Theo bằng chứng mà cảnh sát nắm giữ vào thời điểm đó, đúng là không thể chứng minh được Thịnh Quan Vũ đã đâm vào người khác, bởi vì kẻ tình nghi đang đội mũ bảo hiểm nên không thể nhìn thấy khuôn mặt của đối phương qua camera giám sát tại hiện trường...
Tuy nhiên, có thông tin cho rằng, một y tá ở bệnh viện trung tâm tuyên bố đã nhìn thấy một người nào đó giúp một người đi xe máy bị thương đến khám, mà người đó ăn mặc giống hệt người gây tai nạn rồi bỏ trốn, hơn nữa trạng thái của gã còn hơi kỳ quái, trông giống như dùng thuốc quá liều.
Bởi vì lúc đó đã quá nửa đêm, bác sĩ trực ban lại có người bệnh cần cấp cứu, vì vậy cô y tá kia là người đầu tiên xử lý vết thương trên mặt người nọ...
Theo lý thuyết, camera giám sát trong bệnh viện phải quay được khuôn mặt hai người đó, nhưng bởi vì lúc ấy cả hai đều đeo khẩu trang, nên camera giám sát không quay được tận mặt của họ. Điều đó có nghĩa là chỉ có mình cô y tá nhìn được mặt của người lái xe máy khi xử lý vết thương trên mặt gã...
Kết quả là khi bác sĩ cấp cứu vội vàng chạy đến để khám cho người bị thương, anh ta lại phát hiện trong phòng cấp cứu đã chẳng còn ai. Sau đó bọn họ kiểm tra camera thì mới phát hiện, ngay sau khi y tá xử lý vết thương trên mặt đối phương, người bạn của người bị thương nhận được một cuộc điện thoại, tiếp đó cả hai vội vàng rời bệnh viện.
Thật ra lúc đó cảnh sát chỉ cần tìm được cô y tá kia và để cô ta xác nhận xem người lái xe máy đến khám gấp có phải Thịnh Quan Vũ hay không là xong chuyện... Thế nhưng khi cảnh sát tìm đến cô y tá tên Tống Lan thì lại phát hiện cô ta đã nhảy lầu tự sát mà không rõ lý do.
Đây chính là toàn bộ sự việc liên quan đến cái chết của vợ Đại Quân, sau khi Viên Mục Dã điều tra được sự thật, cậu đã cân nhắc nhiều lần rồi cuối cùng vẫn nói toàn bộ mọi chuyện cho Đại Quân biết. Nếu như là trước đây, Viên Mục Dã chắc chắn sẽ không nói cho Đại Quân, bởi vì khi anh ta không có năng lực báo thù mà lại biết được sự thật, Đại Quân sẽ luôn phải sống trong sự giày vò...
Nhưng khi đó Viên Mục Dã đã nhiều lần bị xóa trí nhớ rồi lại khôi phục lại, cái cảm giác bị tước đoạt quyền được biết quá đau khổ, vì vậy cậu rất hiểu tâm trạng của Đại Quân, Viên Mục Dã hiểu rằng so với sự giày vò, Đại Quân càng muốn biết ai đã giết vợ mình hơn.
Sự việc cũng chứng minh Đại Quân không phải kẻ ngốc, sau khi anh ta biết sự thật thì quyết định nhẫn nhịn. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, vì vậy Đại Quân vẫn liên tục sưu tầm thông tin về Tập đoàn Thiên Tề, anh ta muốn chờ thời cơ đến để trả thù cho vợ mình.
Có một lần Viên Mục Dã bị rơi vào trạng thái điên cuồng khi khôi phục lại trí nhớ, Đại Quân đã khuyên cậu rằng đừng quá xúc động, làm như vậy chẳng những không báo thù được cho Diệp Dĩ Nguy mà rất có thể còn đặt mình vào nguy hiểm...
Nhưng khi đó Viên Mục Dã không nghe lọt tai bất kỳ điều gì, trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ, đó là nhất định phải giết lão khốn nạn K Bích!
Bây giờ một kẻ thù của Đại Quân đã chết, mặc dù anh ta không dám hỏi thẳng, nhưng trong lòng Đại Quân nghi ngờ rằng chuyện này do Viên Mục Dã làm. Nhưng theo lý mà nói, hiện giờ Viên Mục Dã không thể nhớ chuyện đó mới đúng chứ? Nếu không tại sao cậu lại có tình trạng như bây giờ?
Đối với vấn đề mà Đại Quân đang lăn tăn, Viên Mục Dã lại tỏ ra thản nhiên, thái độ của cậu khiến Đại Quân lại tự hỏi chẳng lẽ chuyện này là trùng hợp? Dù sao Thịnh Thiên Tề cũng đã dùng tiền làm rất nhiều chuyện thất đức trong những năm qua, có thể lão ta gặp ác giả ác báo nên bị Diêm Vương điểm danh thì sao?
