Lúc cún vàng và xác của ba con sâu to cùng bị kéo vào trong nhà, mắt nó vẫn còn đầy sợ hãi, thoạt nhìn cực kỳ đáng thương. Những con chó khác thấy nhóm Viên Mục Dã đã cứu được đồng bọn khỏi miệng lũ sâu thì vội chạy ào ào vào trong nhà, nhất thời khiến trong nhà trở nên rất chật chội.
“Tình trạng của chú ta thế nào?” Đoàn Phong hỏi bằng vẻ mặt bực bội.
Viên Mục Dã khom xuống kiểm tra người cún vàng, phát hiện sau gáy nó có một cục u cỡ hạt thóc, vừa đỏ vừa sưng, e rằng đã bị loài sâu kia cắn.
Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Chắc loài sâu này có độc, cho nên cún vàng mới không thể nhúc nhích rồi bị ba con sâu bắt đi.”
Đoàn Phong rút dao găm ra, sau đó nhẹ nhàng chọc vỡ cục u sau gáy cún vàng, nặn ra một đống máu mủ.
“Nhóc con, tao chỉ có thể giúp mày được từng này thôi. Sống sót được hay không phải xem số mày thế nào!” Đoàn Phong nói với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Lúc này hình như tiếng ong ong bên ngoài trở nên lớn hơn. Viên Mục Dã vội đến cạnh cửa sổ xem thử, lại có mấy con sâu to xác hơn là là bay qua bay lại ở trước cửa và sau hè. Cậu vội bảo mọi người mau chóng tắt đèn trong phòng, để tránh dụ mấy con kia vào…
Trương Khai nói với vẻ mặt đưa đám: “Xong đời rồi, đúng là đã dụ sâu tới đây rồi!”
Đoàn Phong không cho là đúng: “Mấy con sâu thôi mà, hơn nữa thứ này trông thì đáng sợ đấy, nhưng trên thực tế cũng không cứng cáp vậy đâu. Đập vài ba cái là chết ngay!” Nói xong, anh ta còn đá xác ba con sâu nằm trong góc.
Viên Mục Dã đi đến bên cạnh xác chết của lũ sâu quan sát một cách cẩn thận rồi nói: “Trong chuyện kể của cụ Ba, những người dân bị hại đều lặng lẽ mất tích. Hiện giờ ngẫm lại ắt hẳn là do bị những con sâu này đánh gục con mồi bằng độc tố của mình trước, để họ mất đi sức phản kháng và kêu cứu, sau đó mới mang người đi… Nếu không, dù là người hay động vật, làm sao có thể bị mang đi mà không rên một tiếng nào được?”
Lúc này con cún vàng dưới đất đột ngột kêu lên thảm thiết, sau đó sùi bọt mép, đi đời nhà ma. Sắc mặt mọi người khá khó coi, xem ra độc của loài sâu này rất ghê gớm, mặc dù Đoàn Phong đã giúp con cún vàng nặn ra rồi nhưng cuối cùng vẫn không thể giữ được mạng của nó…
Lũ chó khác đều trốn rõ xa, có con đến lấy mũi hẩy cún vàng, cố đánh thức nó… Viên Mục Dã không đành lòng nên tìm mấy tờ báo cũ che xác của chú cún vàng lại.
Nhất thời tất cả mọi người đều bất lực, không biết nên làm sao cho phải. Đoàn Phong vốn nghĩ lũ sâu đó cũng không phải gián không đánh chết nổi, nếu thật sự không được thì chơi cứng thôi, kết quả giờ lại phát hiện chúng còn có độc tố thần kinh… Thế này thì khó thật!
Lúc này Đại Quân bỗng trầm giọng, bảo: “Các cậu nói xem tại sao lũ sâu nhất định phải ngày ngủ đêm ra? Liệu có phải vì chúng không thể thấy ánh sáng không?”
Hoắc Nhiễm lắc đầu: “Em thấy chưa chắc, có động vật ngày ngủ đêm ra, có động vật trái ngược lại, nhưng cũng không có nghĩa động vật ngày ngủ đêm ra thấy ánh mặt trời là sẽ chết, mà động vật ngày ra đêm ngủ cũng không phải không sống nổi khi ra ngoài vào buổi tối… Đây chỉ là tập tính của chúng mà thôi. Suy cho cùng, ba mươi năm trước, lũ sâu đó đều phải ở dưới mặt đất, cho nên chúng không thích ánh sáng cũng là điều rất bình thường.”
