A Triết cười lạnh lùng nói: “Bọn họ chết thì liên quan gì đến tao? Mày cũng nghe thấy Giả Tân Siêu gọi tao là gì trước khi chết chứ? Trong mắt họ, tao là một con quái vật, chẳng lẽ mày mong một con quái vật đi cứu họ sao?”
Người thanh niên gật đầu: “Cũng có lý... Nếu mày đã tình nguyện chết vì Thạch Lỗi, tao sẽ trả tự do cho gã đúng như đã hứa, nhưng mày phải nghĩ cho thật kỹ, bởi vì một khi thả họ đi, mày có hối hận cũng đã muộn.”
“Không cần nghĩ, thả họ đi đi!” A Triết lạnh lùng nói.
Viên Mục Dã nghe xong bèn vội vàng quay ra nhìn Thạch Lỗi, nhưng cậu phát hiện ánh mắt của gã không hề có một tia gợn sóng, dường như Thạch Lỗi cũng định hy sinh A Triết để giữ được tính mạng của hai người bọn họ...
Mặc dù Viên Mục Dã từng cho rằng A Triết là một con quái vật giết người như ngóe và không có một chút tình cảm con người nào. Nhưng mối quan hệ ba năm qua không phải giả, mặc dù tính cách A Triết hơi kỳ quái, nhưng gã cũng không phải là một kẻ ác độc đến tận xương tủy.
Hơn nữa, từ lúc mới quen đến bây giờ, bất kể là Thạch Lỗi hay A Triết, không ai trong số họ muốn làm hại Viên Mục Dã... Vì vậy cậu không thể trơ mắt nhìn A Triết chết thảm trước mặt mình.
Lúc này, Viên Mục Dã đột nhiên nói: “Tôi không đồng ý! Ai nói rằng chỉ có A Triết mới được hy sinh vì Thạch Lỗi? Tôi cũng làm được... Tôi sẽ ở lại, cậu hãy thả hai người họ đi.”
Người thanh niên sửng sốt một lúc, chắc cậu ta không ngờ đến bước cuối cùng lại đột nhiên xuất hiện hai kẻ sẵn sàng chết vì Thạch Lỗi... Vì vậy, cậu ta nhìn Thạch Lỗi và hỏi: “Mày không muốn nói gì à?”
Thạch Lỗi lắc đầu: “Không... Đây là lựa chọn của họ, còn tao đã lựa chọn xong rồi.”
Thạch Lỗi rất thông minh, gã biết mình không thể tỏ thái độ của mình vào lúc này, bởi vì Viên Mục Dã và A Triết đều muốn hy sinh vì Thạch Lỗi, nhưng quy tắc của trò chơi là chỉ cần một người hy sinh là được, vậy mà bây giờ lại có hai... Kể từ đó quyền lựa chọn sẽ chuyển từ tay Thạch Lỗi về tới người thanh niên, cậu ta phải đưa ra sự lựa chọn “hai chọn một” này.
Trong nhất thời, cả ba đều nhìn người thanh niên và đợi cậu ta đưa ra lựa chọn cuối cùng, nhưng cậu ta lại cúi đầu cười và bảo: “Quan hệ giữa ba người đúng là không tầm thường, vậy mà lại ăn ý đến mức đó... Cũng được, Ares, dẫn bọn họ lên đây!”
Người thanh niên vừa dứt lời, Viên Mục Dã bỗng cảm thấy lưng của mình bị thứ gì đó đẩy một cái, sức mạnh của đối phương rất lớn nên đẩy cậu đến tận đầu cầu thang... Nhưng Viên Mục Dã còn chưa kịp đứng vững thì lại bị đẩy tiếp một cái nữa!
Viên Mục Dã thấy vậy vội vàng giơ tay lên: “Đừng đẩy, tôi có thể tự mình đi lên!”
Sau đó Viên Mục Dã loạng choạng đi lên tầng ba dưới sự xô đẩy của con quái vật vô hình Ares...
Bởi vì Viên Mục Dã lúc đó vô cùng chật vật do bị con quái vật xô đẩy, nên không ai chú ý đến việc cậu đã tự rạch lòng bàn tay của mình rồi tranh thủ lúc Ares đẩy mình để bôi máu lên người nó.
Để không chọc tức con quái vật vô hình Ares, Thạch Lỗi chỉ đành từ từ đi theo Viên Mục Dã, nhưng khi bọn họ đi vào tầng ba, bọn họ nhìn thấy bức tường gạch trước đó đã biến mất, phía sau nó chính là căn phòng bí mật ngập đầy mùi axit.
Sau khi Viên Mục Dã đi vào căn phòng bí mật, cậu suýt nữa nôn vì mùi vị bên trong, Viên Mục Dã còn chưa kịp phát biểu ý kiến về chất lượng không khí, cậu đã bị một sức mạnh hất văng xuống đất, tiếp đó là một đồ vật vừa dày vừa mềm đạp lên lưng Viên Mục Dã...
