Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu lời cụ Ba nói là thật, thì tức là cứ ba mươi năm, loại sâu này sẽ xuất hiện một lần. Trước kia người trong thôn đều hiến tế bằng số lượng lớn súc vật, cho nên chúng có đồ ăn ở ngay cửa nhà, tất nhiên cũng không cần ra ngoài kiếm ăn… Sau này bởi vì ngừng hiến tế, nên chúng mới tấn công cả người lẫn vật ở gần.”
Đoàn Phong gật đầu: “Chắc là vậy đấy...”
Viên Mục Dã chợt thay đổi sắc mặt: “Nếu là thế, thì rất có thể đống cát to này vốn không phải cát xây dựng do công nhân kéo tới, mà là… tổ của lũ sâu bọ đó.”
Hoắc Nhiễm lập tức nhìn đống cát to trước mặt bằng vẻ mặt ghê tởm: “Cả một đống to toàn sâu bọ... gớm chết đi được!”
“Chỉ nhìn mỗi cái tổ sâu mà đã không chịu nổi à? Nếu một đống ùn ùn lao ra, cậu còn sống nổi nữa không?” Trương Khai cố tình bắt nạt Hoắc Nhiễm.
Nghe vậy, Hoắc Nhiễm vội lui ra sau mấy bước, sợ sẽ có sâu bò ra khỏi đống cát bất cứ lúc nào.
Viên Mục Dã nhìn chằm chằm vào đống cát một lúc, rồi quay lại hỏi Hoắc Nhiễm: “Tiểu Nhiễm, cậu có đem theo camera hồng ngoại không?”
Hoắc Nhiễm gật đầu: “Em có mang theo chứ…”
“Được, tìm chỗ nào lắp đặt đi, buổi tối chúng ta không thể ở lại đây, rất nguy hiểm. Trước hết hãy thăm dò bằng camera hồng ngoại của cậu, xem thử rốt cuộc bên trong đống cát này là thứ gì rồi nói sau!”
Trương Khai cười: “Đâu cần phiền phức thế, đào hẳn lên xem không phải được rồi ư?!”
Đoàn Phong gắt: “Cậu không sợ Tam Thánh nương nương ra ngoài ăn thịt thằng nhãi nhà cậu hả!?”
Sau đó, Hoắc Nhiễm lắp cố định camera hồng ngoại ở một góc quay phù hợp. Vì lý do an toàn, bọn họ quay trở về thôn Thánh Tuyền từ lúc giữa trưa, kiên nhẫn chờ đợi màn đêm buông xuống…
Đại Quân hơi bực: “Các cậu nói xem, nếu ba mươi năm trước cũng đã từng xảy ra chuyện khiến người ta sợ hãi như vậy, tại sao lúc trước những người dân trong thôn không dọn đi hẳn luôn mà phải chờ tới tận bây giờ xảy ra chuyện lần nữa mới đi!?”
“Chắc do ôm tâm lý may mắn chăng? Hoặc là lúc ấy bọn họ không đủ khả năng đến nơi khác mua đất xây nhà lần nữa.” Viên Mục Dã đoán.
“Cho dù như vậy, nhưng biết rõ gần đó có sâu bọ ăn thịt người, có phải họ nên báo cáo lên cơ quan cấp cao không?” Trương Khai cũng lấy làm khó hiểu.
Đoàn Phong cười nói: “Ai mà nói rõ được chuyện từ mấy chục năm trước? Dù sao chắc chắn là tự bọn họ đã suy xét rồi. Nhưng loại sâu to kiểu đó cũng kỳ lạ thật, tại sao ba mươi năm mới ngoi đầu lên một lần? Bình thường chúng làm gì dưới mặt đất? Ngủ ư?”
Hoắc Nhiễm nghĩ ngợi rồi nói: “Em đoán có lẽ tập tính của lũ sâu này giống với ve mười bảy năm! Ấu trùng của con ve đó sẽ sống dưới lòng đất trong 17 năm mới chui lên khỏi mặt đất để lột xác, giao phối, đẻ trứng, cuối cùng chết đi… Sau đó nhộng ve của chúng sẽ trở lại dưới lòng đất một lần nữa, chờ đợi thời hạn mười bảy năm tiếp theo.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Xem ra mỗi ba mươi năm Tam Thánh nương nương này mới hoàn thành một vòng đời, và lý do chính mà chúng chui ra khỏi hố hiến tế là để giao phối và đẻ trứng, chẳng qua ve mười bảy năm người ta ăn chay, còn vị Tam Thánh nương nương này ăn mặn.”