“Đúng vậy, giống như anh đi chọc tổ ong vò vẽ, dù chọc ban ngày hay ban đêm, chắc chắc là đàn ong vò vẽ đều sẽ không bỏ qua cho anh…” Hiếm khi có được một lần Trương Khai đứng về phe của Hoắc Nhiễm.
Đại Quân ôm lấy đầu một cách bất đắc dĩ: “Vậy phải làm sao đây?! Còn tiếp tục như vậy nữa, lũ sâu không tìm thấy đồ ăn sẽ mở rộng phạm vi đi săn, đến lúc đó sự việc có thể sẽ phiền phức đấy.”
Ai ngờ lúc này Tằng Nam Nam lại đột nhiên đè thấp giọng xuống: “Nếu không chúng ta thử làm bom điều khiển từ xa bằng xăng trong xe xem?”
“E là không được đâu, dù làm được thì phải đặt bom ở đâu? Trên bao cát à? Chẳng may bị con sâu cái kia vùi vào bên trong cát thì sao? Dù nổ nhưng cũng sẽ không quá mạnh!” Đại Quân đưa ra mối nghi ngờ của mình.
Nhưng Tằng Nam Nam lại lắc đầu, nói: “Không đặt ở trên cát…”
“Thể đặt ở chỗ nào?” Trương Khai khó hiểu hỏi.
Lúc này Tằng Nam Nam nhìn về phía con cún vàng bị báo cũ đắp lên. Mọi người hiểu ra ngay lập tức, hóa ra cô nhóc Tằng muốn làm “quả bom hình chó”!
Sau đó mọi người lên một kế hoạch kỹ càng và tỉ mỉ, để Tằng Nam Nam và Hoắc Nhiễm chịu trách nhiệm chế tạo bom xăng điều khiển từ xa, sau khi làm xong phải nhét vào bụng cún vàng, sau đó lại ném xác con chó ra ngoài cửa là được.
Như vậy bọn họ có thể giám sát một cách chặt chẽ thông qua camera đã lắp đặt trước đó ở trên đống cát, khi có sâu mang xác chết của cún vàng về, bọn họ sẽ canh thời cơ chính xác để kích nổ bom xăng…
Nhưng bây giờ còn một vấn đề chờ giải quyết, đó là với khoảng cách từ đây đến chỗ bao cát, điều khiển từ xa đơn giản do bọn họ chế ra chắc chắn không thể nào kích nổ được. Nói cách khác cần phải có người cầm theo điều khiển từ xa ở gần đống cát và kích nổ bom xăng mới được.
Thoạt nhìn thì chuyện như thế này rất nguy hiểm, nhưng nếu chỉ do một hai người đi làm, tính linh hoạt và tỉ lệ thành công đều sẽ rất cao… Vì thế Viên Mục Dã đề nghị để mình cầm iPad và điều khiển từ xa đến gần đống cát kích nổ.
Đương nhiên Đoàn Phong không thể để cho Viên Mục Dã đi một mình, vì thế cuối cùng hai người họ đi cùng nhau. Nếu giữa chừng gặp phải nguy hiểm, hai người còn có thể lo cho nhau.
Điều đầu tiên bọn họ cần phải làm là ra xe rút xăng và chế tạo ngòi nổ từ xa. Tuy chế tạo ngòi nổ từ xa phức tạp nhưng không cần ra ngoài nên khá an toàn. Còn rút xăng thì phải ra ngoài mới được nên rủi ro cao hơn...
Trương Khai và Đại Quân chậm rãi đi tới cửa, nghiêng tai cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Sau khi xác định gần đó không có tiếng ong ong, hai người mới rón ra rón rén đẩy cửa đi ra ngoài. Mặt khác, Viên Mục Dã vẫn đang nghiên cứu xác chết của những con sâu trên mặt đất, muốn xem chất độc thần kinh chết người đến từ bộ phận nào trên người chúng.
Mặc dù Trương Khai và Đại Quân đã rất cẩn thận, nhưng lúc trở vào vẫn đụng phải hai con sâu đang ngậm gà rừng. May Trương Khai phản ứng nhanh, giơ xẻng thép đập cho chúng rơi hết xuống đất, để đề phòng sâu gần đó bị thu hút đến đây, rồi hai bọn họ nhanh chóng chạy vào nhà.
Sau khi chuẩn bị ổn thoả hết, chỉ còn lại việc “phẫu thuật” cho cún vàng. Đừng tưởng bình thường mấy anh chàng này đều rất đàn ông, nhưng đến thời khắc mấu chốt lại rúm ró cả lại, cuối cùng Tằng Nam Nam đành phải nhận lấy dao găm trong tay Đại Quân, và mổ bụng cún vàng ra chỉ với hai ba nhát dao.