Trương Khai cười nhạo Hoắc Nhiễm: “Con chó bé bằng mắt muỗi cũng sợ! Cậu đúng là không đổi được tật xấu nhát gan mà!”
Hoắc Nhiễm đỏ mặt: “Còn chẳng phải là do anh à? Anh nói xem có bóng ma thời thơ ấu nào của tôi không liên quan đến anh không?!”
Trương Khai cũng không phủ nhận điều này, nhưng lại nói kiểu chẳng hề hối lỗi: “Tôi cũng bị cha tôi dọa từ nhỏ đến lớn này, sao không thấy tôi bị bóng ma thời thơ ấu gì cả?”
Viên Mục Dã hiểu ngay tại sao hồi nhỏ Trương Khai lại nghịch ngợm như vậy, hoá ra là vì bên trên cậu ta còn có một người cha chẳng đáng tin cậy!
Hoắc Nhiễm nghe Trương Khai lôi cả dượng của mình vào thì đành phải khe khẽ nói thầm: “Đúng là thượng bất chính hạ tất loạn…”
Đại Quân ở bên cạnh nhìn chòng chọc con chó một lát rồi nói: “Có chó thì phải có người! Đi, chúng ta đi theo nó thử xem.”
Con chó vàng vốn sủa dữ dội, nhưng bỗng nhận ra tất cả mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt không có thiện cảm. Vì thế nó sợ tới mức quay đầu bỏ chạy thẳng…
Đại Quân cười mắng: “Quả nhiên là cái đồ chuyên gió chiều nào theo chiều ấy!”
Con chó vàng vừa chạy vừa kêu thảm thiết, nhất thời khiến tất cả mọi người đều dở khóc dở cười. Đoàn Phong bực quá: “Ai không biết còn tưởng rằng mấy người chúng ta làm gì nó cơ? Có cần phải kêu la thê thảm như vậy không? Đúng là ảnh đế đoạt giải Oscar của loài chó mà!”
Không ngờ, đúng lúc này, từ sân của một căn nhà phía trước đột nhiên xuất hiện cả chục con chó lớn, dường như chúng nghe thấy tiếng kêu la của chó vàng nên chạy ra giúp, điều này buộc mọi người phải cảnh giác.
“Đệch, hóa ra là gặp phải bầy chó dữ! Nói rõ ràng trước đã nhé, chẳng ai trong bọn tao đánh nó cả, là tự nó liên tục kêu thảm thiết đấy!” Trương Khai giải thích với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Đại Quân buồn cười quá: “Trương Khai, cậu biết nói tiếng chó hay là chúng có thể hiểu tiếng người vậy?”
“Anh biết cái gì? Đây gọi là tiên lễ hậu binh được không?” Trương Khai giải thích một cách nghiêm trang.
Viên Mục Dã thấy có thể sắp nổ ra “chiến tranh” nên vội vàng ngăn cản: “Đừng có hành động hấp tấp. Những con chó này chắc là chó của dân địa phương. Có thể là những người chủ cũ chuyển nhà nên không cần chúng nữa.”
Nói xong, Viên Mục Dã xoay người lấy từ ba lô ra mấy cây giăm bông, sau đó xé mở rồi ném cho mấy con chó to. Mặc dù ban đầu chúng đều tỏ ra cảnh giác, không dám nếm thử, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi sự cám dỗ của giăm bông mà lao vào cướp ăn.
Tục ngữ nói, ăn của người ta thì yếu thế, nếu lũ chó to đã ăn đồ của Viên Mục Dã, tất nhiên sẽ không còn như hổ rình mồi với bọn họ giống vừa rồi nữa, nhưng mà sự cảnh giác trong mắt chúng vẫn không giảm bớt chút nào.
Lúc này, Viên Mục Dã nhìn khoảng sân phía sau đám chó và thấy có chậu để cho chó ăn, điều này chứng tỏ rằng những con chó này bị người nào đó tạm thời để ở đây, nếu không nơi này đã không còn người ở nữa, dù chúng có muốn ăn rác rưởi cũng không có ai ném cho…
Sau đó nhóm Viên Mục Dã lại lục tung phía trước và đằng sau căn nhà, sau khi xác định không có người bèn đốt lửa làm bữa trưa đơn giản, nghỉ ngơi một lúc rồi chuẩn bị đi đến khu vực xảy ra chuyện…
Theo hồ sơ, căn nhà đó là từ đường của thôn từ rất nhiều năm trước, sau này không biết bởi lý do gì mà dần dần hoang phế. Lúc trước, khi công ty bất động sản đề nghị mua đất, người trong thôn đồng ý ngay mà không hề do dự.
