Thật ra năm đó nhà họ Ngô vào thị trấn này cũng không phải là nghĩ tìm một nơi sống yên ổn, mà là ông Ngô muốn có một thứ… Mà cứ hễ là ai có thứ cần cầu xin khi tới đây thì đều sẽ bị sợi dây leo tinh kia mê hoặc, dâng ra hết người vô tội này đến người vô tội khác làm vật hiến tế.
Năm đó cha của Ngô Hải Bằng vì bị đả kích trên phương diện làm ăn mà bị đột quỵ, sắp không sống nổi. Về sau lão Ngô nghe người ta nói trong thị trấn nhỏ có biện pháp cứu mạng nên nhà bọn họ mới chuyển đến đây định cư, và mới có lúc sau, vì muốn kéo dài tính mạng của mình mà ông ta đã đem đám người làm ra để hiến tế…
Cho đến khi đối phương đưa ra yêu cầu muốn lão Ngô hy sinh cốt nhục của mình, ông ta mới vì không muốn để nhà họ Ngô bị chặt đứt hương hỏa mà hy sinh con gái nhỏ, đồng thời cấm chỉ con trai cả là Ngô Hải Bằng đang học ở nước ngoài trở về nhà cổ của nhà họ Ngô.
Còn Ngô Hải Bằng, thật ra anh ta biết rõ bí mật của cái thị trấn nhỏ này, sau này cũng ghi nhớ lời dặn dò trước lúc mất của cha mà không bao giờ quay trở về… Thậm chí còn thay tên đổi họ. Nhưng khi anh ta cho là cả đời này của mình sẽ tiếp tục xuôi chèo mát mái như thế, thì người vợ An Tĩnh của anh ta đột nhiên đổ bệnh.
Bệnh tình của An Tĩnh bộc phát dữ dội, Ngô Hải Bằng đã đưa vợ đi khắp nơi tìm bác sĩ giỏi, nhưng vẫn không có hiệu quả, hơn nữa lúc ấy An Tĩnh còn đang mang thai, càng khiến bệnh tình của cô ta phát triển nhanh hơn...
Trong lúc tuyệt vọng, Ngô Hải Bằng nghĩ đến lời “Dặn dò trước khi mất” năm xưa của cha. Tuy lúc còn trẻ anh ta vẫn luôn nghi ngờ rằng đây thực chất chỉ là lời nói dối của cha mẹ mình, nhằm đốc thúc anh ta đi du học cho tốt, không cần phải nhớ nhà. Nhưng sau khi cha mẹ và em gái lần lượt qua đời, anh ta mới không thể không tin vào tính chân thực của chuyện đó.
Vì để cứu vợ và con sắp ra đời, Ngô Hải Bằng ngàn dặm xa xôi đưa An Tĩnh về thị trấn nhỏ nơi có nhà cổ của nhà họ Ngô, kết quả, khi anh ta biết được chuyện nếu như mình muốn cứu người thì nhất định phải hy sinh một người, anh ta đã bị sốc ngay tại chỗ…
Ngô Hải Bằng là một con người rất mâu thuẫn, anh ta không muốn chết và cũng không muốn vợ mình chết, sau khi cân nhắc kỹ càng, anh quyết định hy sinh đứa con trong bụng An Tĩnh… Bởi theo anh ta, anh ta chưa bao giờ gặp mặt đứa bé này nên tất nhiên không có nhiều tình cảm, chỉ cần vợ anh ta còn sống thì sau này nhất định họ vẫn sẽ có con thôi.
Ban đầu An Tĩnh cũng không đồng ý làm như thế, vì với tư cách là một người mẹ, cho dù như thế nào cô ta cũng không thể dùng mạng sống của con mình để đổi lấy mạng sống của mình được… Nhưng thực tế là, nếu như không hy sinh đứa bé này thì hai mẹ con họ cũng không thể sống được tới ngày gặp mặt nhau. Nên cuối cùng chỉ có thể chọn cái hại nhẹ hơn.
“Đứa bé kia… cũng bị ném vào trong hồ máu?” Mặc dù biết hỏi như vậy là hơi tàn nhẫn, nhưng có một số việc Viên Mục Dã nhất định phải hiểu rõ.
An Tĩnh đau đớn gật đầu: “Tôi mới chỉ cho Tiểu Bảo bú sữa được một ngày rồi đem thằng bé…”
Viên Mục Dã hỏi dò: “Vậy sau đấy chị không còn gặp lại Tiểu Bảo một lần nào nữa à?”
An Tĩnh cười khổ, lắc đầu: “Làm sao còn có thể nhìn thấy được nữa? Cho dù là người trưởng thành bị ném vào trong ấy đều sẽ bị nuốt chửng trong nháy mắt, chứ đừng nói chi là một đứa bé còn nhỏ như vậy…”
Viên Mục Dã nghe là biết hóa ra An Tĩnh không biết chuyện Tiểu Bảo đã biến thành quái vật. Nhưng ngẫm lại thấy cũng đúng, phía dưới kia tối đen, lại thêm chuyện dáng vẻ hiện giờ của Tiểu Bảo quá đáng sợ… Nếu không phải trên cổ nó có đeo chiếc khóa trường mệnh thì làm gì có ai có thể liên hệ được nó với một đứa trẻ loài người?