Không biết bắt đầu từ bao giờ, Viên Mục Dã phát hiện mình đã có thể bình tĩnh đối mặt với sống chết. Thật ra bị chôn ở đây cũng khá tuyệt, non xanh nước biếc, phong cảnh hợp lòng người… Không chừng ngày mai chỗ bọn họ bị chôn sẽ mọc ra ba đóa hoa nhỏ xinh đẹp thì sao?
Có thể là ảo giác xuất hiện lúc hấp hối, Viên Mục Dã mơ màng nhìn thấy một luồng sáng rọi vào kính chắn gió đằng trước. Cậu vẫn chưa kịp phân biệt mọi thứ là thật hay giả thì đã ngất đi mất…
Trong lúc hôn mê, Viên Mục Dã có một giấc mơ, trong mơ, một bản thân khác cười và nói với cậu: “Cậu sợ cái gì? Có tôi ở đây, cậu sẽ không chết đâu. Hơn nữa lúc ấy đáng lẽ cậu nên giết Thạch Lỗi và A Triết trước tiên, như vậy là có thể tiết kiệm một phần oxy.”
Viên Mục Dã thật sự không muốn để ý tới giọng nói trong mơ, vì thế cậu mắng chửi một cách mất kiên nhẫn: “Cút ngay!”
Ai ngờ lúc này cậu lại chợt cảm thấy trên mặt ươn ướt, như bị người ta hắt ly nước lạnh, mơ màng mở mắt ra nhìn, phát hiện đúng là bị người ta hắt nước vào mặt thật… Chẳng qua khi cậu thấy rõ người trước mặt, trong lòng khẽ kinh ngạc.
“Tỉnh rồi à? Xấu hổ quá, tôi đến hơi muộn… vì định lúc đào được ba người ra chỉ còn thoi thóp thôi mà.” Trương Hiểu Bân lạnh giọng nói.
Viên Mục Dã lúc lắc rũ nước trên mặt, thấy hai tay mình bị trói, treo lủng lẳng trên một ống dẫn nước dưới bãi đỗ xe ngầm. Xem ra Trương Hiểu Bân cũng tham gia vào sự việc ở viện điều dưỡng, hơn nữa rất có thể cậu ta còn sắm vai một nhân vật rất quan trọng trong đó.
Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Thạch Lỗi và A Triết đâu?”
Trương Hiểu Bân cười đáp: “Yên tâm, bọn họ đều còn sống… Chẳng lẽ anh không tò mò hoàn cảnh hiện giờ của mình ư?”
Viên Mục Dã thở dài: “Có gì mà tò mò? Cậu có thể sống ở đây mười năm, tất nhiên không thể chẳng biết gì hết, là do trước đây chúng tôi đã nghĩ về cậu quá đơn giản. Tuy nhiên có một điều tôi thật sự hơi tò mò, rốt cuộc là cậu lãnh đạo viện trưởng Ngô hay là viện trưởng Ngô lãnh đạo cậu?!”
“Thật ra đã đến nước này, nói cho anh biết cũng không sao cả… Ngô Thu Hoa cùng lắm là vật trang trí thôi, người thật sự có tiếng nói ở chỗ này chỉ có tôi.” Trương Hiểu Bân nói với vẻ mặt đắc ý.
Viên Mục Dã cười gượng: “Cho nên không phải Trương Hiểu Bân thật sự đang chu cấp nuôi cậu, mà chính Trương Hiểu Bân giả là cậu đang chu cấp nuôi gã ta? Người thật sự muốn giết Thạch Lỗi cũng là cậu phải không?”
Trương Hiểu Bân gật đầu, không hề phủ nhận câu nào: “Có thể nói như vậy. Con trai của Trương Văn Tùng là đồ bỏ. Nếu không có tôi, mấy năm nay hắn đã chết ngoài đường từ lâu rồi!”
“Tại sao cậu phải làm như vậy? Đừng nói với tôi cậu từ diễn thành thật, thật sự coi mình là con trai của Trương Văn Tùng đấy nhé!” Giọng Viên Mục Dã đầy sự châm biếm.
Nụ cười trên mặt Trương Hiểu Bân dần tắt, hắn lạnh giọng nói: “Hai vợ chồng Trương Văn Tùng có chết hay không đâu liên quan gì tới tôi? Nhưng hắn không nên giết Trương Hiểu Vũ, cô ấy là người lương thiện duy nhất trong nhà họ Trương.”
Nghe Trương Hiểu Bân nói như vậy, Viên Mục Dã hiểu ngay, cậu lắc đầu một cách bất đắc dĩ: “Hóa ra cậu thích Trương Hiểu Vũ… Nếu đã vậy, lúc trước đáng lẽ cậu nên cứu cô ấy chứ không phải cô ấy cứu cậu đúng không!? Hay là trước sự sống cái chết… cậu rụt vòi?!”
“Anh thì biết cái gì?! Lúc ấy tôi mới mười bốn tuổi, trước đó tôi chưa từng nhìn thấy dáng vẻ của ai khi chết… Tôi có thể sống sót đã là một kỳ tích!” Trương Hiểu Bân đột nhiên căm tức quát.
Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Cậu cho rằng cậu có thể sống sót là vì bản thân cậu lợi hại lắm ư? Đó là vì Trương Hiểu Vũ đã chết thay cậu, và còn là bởi lúc ấy Thạch Lỗi có lòng buông tha cho cái mạng của cậu đấy!”
Trương Hiểu Bân bị lời nói của Viên Mục Dã chọc giận hoàn toàn. Hắn tóm lấy cây gậy bóng chày ở bên cạnh lên và đánh mạnh vào người Viên Mục Dã, miệng liên tục quát: “Câm miệng! Mày thật sự cho rằng tao không dám giết mày ư?! Bây giờ tao giết chúng mày chỉ đơn giản như đạp chết một con kiến thôi!! Không muốn chết thì hãy câm miệng ngay cho tao!!”
Trương Hiểu Bân ra tay rất nặng, hơn nữa Viên Mục Dã bị treo ở giữa không trung nên không có chút sức lực nào để chống cự. Cậu bị đánh đến mức muốn hộc máu, cổ họng ngòn ngọt, nếu không phải cậu nín hơi lại thì thể nào cũng nôn ra máu ngay tại chỗ.
Trương Hiểu Bân xả cơn đủ rồi bèn tiện tay ném gậy bóng chày xuống, sau đó cười lạnh, nói: “Loại người giống như chúng mày luôn nắm tính mạng của người khác trong tay. Thế nào? Mùi vị mạng sống nằm trong tay người khác khó chịu chứ?”
Viên Mục Dã ho mấy tiếng, sau đó thều thào nói: “Cậu… suy bụng ta ra bụng người, chính cậu nhất quyết muốn sống trong… sống trong thù hận, cho dù có giết chúng tôi, cậu cũng mãi mãi không được giải thoát đâu.”
Trương Hiểu Bân cười: “Giải thoát hay không là chuyện của tao, không cần mày lo… Nếu tao là mày, chẳng bằng lo xem mình có còn mạng để sống đến ngày mai hay không kìa.”
Viên Mục Dã vừa định nói chuyện, thì đột nhiên không kịp kìm lại mà ho ra một búng máu. Có điều nhổ ngụm máu ra rồi lại khiến Viên Mục Dã cảm thấy thoải mái hơn nhiều, lồng ngực cũng không còn bị đè nén như trước nữa.
Viên Mục Dã lấy hơi rồi hỏi: “Đám Thạch Lỗi đâu?”
Trương Hiểu Bân khẽ nhún vai đáp: “Bọn nó tỉnh lại sớm hơn mày… Lúc này chắc hẳn cũng chỉ còn thừa lại một hơi thôi ha?”
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Tại sao?”
“Tại sao cái gì?” Trương Hiểu Bân hỏi ngược lại.
Viên Mục Dã nói: “Tại sao cậu giao Thạch Lỗi cho người khác? Anh ta không phải kẻ thù của cậu ư? Sao có thể giao việc chính tay đâm kẻ thù cho người khác chứ?”
Trương Hiểu Bân không trả lời thẳng, ngược lại nói với ánh mắt trốn tránh: “Đó là vì hắn không xứng!”
Viên Mục Dã cười khan: “Tôi hiểu, không phải anh ta không xứng, mà là cậu không dám. Thạch Lỗi là bóng ma tâm lý của cậu, cho nên cậu không dám đối mặt với anh ta một cách trực tiếp, trái lại muốn tìm cảm giác tồn tại ở chỗ tôi, đúng không?!”
Nghe vậy, Trương Hiểu Bân chìm vào im lặng. Hắn lạnh lùng nhìn Viên Mục Dã, không biết trong lòng đang suy nghĩ điều gì. Ngay khi Viên Mục Dã cho rằng mình lại thành công chọc giận đối phương lần nữa, điện thoại di động của Trương Hiểu Bân bỗng đổ chuông.
“Nói! Được, giờ tôi qua ngay.” Giọng Trương Hiểu Bân trầm xuống.
Cúp điện thoại, đầu tiên Trương Hiểu Bân liếc nhìn Viên Mục Dã, sau đó chẳng nói chẳng rằng mà xoay người bỏ đi. Viên Mục Dã vốn định chọc giận đối phương, để hắn nói nhiều thêm về Thạch Lỗi và A Triết, ai ngờ không những đối phương không cắn câu mà còn bị một cuộc điện thoại gọi đi mất.
Trương Hiểu Bân đi rồi, Viên Mục Dã ngẩng đầu nhìn sợi dây thừng đang treo mình. Nếu cậu có thể tóm lấy dây thừng và trèo lên trên ống dẫn, ắt có thể cởi bỏ dây thừng để thoát thân. Nhưng hiện giờ xương sườn phía bên phải của cậu hơi đau, chắc hẳn là chiếc xương sườn nào đó bị đánh gãy rồi, bởi vậy khả năng cậu trèo lên trên được là rất nhỏ.
“Muốn thoát hả?” Trong đầu Viên Mục Dã lại vang lên giọng nói kia.
“Không sao cả, dù sao nếu chết thì chúng ta cùng chết…” Viên Mục Dã cười gượng.