Thạch Lỗi ở phía sau thấy thế muốn tiến lên đỡ Viên Mục Dã, nhưng Thạch Lỗi còn chưa kịp đến gần thì đã bị một sức mạnh ném văng ra ngoài rồi đập mạnh vào bức tường của căn phòng... Thạch Lỗi bị đập khá mạnh, gã ôm vai đứng lên với sắc mặt tái nhợt, sau đó Thạch Lỗi tiếp tục đi về phía Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã thấy vậy vội vàng nói: “Anh đừng đến đây... Tôi tạm thời không sao đâu!”
Lúc này, người thanh niên vươn vai, nói: “Ba người đúng là anh em tốt! Được thôi... Như vậy cũng dễ làm.” Cậu ta nói đến đây bèn nhìn Thạch Lỗi: “Có một số lựa chọn vẫn phải do mày làm... Chỉ cần để lại tính mạng của một người trong số ba người các người, vậy chúng ta sẽ thanh toán xong, nói đi, là Viên Mục Dã hay A Triết?”
Thạch Lỗi nghe xong nhìn thoáng qua người thanh niên, trong tay cậu ta là chiếc điều khiển từ xa có thể quyết định sự sống chết của A Triết, hơn nữa giọng nói của người thanh niên này lại có thể trực tiếp ra lệnh cho Ares tấn công Viên Mục Dã, chỉ cần Thạch Lỗi sơ suất... sẽ có một người trong hai người này mất đi tính mạng.
Nghĩ đến đây, Thạch Lỗi trầm giọng nói: “Tao không cần họ chết vì mình... Rốt cuộc mày chỉ muốn nhìn xem có ai muốn hy sinh vì tao hay không mà thôi, giống như cô chị gái đã hy sinh vì mày năm đó, đúng không? Thật ra tao có thể hiểu được tâm trạng của mày, mặc dù chị gái mày chết vì cứu mày, nhưng cô ta cũng không hỏi mày có đồng ý hay không mà lại trực tiếp chọn thay cho mày, đó mới là điều khiến mày luôn canh cánh trong lòng đúng không?
Người thanh niên trẻ cười gượng: “Không ngờ người hiểu tao nhất lại là kẻ thù của tao... Thật là buồn cười.”
Thạch Lỗi lúc này từ từ đi về phía đối phương và nói: “Mày thả bọn họ đi... Tao đã giết cả nhà mày, hôm nay tao sẽ trả tính mạng lại cho mày, như thế chẳng phải hợp lý sao?”
Người thanh niên cười: “Trực tiếp giết mày quá dễ, nhưng tao muốn mày cảm nhận nỗi khổ trong mười năm qua của tao lại hơi khó... Chẳng phải mày bị chứng rối loạn cảm xúc à? Cứ chọn đại một người đi! Dù sao hôm nay phải có một người trong số ba người bọn mày để tính mạng lại chỗ này.”
Thạch Lỗi bước về phía trước vài bước rồi thở dài, sau đó nói: “Thật ra năm đó... Tao cũng không định giết chị mày.”
Người thanh niên sững sờ, hỏi: “Mày nói vậy nghĩa là sao?”
Thạch Lỗi mỉm cười, sau đó tiến sát lại gần đối phương và nói: “Năm đó cô ta tự mình lao vào tao, nếu không... Tao sẽ thả cả hai chị em mày đi.”
Không ngờ đúng lúc này, Thạch Lỗi đột nhiên vung tay đánh nát cổ họng người thanh niên, sau đó xoay bàn tay đánh văng chiếc điều khiển từ xa trong tay cậu ta xuống đất... Động tác của Thạch Lỗi rất liền mạch và lưu loát, không hề có một chút do dự nào.
Người thanh niên lập tức giơ tay ôm cổ và nhìn Thạch Lỗi với vẻ kinh ngạc, nhưng cổ họng cậu ta không phát ra được chút âm thanh nào. Lúc này Thạch Lỗi lại vung tay chộp giữa không trung, chiếc điều khiển từ xa đang nằm trên mặt đất bay “vèo” một cái vào trong tay gã.
“A... A...” Mặc dù người thanh niên trẻ tuổi rất đau, nhưng cậu ta vẫn cố gắng gọi Ares đang đè lên người Viên Mục Dã. Tiếc rằng động vật vẫn là động vật, cho dù nó thông minh đến mức nào thì cũng không hiểu ý chủ nhân của mình vào lúc này.
Thật ra khi Thạch Lỗi từ từ đi đến bên cạnh người thanh niên, Viên Mục Dã đã đoán được mục đích của gã, khi cổ họng của một người bị đánh nát thì cậu ta không thể nào nói được, chỉ cần người thanh niên không lên tiếng, vậy cậu ta cũng không thể ra lệnh cho Ares tấn công.