Nhưng Đại Quân không biết rằng Viên Mục Dã đang âm thầm tính toán giải quyết luôn cả thằng con của lão ta, mặc dù chuyện đó là do Thịnh Thiên Tề ra giá cao thuê Thạch Lỗi làm, nhưng kẻ đâm chết người là Thịnh Quan Vũ cũng không tránh khỏi liên quan.
Trong vụ tai nạn xe năm đó, bởi vì từ đầu đến cuối không tìm ra hung thủ, nên cuối cùng chẳng giải quyết được gì. Hơn nữa người chết lại là một ông già ve chai, ông ta cũng không có bạn bè người thân nào, vì vậy tự nhiên không ai muốn tiếp tục ra mặt vì cái chết của ông ta.
Trên đời này có quá nhiều bất công, nếu là Viên Mục Dã trước đây thì đương nhiên sẽ không chủ động xen vào chuyện này, nhưng Viên Mục Dã bây giờ chỉ muốn làm vài việc cho bạn bè mình để giảm bớt những nuối tiếc của họ...
Tai nạn xe của Thịnh Thiên Tề cũng không hề có manh mối giống trường hợp của ông lão nhặt ve chai. Theo trí nhớ của người lái xe thì Thịnh Thiên Tề đã đuổi anh ta xuống ở gần cầu Bắc Nhị, sau đó ông ta tự mình lái xe đến nơi xảy ra tai nạn.
Camera giám sát ở bên đường có thể chứng minh lời nói của người lái xe là đúng, ngoại trừ có một tấm hình chụp được Thịnh Thiên Tề chạy quá tốc độ ở một cột đèn giao thông, ở bên ghế phụ có một người đàn ông đeo khẩu trang màu đen...
Bởi vì đối phương đeo khẩu trang màu đen và đội mũ, vì vậy không thể nhìn rõ khuôn mặt của anh ta, nhưng khi xe của Thịnh Thiên Tề xuất hiện trong một camera ở ngã tư khác, vị trí ghế phụ đã không còn ai.
Giữa hai camera giám sát đó có một điểm mù, cảnh sát phân tích rằng người đàn ông ở ghế phụ đã xuống xe khi đi qua điểm mù. Mặc dù sự xuất hiện của người này có khả năng liên quan đến vụ tai nạn xe của Thịnh Thiên Tề, nhưng điều ấy cũng không thể chứng minh cái gì, vì dù sao khi Thịnh Thiên Tề phóng nhanh rồi đâm vào hàng rào cao tốc, trên xe thật sự chỉ có một mình ông ta.
Hơn nữa, chiếc xe đó bị cháy rất nghiêm trọng, mọi vật chứng đều tan thành tro bụi nên không ai biết có chuyện gì đã xảy ra với Thịnh Thiên Tề trong những phút cuối cùng của cuộc đời...
Nhưng Viên Mục Dã lại biết rất rõ, bởi vì lúc đó Thịnh Thiên Tề đã bị cậu thôi miên, trước khi chết ông ta liên tục lẩm bẩm một câu: “Tôi đáng chết... Tôi đáng chết... Tôi đáng chết...”
Viên Mục Dã làm như vậy cũng coi như là gậy ông đập lưng ông, dù sao năm đó Tống Lan cũng bị điều khiển rồi nhảy từ trên lầu xuống... Người tài xế lái xe cho Thịnh Thiên Tề cũng chỉ là một người làm công ăn lương mà thôi, vì vậy sau khi thôi miên Thịnh Thiên Tề, Viên Mục Dã đã thả anh ta xuống xe.
Sau khi giết Thịnh Thiên Tề, trong lòng Viên Mục Dã có sự đấu tranh dữ dội, cậu biết rõ hành vi “lấy bạo chế bạo” của mình vô cùng đáng sợ, nếu như không khống chế... Nó sẽ trở nên càng ngày càng nghiêm trọng.
Sức phán đoán của con người luôn khá chủ quan, vì vậy phải dùng pháp luật để cân nhắc hành vi của một người xem có tội hay không, chứ không phải tự mình hành động và coi đó là chính nghĩa. Nhưng pháp luật cũng không phải vạn năng, có nhiều khi nó chỉ là ranh giới cuối cùng của đạo đức...
Nếu là trong quá khứ, Viên Mục Dã tuyệt đối sẽ không làm như vậy, cậu nhất định sẽ giúp Đại Quân thu thập chứng cứ và khiến hai cha con nhà họ Thịnh nhận được kết cục trong phạm vi của pháp luật... Nhưng bây giờ Viên Mục Dã đã không còn nhiều thời gian để tự hỏi, vì vậy cậu cũng chẳng băn khoăn nhiều như vậy nữa.