Ai ngờ lần này yêu tinh dây leo lại không phản bác gì mà im lặng một lát rồi nói: “Kiên nhẫn một chút, có lẽ sẽ hơi đau… Tuyệt đối đừng kêu thành tiếng đấy.”
Viên Mục Dã chưa kịp phản xạ lại là tên kia có ý gì thì cậu bỗng cảm thấy cánh tay phải của mình đau nhói. Ngẩng đầu lên, cậu thấy tay phải mình mơ hồ hiện ra ánh sáng đỏ như dung nham.
Cơn đau lần này khác với trước kia, lúc trước đều chỉ có cảm giác như da thịt bị bỏng, tuy cũng rất đau nhưng chỉ ở mặt ngoài, còn lúc này đây lại đau thấu xương. Viên Mục Dã cảm thấy xương cốt của mình sắp bị nung chảy.
Thảo nào trước đó yêu tinh dây leo bảo cậu tuyệt đối phải nín nhịn, đừng kêu thành tiếng… Nếu không phải Viên Mục Dã cắn chặt khớp hàm, lúc này cậu đã không kìm được mà hét lên rồi. Sau khi sợi dây thừng bị đốt cháy đứt, cơn đau biến mất trong nháy mắt. Cả người Viên Mục Dã rơi thẳng xuống đất.
Khi bò dậy khỏi mặt đất, Viên Mục Dã liếc nhìn cánh tay phải của mình, phát hiện dấu vết màu đỏ bên trên đã biến mất từ bao giờ, làn da cũng khôi phục màu sắc bình thường. Ngược lại là tay trái của cậu có dấu vết bị phỏng rất nhỏ… nhưng lúc này cậu cũng không rảnh lo nhiều như vậy. Cậu vội vàng nhặt cậu gậy bóng chày dưới đất lên rồi chạy ra ngoài.
Viên Mục Dã chạy ra thì thấy quả nhiên mình bị Trương Hiểu Bân nhốt trong bãi đỗ xe ngầm của một tòa nhà. Cậu mới vừa ra ngoài đã đụng mặt hai tên bảo vệ. Đối phương vừa thấy Viên Mục Dã là chẳng nói chẳng rằng rút ngay cây côn kéo trên người ra, rõ ràng là người canh giữ do Trương Hiểu Bân cố tình sắp xếp ở đây.
Viên Mục Dã ước lượng thử gậy bóng chày trong tay rồi đương đầu trực tiếp. Mặc dù về mặt kết cấu thì gậy bóng chày đích thực không cứng bằng côn kéo, nhưng mà nó hơn ở chỗ rất thô. Nếu không phải Viên Mục Dã vốn không muốn giết người, hôm nay e rằng hai bảo vệ này không thể ra khỏi bãi đỗ xe ngầm được.
Nhìn hai kẻ nằm dưới đất đã mất đi khả năng phản kháng, Viên Mục Dã không do dự nhiều mà nhanh chóng cởi đai lưng và dây giày của hai người, trói chặt bọn họ lại rồi ném ra sau một chiếc ô tô.
Lúc Viên Mục Dã ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, bên ngoài còn đang mưa tí tách. Viện điều dưỡng này không lớn cũng không nhỏ, Viên Mục Dã phải làm sao mới có thể tìm ra hai người Thạch Lỗi bị nhốt ở chỗ nào trong thời gian ngắn nhất?
Vừa rồi Trương Hiểu Bân bị một cuộc điện thoại gọi đi, rõ là muốn hắn đi xử lý một vài chuyện khó giải quyết, hơn nữa chuyện này tám chín phần là có liên quan tới đám Thạch Lỗi. Nghĩ vậy, Viên Mục Dã bèn nhanh chân đi về phía trung tâm giám sát, hiện giờ cũng chỉ có ở chỗ đó mới có thể nhanh chóng xác định vị trí chính xác của Trương Hiểu Bân.
Khi Viên Mục Dã bước vào trung tâm giám sát, bên trong có hai nhân viên đang trực. Một người trong đó chính là Tôn Hữu Kiệt đã bị cậu đánh ngất lúc trước… Đối phương thấy có người vào thì hỏi một cách đúng chuẩn: “Thưa anh, anh có chuyện gì ư?”
Nhưng sau đó Tôn Hữu Kiệt nhíu mày, hỏi: “Anh… Anh không phải... người kia…?”
Tôn Hữu Kiệt còn chưa kịp nói hết lời, Viên Mục Dã đã giơ tay vung cho đối phương một côn, đánh người ngã vật ra đất, một tên khác thấy thế lập tức sợ tới mức đứng bật dậy khỏi ghế, hoảng sợ nói: “Anh muốn làm gì hả?!”
Viên Mục Dã mỉm cười: “Không muốn làm gì hết, chỉ muốn kiểm tra camera giám sát một chút mà thôi. Nếu cậu phối hợp thì tất nhiên cái gì cũng dễ nói chuyện, nếu không phối hợp…” Nói tới đây, Viên Mục Dã liếc Tôn Hữu Kiệt nằm dưới đất, ý tứ không thể rõ ràng hơn.