“Các cậu nói xem có phải tổ tiên của thôn Thánh Tuyền bị bại não không? Biết rõ ở đây có thứ ăn thịt người mà còn cắm rễ sinh sống bao nhiêu năm như vậy? Sao cứ như… quyết tâm muốn cho con cháu đời sau của mình trở thành thức ăn cho sâu thế?” Đại Quân thắc mắc.
Đoàn Phong cười bảo: “Tôi đã nói rồi mà, không tài nào đoán ra được ba mươi năm trước người ta nghĩ thế nào đâu, huống chi là tổ tiên mấy trăm năm trước! Có điều nếu chúng ta đã biết đến chuyện này, thì hôm nay chúng ta phải tiêu diệt sạch đám sâu trên mảnh đất này mới được.”
Sau khi trời tối, cả nhóm Viên Mục Dã đều dán mắt vào chiếc iPad trên tay Hoắc Nhiễm, trong đó vẫn đang chiếu hình ảnh phát trực tiếp tình hình chỗ đống cát to… Ban đầu đống cát không có bất cứ động tĩnh gì, khiến Đại Quân và Trương Khai chưa xem được bao lâu đã gật gù hết cả.
Ai ngờ đúng lúc này lại nghe Tằng Nam Nam kêu lên một tiếng: “Là tôi hoa mắt phải không? Sao tôi cảm thấy hình như bên dưới cát có gì đó đang động đậy nhỉ!”
Nghe vậy, mọi người lập tức nhìn vào màn hình. Vừa rồi đống cát còn nằm im lìm chợt như sôi sục lên, xoay như chong chóng… Ngay sau đó những con bọ to với đôi cánh trong suốt và hai chân sau kỳ dị lũ lượt chui ra từ dưới đống cát.
Trương Khai hào hứng hô lên: “Ra rồi! Ra rồi!”
Hoắc Nhiễm nổi giận: “Anh có thể thôi kêu gào không, đừng có dẫn lũ sâu đó lại đây!”
Trương Khai cười gian: “Xem cậu sợ chưa này… Yên tâm đi, ở đây cách xa từ đường cũ lắm. Lũ sâu kia làm sao dễ dàng bay qua được?!”
Ai ngờ Đoàn Phong lại hắt một chậu nước lạnh: “Cũng chưa chắc… Nếu mấy thứ ấy không tìm thấy đồ ăn ở gần đó, rất có thể chúng sẽ mở rộng phạm vi kiếm ăn. Các cậu đừng quên tại sao lũ chó bên ngoài lại rất sợ hãi khi đêm xuống. Chắc chắn là vì chúng từng thấy đám sâu bắt đồng loại của chúng đi mất.”
Nghe Đoàn Phong nói như vậy, Hoắc Nhiễm lập tức rùng mình: “Đội trưởng Đoàn… Anh nói thật hay giả thế?!”
Lúc này Tằng Nam Nam đột nhiên la lên kinh ngạc: “Tam Thánh nương nương ra kìa!”
Nhóm Viên Mục Dã nhanh chóng nhìn vào màn hình, kết quả họ thấy đống cát to đột nhiên lún xuống, một con quái vật to như con trâu chui từ dưới hố lên. Cái bụng hơi trong suốt của nó vừa to vừa tròn, dường như bên trong còn có thứ gì nhúc nhích liên tục.
Đại Quân đột nhiên nhận ra: “Đây là một con sâu cái!”
Hoắc Nhiễm sửa lời cho đúng: “Sâu cái là để chỉ sâu mẹ thôi, nói một cách chính xác, thứ này phải là sâu chúa… Hơn nữa rất có thể lúc này nó chui ra khỏi đống cát là để đẻ trứng. Lũ sâu bay đi kiếm ăn chắc là sâu đực hoặc là sâu thợ.”
Quả nhiên, con bọ to đùng đó nâng cái bụng hơi trong suốt của mình lên cao, sau đó đẻ ra từng quả trứng sâu to bằng trứng gà lên trên đống cát. Chẳng mấy chốc, những quả trứng sâu chuyển từ màu trắng sang màu đen, vỏ ngoài từ từ trở nên cứng hơn.
Không lâu sau, lũ sâu bọ to bay đi lúc trước đã mang một vài con mồi bay về, trong đó có nhiều động vật nhỏ như gà rừng, thỏ hoang vân vân. Chúng nhanh chóng biến thành xương trắng dưới sự gặm nhấm như tằm ăn rỗi của lũ bọ, sau đó lũ bọ to ngậm xương trên đống cát đi ném ra chỗ khác.
Lúc nhóm Viên Mục Dã đang tò mò con sâu chúa này sẽ ăn cái gì, thì họ lại thấy nó đột nhiên ngoạm lấy một đồng loại bên cạnh và nuốt chửng vào bụng.