Viên Mục Dã không giải thích, cậu xoay người đi trở về, Thạch Lỗi và A Triết thấy vậy chỉ đành theo sát phía sau, kết quả là sau khi đi ngược một lát, căn nhà cổ của nhà họ Ngô bất ngờ xuất hiện trước mắt họ...
A Triết giật mình: “Chúng ta đi về phía trước ít nhất phải nửa tiếng, tại sao mới quay về chưa đến ba phút mà đã về chỗ cũ rồi?”
Thạch Lỗi cười gượng: “Xem ra chúng ta thật sự gặp quỷ đả tường rồi!”
Viên Mục Dã đương nhiên biết đây không phải quỷ đả tường, vì vậy cậu nhìn về phía ngôi nhà cổ nhà họ Ngô và nói: “Tôi nghĩ chủ nhà quá hiếu khách nên không muốn chúng ta rời đi...”
Thạch Lỗi suy nghĩ rồi nói: “Xem ra phương hướng của nơi này liên tục thay đổi, lối vào lúc chúng ta đến chắc cũng là lối ra, nếu không tìm thấy vị trí chính xác thì rất khó đi ra.”
Viên Mục Dã bèn bật chức năng la bàn trên đồng hồ để tìm phương hướng, vậy mà mũi tên lại xoay tròn liên tục, căn bản là không tìm được bất kỳ phương hướng nào chính xác... Không ngờ đúng lúc này, phía đông bắc của thị trấn bỗng có vài tiếng súng vang lên.
Ba người đều giật mình khi nghe thấy tiếng súng, nhưng sau đó Viên Mục Dã đoán rằng có thể đám người Đoàn Phong gặp nguy hiểm nên mới nổ súng tự vệ...
Thạch Lỗi tủm tỉm hỏi: “Xem ra đồng nghiệp cũ của cậu đã đến rồi, chúng ta có nên qua đó tiếp ứng họ không?”
Viên Mục Dã gật đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Đi, chúng ta qua xem thử...”
Dưới sự hướng dẫn của tiếng súng, ba người Viên Mục Dã rất nhanh đã đi đến rìa thị trấn, nhưng điều làm họ khiếp sợ là những con phố vốn phải thông suốt thì lại bị rất nhiều dây leo màu đen chặn kín không còn một kẽ hở.
Viên Mục Dã nhìn thấy bèn đưa tay ra sờ, cậu phát hiện tay mình không thể chạm đến dây leo màu đen đó, dường như nó được bao phủ bởi một lớp màng mỏng trong suốt vô hình không thể chạm đến...
“Đây là cái quái gì thế?” A Triết giật mình hỏi.
Viên Mục Dã lúc này mới ngẩng đầu nhìn lên, cậu có thể quan sát thấy bức tường bằng dây leo này phải cao hơn 20 mét, mặc dù lớp màng mỏng bên ngoài hơi co giãn nhưng lại rất trơn bóng, nếu không có bản lĩnh của thạch sùng... Căn bản không thể leo lên bằng tay không được.
Lúc này tiếng súng bên ngoài bức tường vẫn liên tục vang lên, chắc mấy người Đoàn Phong đang muốn đột phá tấm chắn này để vào cứu người, vì vậy Viên Mục Dã hô to với phía đối diện: “Đội trưởng Đoàn! Có phải là anh không? Đoàn Phong?”
Tiếc rằng giọng nói của Viên Mục Dã cứ như bị đám dây mây màu đen chặn lại hoàn toàn không thể truyền đi được... Thấy thế, Viên Mục Dã bực bội đập về phía “bức tường”, kết quả là lớp màng mỏng trong suốt đó bỗng sinh ra một làn sóng cộng hưởng.
Trong nhất thời, tiếng trống vang lên khắp bốn phía, ba người Viên Mục Dã cảnh giác lùi về phía sau, sau đó họ thấy bức tường vây rung động như đang sống vậy... Cùng lúc đó, phía sau lưng ba người vang lên những tiếng bước chân nặng nề.
Viên Mục Dã nhìn lại và thấy sau lưng mình đã có một đám đông đứng đấy từ lúc nào, tất cả đều nhìn chằm chằm ba người Viên Mục Dã bằng vẻ mặt xấu xa, kẻ cầm đầu chính là người hàng xóm nhiệt tình hiếu khách Sài Vũ và vợ của anh ta.
Viên Mục Dã thấy vậy thở dài, nói: “Không ngờ chúng ta lại thẳng thắn gặp nhau nhanh đến vậy... Sài Vũ, không đúng, phải gọi anh là Ngô Hải Bằng mới đúng chứ?”
Ngô Hải Bằng không hề ngạc nhiên, anh ta chỉ gật đầu, nói: “Xem ra lão Tất đã nói khá nhiều chuyện của thị trấn với các người... Lão già đó sống thoi thóp nhiều năm như vậy mà không hề có một chút lòng biết ơn nào.”