Dĩ nhiên là đối phương bị Viên Mục Dã dọa sợ nên lập tức lùi sang một bên: “Muốn kiểm tra cái gì thì anh tự làm đi!”
Viên Mục Dã hơi bực, nhấc chân đá Tôn Hữu Kiệt đang định bò dậy rồi nói: “Ngồi xuống! Tìm ra vị trí hiện giờ của Trương Hiểu Bân cho tôi!”
Cú đá của Viên Mục Dã không hề nhẹ, Tôn Hữu Kiệt bị đá ngất đi ngay tắp lự. Tên bên cạnh thấy thế, tất nhiên không dám nói nhảm gì nữa mà nhanh tay bấm mở mấy khung hình trên máy tính. Viên Mục Dã nhìn thấy bóng dáng của Trương Hiểu Bân ở một trong số đó.
Vài phút trước Trương Hiểu Bân vào văn phòng của viện trưởng, tuy không biết hắn vào đó làm gì, nhưng xem phản ứng sau đó của những người đi ngang qua cửa, ắt hẳn bên trong đã xảy ra trận cãi vã rất kịch liệt.
Viên Mục Dã không ngờ Trương Hiểu Bân không đi tìm Thạch Lỗi và A Triết, vậy thì hắn nhốt hai người kia ở đâu cơ chứ?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn quay đầu nhìn về phía tay nhân viên kia: “Trương Hiểu Bân nhốt hai người khác ở chỗ nào?”
Người nọ tỏ vẻ mờ mịt: “Hai người khác nào? Tôi đâu có biết!”
Viên Mục Dã trừng mắt lên: “Nghĩ kỹ rồi hẵng nói!”
“Anh hai, tôi thật sự không biết hai người khác mà anh nói là ai mà?!” Vẻ mặt đối phương như sắp khóc tới nơi.
Viên Mục Dã thấy hắn không giống đang nói dối, cậu bèn trầm giọng nói: “Mau mở tất cả màn hình camera lên, kiểm tra xem trước khi Trương Hiểu Bân vào văn phòng viện trưởng đã đi qua những chỗ nào… Bỏ sót một chi tiết là tôi sẽ đánh gãy chân của cậu!”
Đối phương nghe thế thì nào còn dám do dự, hắn tức tốc mở tất cả video mà Trương Hiểu Bân có xuất hiện, rất nhanh đã phát hiện Thạch Lỗi và A Triết còn đang hôn mê, bị một đám bảo vệ đưa tới một dãy nhà trệt…
Viên Mục Dã chỉ vào màn hình và hỏi: “Đấy là chỗ nào?”
Tên kia lắp bắp: “Đó là phòng tập thể thao của nhân viên, nhưng bình thường chỉ có đội bảo vệ huấn luyện ở bên trong.”
Viên Mục Dã xoay người nhìn về phía bản vẽ mặt phẳng trên tường: “Cụ thể là ở vị trí nào?”
Đối phương đáp với vẻ mặt đưa đám: “Chỗ đó được xây sau nên không có vị trí của phòng tập thể thao trong bản vẽ mặt phẳng này.”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi hỏi: “Cậu tên là gì?”
“Trương Vĩ…”
Viên Mục Dã gật đầu: “Được, Trương Vĩ, cậu cũng thấy đấy, trước mắt hai người bạn của tôi ở trong tay Trương Hiểu Bân. Giờ cậu chỉ cần dẫn tôi đi tìm phòng tập thể thao kia, tôi cam đoan sẽ không gây khó dễ cho cậu.”
Cũng không đợi Trương Vĩ nói chuyện, Viên Mục Dã đã đi qua lột đồng phục trên người Tôn Hữu Kiệt, sau đó tự mặc vào: “Đi thôi, từ giờ trở đi tôi chính là Tôn Hữu Kiệt…”
Nghe vậy, Trương Vĩ gật đầu liên tục: “Vâng, tôi biết rồi.”
Vừa ra đến cửa, Viên Mục Dã sầm mặt nói với Trương Vĩ: “Nói trước, nếu lát nữa cậu dám chơi chiêu trò gì, tôi cam đoan kết cục của cậu sẽ thê thảm hơn Tôn Hữu Kiệt gấp mười lần.”
Trương Vĩ quay đầu lại nhìn Tôn Hữu Kiệt bị trói thành bánh chưng, gật đầu như giã tỏi: “Không đâu, không đâu, tôi bảo đảm sẽ không chơi chiêu trò đâu!”
Sau đó Trương Vĩ và Viên Mục Dã một trước một sau đi ra khỏi trung tâm giám sát. Thật ra dãy nhà trệt kia ở ngay khu đất trống đằng sau tòa nhà điều hành. Trương Vĩ không dám dẫn Viên Mục Dã đi đường lớn, vì thế hai người bọn họ đi lối tắt theo đường nhỏ, nhanh chóng tới gần dãy nhà trệt.
Trương Vĩ cẩn thận nói: “Chính là… chính là chỗ đó…”