Nhưng dù sao thì trong hai người chắc chắn có một người là giả. Bây giờ kẻ đeo mặt nạ kia còn chẳng có xác, nên chúng ta chỉ có thể đi gặp tên ở trong viện điều dưỡng kia một lần.”
Mấy ngày sau, Viên Mục Dã cùng Thạch Lỗi và A Triết tìm được viện điều dưỡng nơi Trương Hiểu Bân đang ở, nó nằm trong một thị trấn hẻo lánh ở phía tây nam của nước M. Nghe nói vì chất lượng nước ở đó cực tốt và hàm lượng ion oxy trong không khí rất cao nên có nhiều viện điều dưỡng được xây ở đây…
Viện điều dưỡng “Suối nước nóng Nhạc Khang” nơi Trương Hiểu Bân ở là viện điều dưỡng rất nổi tiếng ở đây. Có rất nhiều minh tinh, chính khách ở nước M đều thường xuyên đến đó nghỉ, điều dưỡng cơ thể.