Thạch Lỗi buồn cười hỏi: “Loại chuyện này phải là tình nguyện chứ? Tự nhiên bị kéo đến rồi trở thành người sống không bằng chết trong vài chục năm... thì tại sao phải biết ơn. Nếu là tôi thì tôi đã đốt sạch chỗ quỷ quái này rồi!”
Ngô Hải Bằng mỉm cười, sau đó hít một hơi thật mạnh chỗ không khí xung quanh anh ta và nói: “Hôm nay là ngày đẹp, các vị đã lựa chọn xong cho mình chưa? Muốn trở thành vật hiến tế hay là một thành viên trong số chúng tôi?”
Lúc này, Viên Mục Dã phát hiện bức tường dường như vẫn rung động từ nãy đến giờ, sau khi tiếng trống vang lên, mùi đàn hương trong không khí bắt đầu trở nên dày đặc đến mức ngạt thở... Ánh mắt của A Triết cũng trở nên mờ mịt, may mà Thạch Lỗi kịp thời phát hiện nên giơ tay véo mặt A Triết.
A Triết đau đớn gào lên: “Sao anh lại véo tôi?”
“Tập trung chút đi, lúc này mà phân tâm là chết đấy...” Thạch Lỗi tức giận.
Ngô Hải Bằng thấy ba người đều bình yên vô sự thì hơi ngạc nhiên: “Các người thật đặc biệt đấy! Tôi đã ở đây vài chục năm, cho đến bây giờ vẫn chưa từng gặp người không bị hắn mê hoặc.”
“Hắn là ai?” Viên Mục Dã bắt được trọng điểm trong lời nói của Ngô Hải Bằng.
Ngô Hải Bằng cười nói: “Hắn chính là hắn... Đó là một vị thần có thể đáp ứng mọi mong ước của mọi người.”
A Triết nghe xong bật cười: “Thần tiên? Tại sao anh không nói luôn là Ngọc Hoàng đại đế đi?”
Ngô Hải Bằng nghe vậy cũng không nói gì, anh ta chỉ nhìn bọn họ với vẻ khinh thường, ánh mắt anh ta như thể họ là những thằng nhà quê ra tỉnh chưa hiểu việc đời vậy...
Viên Mục Dã cười lắc đầu: “Thật đáng tiếc... Ba người chúng tôi đều không hề có mong ước gì, vì vậy chúng tôi không muốn trở thành vật hiến tế và người hầu của hắn.”
Ai ngờ Ngô Hải Bằng lại tỏ ra không tin: “Không thể nào, hắn không thể vô duyên vô cớ chọn trúng mấy người... Trong ba người chắc chắn có một người trong lòng có chấp niệm.”
Thạch Lỗi bật cười, hỏi: “Muốn giàu có thì có được tính không?”
Ngô Hải Bằng cười lạnh lùng: “Có thể coi là một loại, nhưng vẫn chưa đủ sâu sắc và cố chấp, mọi người đều muốn trở nên giàu có, nhưng ai cũng hiểu kiếm được tiền thì cũng phải sống để mà tiêu, vì vậy không ai ngu đến mức chết vì tiền cả.”
Thạch Lỗi gật đầu: “Đúng vậy, chấp niệm nho nhỏ đó của tôi làm sao so với anh được, anh vì chấp niệm của mình mà còn có thể hy sinh chính con ruột cơ mà?”
Vẻ mặt Ngô Hải Bằng sầm xuống, dường như anh ta đã bị chạm đến vảy ngược của mình, Ngô Hải Bằng nhìn chằm chằm Thạch Lỗi với vẻ cực kỳ khó coi và không nói một lời nào...
Trong lòng Viên Mục Dã hiểu rõ, bỏ được là một chuyện nhưng có quan tâm hay không lại là chuyện khác, dù sao đó cũng là giọt máu của anh ta, nếu không phải bị ép vào đường cùng, Ngô Hải Bằng sẽ không dùng nó để hiến tế.
Lúc này, Ngô Hải Bằng bỗng cười lạnh, anh ta nói: “Được rồi... Nếu các người đều không có nhu cầu gì, vậy hãy để hắn tự mình lựa chọn đi!”
Ngô Hải Bằng vừa dứt lời, ba sợi dây may màu đen to bằng cái bát ăn cơm chui ra từ bức tường phía sau ba người Viên Mục Dã, nó lắc lư rồi tiến về phía mấy người Viên Mục Dã, sau đó dùng phần nhỏ nhất ở phía đầu để tìm đến trán ba người...
Điều khiến mọi người phải bất ngờ là, một sợi dây leo đi đến trước mặt A Triết lại rụt trở về, giống như bị đốt cháy vậy... Còn sợi dây đi đến trước mặt Thạch Lỗi thì bị gã chém đứt bằng con dao của mình.