Theo lý mà nói, nơi như từ đường đều vô cùng thần thánh, những thôn bình thường chắc chắn sẽ không dễ dàng bán đi, bởi vì bán từ đường đi chẳng khác gì bán tổ tông của mình. Cho nên khi người của thôn Thánh Tuyền đồng ý bán đất một cách dứt khoát, ngay cả đại diện công ty bất động sản cũng sửng sốt…
Sau khi đọc những thông tin đó, Viên Mục Dã quay đầu lại nói với mọi người: “Thật ra bây giờ ngẫm lại mới thấy, có lẽ người trong thôn đã biết gì đó từ sớm rồi, cho nên mới đồng ý bán miếng đất từ đường kia một cách dứt khoát như vậy.”
Hoắc Nhiễm gật gù: “Rất có thể… Nhưng nếu biết miếng đất kia có vấn đề từ đầu, tại sao bọn họ không dọn đi sớm hơn?”
Đoàn Phong cười đáp: “Bởi vì không có tiền đấy! Hiện giờ bọn họ đã cầm được tiền của công ty bất động sản nên có thể lên thành phố mua nhà, tất nhiên cũng không tiếp tục ở lại đây nữa.”
“Thế có phải hơi thiếu đạo đức không? Biết rõ là có vấn đề còn bán đi, lấy tiền chạy lấy người và mặc kệ sự sống chết của người khác ư?!” Trương Khai tức giận bất bình.
Viên Mục Dã nghĩ ngợi rồi nói: “Trước tiên đừng vội kết luận, chờ chúng ta đến hiện trường xem xét rồi hẵng nói.”
Mọi người dựa theo chỉ dẫn trên bản đồ, đi bộ về phía nam thôn Thánh Tuyền mười mấy km mới nhìn thấy căn nhà cổ đó. Xem khoảng cách từ từ đường đến thôn, có lẽ năm xưa lúc dựng thôn, họ muốn cách xa nơi này một chút…
Đại Quân thở hổn hển, phàn nàn: “Ai lại xây từ đường cách xa thôn đến vậy?!”
Trương Khai cũng oán trách: “Chứ còn gì nữa? Thế này là không muốn nhìn thấy tổ tông của mình đến mức nào chứ!”
Mấy người vừa đi vừa tám chuyện, ai ngờ, một thứ trong lùm cây đã thu hút sự chú ý của Viên Mục Dã. Cậu qua xem và thấy đó là một bộ xương động vật… Viên Mục Dã xem xét rất lâu mới nhận ra có lẽ đây là xương chó.
Tơ máu trên bộ xương vẫn còn rất rõ, chắc mới bị ăn thịt vài tiếng thôi, Viên Mục Dã lập tức mở hồ sơ trên điện thoại ra, tìm mấy tấm ảnh chụp nạn nhân và phát hiện tình trạng cũng tương tự như bộ xương chó này.
Đoàn Phong cũng ngồi xổm xuống xem rồi nói: “Xem ra đúng là có con gì đang ăn thịt người! Thảo nào những người dân kia chạy trốn còn nhanh hơn thỏ.” Nói tới đây, anh ta nhíu mày: “Không đúng, nếu người của thôn Thánh Tuyền biết đây là do thứ gì gây ra, vậy tại sao trước kia họ lại không việc gì, mà đợi đến sau khi có người mua miếng đất này mới xảy ra chuyện chứ?!”
Viên Mục Dã liếc nhìn căn nhà cách đó không xa: “Vậy phải vào đó tìm câu trả lời thôi. Tôi muốn xem có phải bên trong đấy thật sự có quỷ dữ tồn tại như lời đồn không…”
Khi mọi người đi vào, thấy bên trong rất bình thường, cỏ dại mọc đầy ngoài sân và bờ rào như thể sắp sập xuống, đều thể hiện rõ cho mọi người thấy đã rất lâu không có ai dọn dẹp nơi này.
“Dựa theo thông tin hồ sơ, những cái xác được phát hiện ở vị trí mảnh sân này.” Hoắc Nhiễm chỉ vào một mảnh đất trống được rải đá vụn.
Viên Mục Dã đi qua xem xét: “Nơi này cách cổng rất gần, tình huống khẩn cấp đến mức nào mà không có cả thời gian chạy trốn cơ chứ?”
Lúc này Đại Quân thở dài, bảo: “Tiếc rằng tất cả những người này đều đã chết, nếu không chắc sẽ dễ đoán ra bọn họ đã làm những gì trước khi vào đây mà lại gây ra thảm kịch sau đó. Nếu không người của thôn Thánh Tuyền vẫn sống yên lành mấy chục năm, sao đội thi công vừa đến đã có chuyện được?!”